Sau chuỗi ngày cố gắng "tán tỉnh" thất bại bằng cách ban ơn và ra lệnh, Thái Tử Cảnh Trí quyết định rằng, để thể hiện sự quan tâm thực sự đến An Nhiên, anh ta cần phải hiểu được sở thích và nhu cầu của cô, chứ không chỉ áp đặt những tiêu chuẩn hoàng gia của mình. Anh ta bắt đầu quan sát kỹ lưỡng những thói quen ăn uống của cô, coi đó là một nghiên cứu nhân học nghiêm túc. Cảnh Trí nhận thấy An Nhiên thường xuyên gọi một món ăn nhanh mà cô gọi là "Pizza," một loại bánh tròn, đa sắc, có hình dạng giống như một chiếc khiên chiến đấu bị biến dạng. Mặc dù Cảnh Trí đã từng từ chối ăn món này vì cho rằng nó là "bữa ăn của kẻ man rợ," anh ta quyết định đã đến lúc phải chinh phục nó để làm hài lòng "Nữ quan Ngôn ngữ và Máy móc" của mình.
Vấn đề nảy sinh khi An Nhiên gọi một chiếc bánh Pizza có nhân hải sản. Khi chiếc bánh được giao đến, Cảnh Trí nhìn chằm chằm vào những miếng tôm và mực nằm trên mặt bánh, ánh mắt anh ta đầy sự hoảng hốt và khinh miệt. Anh ta giải thích một cách nghiêm trọng rằng, theo nghi lễ hoàng gia của anh ta, việc đặt những sinh vật biển có vỏ (tôm) hoặc những sinh vật có xúc tu (mực) trực tiếp lên một loại bánh mì được làm từ ngũ cốc quý giá là một sự sỉ nhục đối với các vị thần biển và thần đất. Anh ta khẳng định rằng đây là một sự kết hợp phi tôn giáo và có thể mang lại tai họa cho cả căn hộ. An Nhiên phải dành mười lăm phút để thuyết phục anh ta rằng đây chỉ là một món ăn bình thường, không mang ý nghĩa nghi lễ nào cả, và rằng không có vị thần nào quan tâm đến topping Pizza.
Mặc dù đã được trấn an, Cảnh Trí vẫn quyết định phải thanh tẩy món ăn. Anh ta lấy ra một con dao và bắt đầu công việc phẫu thuật Pizza một cách tỉ mỉ. Anh ta gạt bỏ từng miếng tôm và mực ra khỏi phần bánh, đặt chúng sang một bên đĩa một cách cẩn thận, như thể chúng là những viên ngọc quý bị thất lạc. Sau đó, anh ta dùng một chiếc thìa để cạo sạch phần nước sốt có dính vết hải sản, để lại phần bánh mì và phô mai nguyên vẹn nhất có thể. An Nhiên nhìn anh ta làm điều đó, cô cười đến mức gần như không thể thở được. Hành động này là sự kết hợp hoàn hảo giữa sự kiêu ngạo văn hóa (tôn trọng nghi lễ) và sự lãng mạn vụng về (cố gắng làm hài lòng An Nhiên bằng cách "sửa chữa" món ăn).
Khi công cuộc "thanh tẩy" hoàn tất, Cảnh Trí đưa phần bánh đã được "cứu vớt" cho An Nhiên. Cô nhận miếng bánh đó, cảm thấy trái tim mình mềm nhũn trước sự ngây ngô này. Cô nhận ra rằng, đây là hành động của lòng nhân ái theo cách của riêng anh ta. Anh ta đã vượt qua sự ghê tởm nghi lễ của mình, đã dành thời gian và sự tỉ mỉ để chuẩn bị một món ăn mà anh ta vốn từ chối, chỉ để đảm bảo rằng cô có thể thưởng thức nó mà không bị "ô uế." Đây không phải là sự ban ơn của một vị vua, mà là sự chăm sóc của một người đang học cách yêu thương.
An Nhiên quyết định đáp lại sự chăm sóc đó bằng một hành động cũng vụng về không kém. Cô lấy một miếng Pizza nhỏ đã được Cảnh Trí "thanh tẩy" và đút cho anh ta ăn. Cảnh Trí, ban đầu định từ chối một cách kiêu ngạo, nhưng trước ánh mắt dịu dàng của cô, anh ta đã mở miệng và ăn. Khuôn mặt anh ta lập tức nhăn lại vì sự không quen thuộc của vị phô mai và bột mì, nhưng anh ta đã nuốt nó. Sau đó, anh ta thốt ra một câu: "Thịt và ngũ cốc... có thể chấp nhận được. Ngươi... có thể tiếp tục ăn." Lời khen nửa vời đó đã là một chiến thắng lớn đối với An Nhiên. Sự trao đổi thức ăn này, vượt qua rào cản văn hóa và sự kiêu ngạo, đã trở thành một dấu ấn tình cảm mới giữa họ, củng cố mối quan hệ không lời, lãng mạn và đầy tiếng cười của họ.