Lời mắng nhiếc đầy thất vọng của An Nhiên, dù không hiểu ngôn ngữ, đã tạo ra một vết rạn nứt sâu sắc trong bức tường kiêu ngạo mà Thái Tử Cảnh Trí đã xây dựng quanh mình. Việc bị bảo vệ thô bạo kéo ra khỏi cửa hàng tiện lợi, bị xua đuổi như một kẻ ăn xin, và đặc biệt là ánh mắt khinh miệt của cô gái hiện đại này, đã khiến anh ta phải đối diện với một sự thật không thể chối cãi: trong thế giới này, địa vị Hoàng gia của anh ta hoàn toàn vô giá trị. Anh ta, Thái Tử Điện Hạ cao quý, người được tôn thờ, lại phải chịu đựng sự sỉ nhục mà ngay cả những kẻ ăn mày thấp hèn nhất trong vương quốc của anh ta cũng không phải chịu. Sự hỗn loạn của thế giới hiện đại, với những "quái vật sắt" ồn ào và những người dân không có chút tôn kính nào, giờ đây không chỉ là sự khó hiểu, mà là một sự đe dọa trực tiếp đến sự tồn tại và danh dự của anh ta.
Trong suốt buổi tối đó, Cảnh Trí rơi vào một trạng thái tĩnh lặng bất thường, ngồi bó gối trên chiếc ghế sofa. Anh ta không còn cố gắng ra lệnh cho TV hay thét lên về việc chém đầu bất kỳ ai. Thay vào đó, anh ta quan sát An Nhiên một cách chăm chú. Anh ta thấy cô làm việc chăm chỉ trên chiếc máy tính phát sáng, nấu một bữa ăn đơn giản nhưng nóng hổi, và dọn dẹp đống đổ nát mà anh ta đã gây ra. Cô không phàn nàn, nhưng sự mệt mỏi hằn sâu trên khuôn mặt cô là điều mà Cảnh Trí, với tư cách là một người quan sát sắc bén trong cung đình, dễ dàng nhận ra. Anh ta bắt đầu nhận ra rằng, cô gái này không phải là một đầy tớ, mà là một người lao động, một sinh vật tự chủ đang phải vật lộn để duy trì cuộc sống của mình.
Nhận thấy sự thay đổi nhỏ bé này, An Nhiên quyết định rằng đây là cơ hội tốt nhất để bắt đầu quá trình "giáo dục cơ bản". Cô sử dụng một phương pháp trực quan và thực tế: cô tạo ra một bảng ký hiệu đơn giản. Bên cột trái là hình vẽ những thứ cơ bản của thế giới cổ đại (ngựa, lính gác, tiền vàng) và bên cột phải là hình ảnh tương ứng của thế giới hiện đại (xe máy, cảnh sát, tiền giấy). Cô dành hàng giờ để chỉ vào tiền giấy và lặp lại từ "Tiền," sau đó chỉ vào một chiếc điện thoại và nói "Không phải kiếm." Cảnh Trí ban đầu tỏ ra bực bội, anh ta cho rằng cô gái này đang cố gắng dạy anh ta những trò trẻ con. Nhưng khi An Nhiên đưa ra ví dụ về việc anh ta bị đuổi khỏi cửa hàng, và chỉ vào hình ảnh đồng xu cổ, sau đó chỉ vào tiền giấy, anh ta cuối cùng cũng hiểu được một khái niệm cơ bản: sự thay đổi của vật chất có giá trị.
Bài học khó khăn nhất đối với Cảnh Trí là về địa vị xã hội. An Nhiên không thể giải thích về dân chủ hay bình đẳng, nhưng cô có thể giải thích về hậu quả. Cô đưa anh ta ra ngoài ban công, chỉ vào những người đi đường, chỉ vào những người bảo vệ, và chỉ vào mình. Sau đó, cô dùng cử chỉ mô phỏng việc bị đánh đập và bị cảnh sát bắt giữ. Cô muốn anh ta hiểu rằng, ở thế giới này, sự kiêu ngạo vô căn cứ chỉ dẫn đến sự trừng phạt hoặc sự chế giễu. Cô đã đưa cho anh ta xem đoạn video (mà cô đã quay kín) về chính anh ta đang hét lên ở cửa hàng tiện lợi, và phản ứng của những người xung quanh. Nhìn thấy mình trên màn hình nhỏ, lố bịch và lạc lõng, đã giáng một đòn mạnh vào lòng tự tôn của Cảnh Trí. Anh ta không phải là một vị thần bị lưu đày; anh ta chỉ là một kẻ điên trong mắt họ.
Sự sụp đổ của ảo tưởng về quyền lực này đã tạo ra một sự nhún nhường miễn cưỡng trong Cảnh Trí. Anh ta vẫn hống hách trong lòng, nhưng hành vi bên ngoài đã trở nên dè dặt hơn. Anh ta bắt đầu bắt chước những hành động đơn giản của An Nhiên, chẳng hạn như gật đầu nhẹ khi được đưa thức ăn, hoặc ngồi một cách yên tĩnh hơn. Sự thay đổi này không phải là sự thay đổi về tính cách, mà là một chiến thuật sinh tồn mới. Anh ta nhận ra rằng, để sống sót và tìm cách quay về vương quốc của mình, anh ta cần phải tạm thời nhượng bộ và học các quy tắc sinh tồn của thế giới xa lạ này. Và người duy nhất có thể dạy anh ta, trớ trêu thay, lại là cô gái hiện đại bình thường này, người đã dám sỉ nhục anh ta.
Dù sao đi nữa, An Nhiên đã đạt được mục tiêu cơ bản: Cảnh Trí không còn là mối đe dọa phá hoại ngay lập tức. Cô đã thành công trong việc thiết lập một "hiệp ước đình chiến" không lời, nơi cô cung cấp thức ăn và nơi trú ẩn, còn anh ta không được phép gây ra thêm rắc rối công khai. Tuy nhiên, khi màn đêm buông xuống, và Cảnh Trí ngủ trên chiếc nệm phụ trải trên sàn nhà, An Nhiên nhìn vào cuốn sách lịch sử mở ra trên bàn. Sự thật vẫn còn đó, nặng nề và phi lý: Cô đang che giấu một vị Thái Tử Huyền Thoại trong căn hộ chung cư nhỏ bé của mình. Cô tự hỏi, liệu cô có đang giữ lại một tên tội phạm bị tâm thần, hay cô đang giữ lại một phần lịch sử vĩ đại đang chờ đợi định mệnh của mình.