Sau khi đã phần nào nắm bắt được các quy tắc xã hội và ẩm thực cơ bản, trí tuệ chiến lược của Thái Tử Cảnh Trí không còn chịu yên. Anh ta quyết định đã đến lúc phải áp dụng kiến thức vĩ đại của mình vào một lĩnh vực có ý nghĩa hơn: Xây dựng và cai trị. An Nhiên, hiểu được nhu cầu này, đã giới thiệu cho anh ta một trò chơi chiến lược xây dựng thành phố phổ biến trên điện thoại, trong đó người chơi phải quản lý tài nguyên, phát triển quân đội và mở rộng lãnh thổ. Trò chơi này lập tức thu hút Cảnh Trí, và anh ta gọi nó là "Bàn Cờ Mô Phỏng Triều Đình."
Cảnh Trí không chơi trò chơi này như một người bình thường. Anh ta biến nó thành một dự án tái thiết vương quốc nghiêm túc. Anh ta từ chối tuân theo hướng dẫn của trò chơi. Thay vì xây dựng các công trình cơ bản một cách ngẫu nhiên, Cảnh Trí đã dành hàng giờ để vẽ sơ đồ trên giấy, tính toán lưu lượng dân cư và tuyến phòng thủ chiến lược theo đúng nguyên tắc phong thủy và quân sự cổ đại. Anh ta phớt lờ các thông báo yêu cầu xây dựng trung tâm mua sắm và rạp chiếu phim. Thay vào đó, anh ta tập trung xây dựng một hệ thống thành lũy kiên cố, các trại huấn luyện quân sự ẩn mình, và một khu vực "Vườn Thượng Uyển" lớn gấp đôi khu vực dân cư, vì anh ta tin rằng vẻ đẹp của thiên nhiên là yếu tố thiết yếu để trấn an lòng dân.
Sự nghiệp chơi game của Cảnh Trí gặp phải một trở ngại lớn: tài chính. Trò chơi yêu cầu người chơi phải quản lý ngân sách và kiếm tiền thông qua thuế và thương mại. Cảnh Trí, với sự hiểu biết kinh tế sơ khai của mình, liên tục thất bại. Anh ta áp dụng luật thuế nặng nề (vì trong triều đại của anh ta, thu nhập từ thuế là nguồn duy nhất), khiến cho "dân chúng" ảo (AI) liên tục nổi loạn và rời bỏ thành phố. Anh ta không thể hiểu tại sao những người dân ảo lại "phản bội" mình chỉ vì một khoản thuế nhỏ. An Nhiên phải can thiệp, giải thích cho anh ta về khái niệm thương mại tự do, đầu tư, và sự cân bằng giữa phúc lợi xã hội và thu nhập.
Sự can thiệp của An Nhiên, hay "Cố vấn Tài chính Hoàng gia," đã trở thành một buổi học kinh tế vi mô đầy căng thẳng nhưng cũng rất gần gũi. Cảnh Trí, ban đầu phản đối ý tưởng về việc "tặng" tiền (thông qua phúc lợi xã hội) cho dân chúng, nhưng khi An Nhiên chỉ cho anh ta thấy rằng sự tăng trưởng dân số và sự phát triển của thành phố ảo được thúc đẩy bởi sự hài lòng, anh ta đã miễn cưỡng chấp nhận. Anh ta bắt đầu xem xét các chỉ số hài lòng của người dân ảo như những báo cáo chiến trường. Anh ta học cách sử dụng các "Công trình Giải trí" (như công viên và khu thể thao) như những chiến lược xoa dịu công chúng để giữ vững sự ổn định nội bộ.
Trong một khoảnh khắc nghỉ giải lao hiếm hoi, Cảnh Trí đã nhìn An Nhiên bằng một ánh mắt khác biệt. Anh ta thấy sự thông minh và thực tế của cô trong việc quản lý tài nguyên và con người. Anh ta thốt lên một câu nói mang đậm tính hài hước nhưng chứa đựng sự tôn trọng: "Nữ quan, trí tuệ của ngươi trong việc kiểm soát các 'linh hồn nhân tạo' này là đáng nể. Nếu ngươi ở triều đại của ta, ta sẽ phong ngươi làm Bộ trưởng Tài chính, mặc dù ngươi vẫn phải quỳ gối khi gặp ta." An Nhiên chỉ cười lớn, nói rằng cô chấp nhận danh hiệu, nhưng từ chối nghi thức quỳ gối. Mối quan hệ của họ, xây dựng trên sự tranh luận về kinh tế và chiến lược, ngày càng trở nên sâu sắc hơn.