Sau cú sốc về việc ban thưởng tiền xu bị thất bại thảm hại (Chương 6), Thái Tử Cảnh Trí buộc phải thừa nhận rằng sự hiểu biết của anh ta về thế giới hiện đại là hoàn toàn lỗi thời. Tuy nhiên, thay vì sự nhún nhường, anh ta chuyển sang trạng thái kiêu ngạo học thuật – anh ta coi việc học tiếng Việt và công nghệ là một chiến lược quân sự để giải mã và cuối cùng là chinh phục thế giới "man rợ" này. Anh ta bắt đầu yêu cầu An Nhiên, người mà anh ta vẫn gọi là "Nữ quan Ngôn ngữ và Máy móc," phải dành những buổi tối để dạy anh ta về những thiết bị điện tử. Đặc biệt, chiếc điện thoại thông minh, mà Cảnh Trí gọi là "Bùa Phép Giao Tiếp," đã trở thành tâm điểm của sự tò mò và sự bực bội vô tận.
Cảnh Trí tin rằng chiếc điện thoại phải là một loại pháp khí truyền tin được điều khiển bằng giọng nói, nên anh ta thường xuyên hét những câu lệnh bằng tiếng cổ vào nó. An Nhiên đã phải kiên nhẫn dạy anh ta về khái niệm "màn hình cảm ứng" và "ứng dụng." Cảnh Trí không thể hiểu tại sao một công cụ quyền năng như vậy lại cần phải được điều khiển bằng những cái chạm nhẹ nhàng. Một lần, anh ta cố gắng thuyết phục chiếc điện thoại mở bản đồ bằng cách đặt nó lên bàn, chắp tay lại và thực hiện một nghi thức ngoại giao nhỏ, kèm theo lời hứa sẽ phong ấn nó thành "Pháp khí Công Khanh" nếu nó tuân lệnh. An Nhiên đã phải can thiệp để ngăn anh ta không đổ rượu vào điện thoại để "thanh tẩy linh hồn máy móc."
Phần khó khăn nhất trong việc học công nghệ của Cảnh Trí chính là khái niệm về mật khẩu và bảo mật. Trong triều đại của anh ta, mọi thứ đều được bảo vệ bằng lính canh và khóa vật lý. Ý tưởng về một dãy số vô hình có thể bảo vệ toàn bộ vương quốc thông tin là điều anh ta không thể chấp nhận. Khi An Nhiên yêu cầu anh ta tạo mật khẩu cho điện thoại, Cảnh Trí đã ghi lại một chiếu chỉ dài gồm mười ba từ cổ đại phức tạp (tên đầy đủ của anh ta, tên mẹ anh ta, tên con ngựa chiến yêu quý, và một lời thề về lòng trung thành), và anh ta nhất quyết khẳng định đây là "mật mã an toàn nhất trên toàn cõi thiên hạ." An Nhiên cuối cùng phải ép anh ta đổi thành một dãy số đơn giản, khiến Thái tử cảm thấy danh dự của mình bị hạ thấp nghiêm trọng trước "công cụ nô lệ" này.
Tuy nhiên, khi An Nhiên dạy Cảnh Trí cách sử dụng tính năng tìm kiếm bằng hình ảnh (Google Lens), một tia sáng trí tuệ đã lóe lên trong đầu anh ta. Anh ta ngay lập tức biến nó thành một công cụ nghiên cứu lịch sử cá nhân. Anh ta chụp ảnh mọi thứ trong căn hộ, từ chiếc ghế sofa đến hộp mì gói, và sử dụng công cụ đó để tìm kiếm tên gọi và nguồn gốc. Khi anh ta chụp ảnh chiếc quạt trần, và tìm thấy hàng ngàn hình ảnh và thông tin về máy móc tạo gió này, anh ta đã thốt lên một câu nói mang đậm tính hài hước: "Ác quỷ! Đây chính là vũ khí của Tướng quân Phản loạn! Nó có thể triệu hồi bão tố và làm rối loạn triều đình!"
An Nhiên đã chứng kiến sự hài hước vô tận này, và cô nhận ra rằng, dù Cảnh Trí kiêu ngạo và lạc hậu, anh ta không hề ngu ngốc. Trí tuệ của anh ta chỉ bị đóng khung trong một hệ thống cổ xưa. Cô cũng nhận thấy một sự thay đổi nhỏ bé về mặt cảm xúc. Khi cô mệt mỏi và ngủ gục bên máy tính, Cảnh Trí không còn cố gắng ra lệnh cho cô đi ngủ nữa. Thay vào đó, anh ta sẽ lặng lẽ, vụng về đắp một chiếc chăn lên người cô (thường là đắp ngược hoặc đắp lên chân), và sau đó quay lại màn hình máy tính để tiếp tục công cuộc "chinh phục" Internet. Hành động chăm sóc vụng về, không lời này đã tạo ra một sự ấm áp vô hình giữa họ, một sự kết nối bắt nguồn từ sự chấp nhận miễn cưỡng của Cảnh Trí đối với "nô tỳ hiện đại" của mình.