Sau khi tạm thời chấp nhận sự vô dụng của địa vị Hoàng gia trong thế giới hiện đại, Thái Tử Cảnh Trí bắt đầu quá trình thích nghi một cách miễn cưỡng và âm thầm. Sự kiêu ngạo vẫn còn đó, nhưng nó được thay thế bằng một sự quan sát tỉ mỉ, đúng như phong thái của một người sắp lên ngôi vua. Anh ta dành hàng giờ để theo dõi cách An Nhiên thao tác với những thiết bị điện tử, đặc biệt là chiếc máy tính và điện thoại. Anh ta không còn cố gắng phá hoại chúng, mà cố gắng giải mã chúng như thể chúng là những cỗ máy chiến tranh của kẻ thù. An Nhiên nhận thấy sự tập trung này, và để giữ cho anh ta không gây thêm rắc rối, cô bắt đầu đưa cho anh ta những vật liệu đọc và viết đơn giản. Cô sử dụng những quyển sách tranh cho trẻ em và những bài tập viết cơ bản, cố gắng dạy anh ta bảng chữ cái Latinh và những từ ngữ tiếng Việt cơ bản nhất.
Điều khiến An Nhiên kinh ngạc là tốc độ tiếp thu phi thường của Cảnh Trí. Ban đầu, anh ta tỏ ra khinh miệt việc phải học những ký hiệu "thấp kém" này, nhưng một khi anh ta nhận ra rằng ngôn ngữ là chìa khóa để điều khiển và hiểu thế giới xung quanh, trí tuệ sắc bén của một vị thái tử đã được phát huy. Chỉ trong vài ngày, Cảnh Trí đã nắm bắt được những khái niệm cơ bản về cấu trúc câu và từ vựng, thể hiện sự thông minh vượt trội so với vẻ ngoài thô lỗ và ngu ngốc ban đầu. An Nhiên nhận ra rằng, sự kiêu ngạo của anh ta không phải là do ngu dốt, mà là sự bảo thủ văn hóa và sự tin tưởng tuyệt đối vào hệ thống cũ. Trí tuệ này chính là điều đã khiến anh ta trở thành vị vua huyền thoại được lịch sử ca ngợi, và việc thấy nó dần hé lộ đã làm tăng thêm sự tin tưởng của An Nhiên vào câu chuyện xuyên không phi lý này.
Mối quan hệ giữa họ dần chuyển từ mối quan hệ giữa một người quản lý trại tâm thần và bệnh nhân sang mối quan hệ giữa một giáo viên bất đắc dĩ và một học trò cực kỳ khó tính. An Nhiên dạy Cảnh Trí cách sử dụng nhà vệ sinh đúng cách, cách mở khóa cửa an toàn, và quan trọng nhất là cách phân biệt giữa tiền thật và đồ vật vô giá trị. Cảnh Trí, mặc dù học hỏi, vẫn giữ thái độ không tôn trọng, thường xuyên gọi An Nhiên là "nô tỳ hiện đại" hay "kẻ bề tôi thấp hèn," nhưng với một giọng điệu ít đe dọa hơn và có chút hài hước. An Nhiên chỉ phớt lờ những lời lẽ đó, cô biết rằng, để thay đổi bản chất của một vị Thái tử, cần nhiều hơn chỉ là một vài tuần sống trong căn hộ chung cư.
Đến một buổi chiều, Cảnh Trí, cảm thấy mình đã nhận được quá nhiều sự giúp đỡ từ An Nhiên – bao gồm thức ăn, quần áo, và đặc biệt là sự nhẫn nại – đã quyết định rằng đã đến lúc phải thực hiện nghĩa vụ ban thưởng của một hoàng tộc. Anh ta lén lút lục lọi khắp căn hộ, tìm kiếm một vật phẩm quý giá nào đó có thể thể hiện sự vĩ đại và lòng hào phóng của mình. Sau khi không tìm thấy vàng bạc hay ngọc ngà, Cảnh Trí đã tìm thấy một hộp nhỏ chứa những đồng tiền xu sáng loáng mà An Nhiên dùng để thanh toán phí giặt ủi và các khoản chi tiêu nhỏ khác. Anh ta nghĩ rằng những đồng tiền xu sáng bóng này, được sử dụng trong giao dịch hàng ngày, chắc chắn là những huy chương danh dự hoặc một loại tiền tệ quý hiếm.
Khi An Nhiên đang mải mê làm việc, Cảnh Trí bước đến, với bộ dạng uy nghiêm nhất có thể trong chiếc áo phông rách vai. Anh ta lấy ra một nắm đồng xu và ném chúng tung tóe vào không khí, khiến chúng rơi leng keng xuống sàn. Sau đó, anh ta chỉ tay vào đống tiền xu, rồi chỉ vào An Nhiên, và tuyên bố bằng những từ tiếng Việt bập bõm vừa học được, nhưng với ngữ điệu của một chiếu chỉ hoàng gia: "Ta Ban! Cho ngươi! Nô tỳ giỏi! Ngươi được nhận Ngân tệ! Đừng phụ ơn Bổn Thái tử!" An Nhiên, nghe thấy tiếng động, quay lại và thấy những đồng xu lăn lóc trên sàn. Cô nhìn khuôn mặt kiêu hãnh và tự hào của Cảnh Trí, hiểu ra rằng anh ta đang cố gắng ban thưởng cho cô bằng những đồng tiền xu nhỏ bé nhất, những đồng tiền chỉ đủ mua vài cái kẹo cao su. Cô không thể nhịn được cười.
An Nhiên đã nhặt những đồng xu đó, cất vào túi quần một cách cẩn thận, và giả vờ cúi đầu cảm ơn một cách trang trọng. Cô biết rằng, đây là một bước tiến quan trọng. Nó thể hiện rằng Cảnh Trí đã bắt đầu công nhận sự giúp đỡ của cô, dù cách thể hiện còn ngốc nghếch. Tuy nhiên, cô cũng nhân cơ hội này để giáo dục anh ta thêm một lần nữa. Cô lấy ra một tờ tiền mệnh giá lớn, chỉ vào đồng xu, và sau đó chỉ vào tờ tiền, nói rõ ràng: "Cái này lớn, Thái tử. Cái này nhỏ. Anh ban thưởng sai rồi." Cảnh Trí nhìn vào tờ tiền mệnh giá lớn, sau đó nhìn vào những đồng xu nhỏ bé, và khuôn mặt anh ta nhăn lại vì sự bối rối và sự sỉ nhục mới mẻ. Anh ta nhận ra rằng, sự hào phóng của mình đã bị hiểu sai, và sự kiêu ngạo của anh ta lại một lần nữa bị thế giới hiện đại đánh bại một cách không thương tiếc.