Sau những thất bại ê chề về tiền tệ và quy tắc xếp hàng, Thái Tử Cảnh Trí đã chuyển hoàn toàn sự tập trung từ việc chinh phục sang việc học hỏi. Sự kiêu ngạo của anh ta, thay vì bị phá vỡ, lại được tái cấu trúc thành một tham vọng học thuật mãnh liệt. Anh ta coi việc nắm vững kiến thức hiện đại là bước đầu tiên để giành lại quyền lực và sự tôn trọng. An Nhiên nhận thấy sự thay đổi này và bắt đầu cung cấp cho anh ta nhiều tài liệu hơn: sách giáo khoa cơ bản, báo chí cũ, và các chương trình giáo dục trên mạng. Tốc độ tiếp thu của Cảnh Trí là điều khiến An Nhiên kinh ngạc; anh ta, với trí tuệ được rèn giũa từ một nền giáo dục hoàng gia khắc nghiệt, có thể nuốt trọn thông tin và rút ra kết luận chiến lược chỉ trong vài giờ.
Cảnh Trí đặc biệt bị cuốn hút bởi các chương trình thời sự và tin tức kinh tế, mà anh ta gọi là "Lịch sử Hoàng gia của các thế lực ngầm." Anh ta phân tích các động thái chính trị hiện đại và các giao dịch tài chính lớn như thể chúng là những cuộc chiến tranh biên giới. Anh ta đã vẽ ra một biểu đồ phức tạp so sánh các tập đoàn lớn của thế giới hiện đại với các phe phái quý tộc trong vương triều của mình, coi Giám đốc điều hành (CEO) là những "Vương công Tài chính" đang tranh giành lãnh thổ là thị trường. Sự phân tích này khiến An Nhiên vừa buồn cười vừa kinh ngạc về khả năng áp dụng kiến thức cổ đại vào thế giới mới của anh ta. Anh ta đã biến việc học thành một trò chơi chiến lược để giữ vững lòng tự tôn của mình.
Tuy nhiên, dù trí tuệ chiến lược phát triển nhanh chóng, sự hiểu biết về phép xã giao thông thường của Cảnh Trí vẫn còn rất thô sơ. Anh ta biết rằng anh ta cần phải tỏ ra biết ơn đối với An Nhiên, nhưng cách thể hiện của anh ta lại hoàn toàn lạc lõng. Trong thế giới cũ, lòng biết ơn được thể hiện bằng sự ban thưởng hậu hĩnh và lời hứa về danh vọng. Ở đây, Cảnh Trí cố gắng làm theo những gì anh ta thấy trên phim ảnh: anh ta bắt đầu cung kính cúi đầu trước An Nhiên mỗi khi cô đưa cho anh ta một bữa ăn nóng hổi hoặc sửa chữa lỗi máy tính cho anh ta. Vấn đề là, Cảnh Trí không chỉ cúi đầu, anh ta còn thực hiện động tác chắp tay và chạm đầu xuống sàn theo nghi thức triều đình cao nhất, lặp lại bằng tiếng Việt bập bõm: "Ta tạ ơn! Ân huệ này sánh ngang sơn hà!"
An Nhiên đã phải nhấc bổng anh ta dậy hết lần này đến lần khác, giải thích rằng những hành động đó quá mức và có thể gây ra sự hiểu lầm lớn nếu có ai nhìn thấy. Cô dạy anh ta rằng, một lời "Cảm ơn" đơn giản, kèm theo một nụ cười, là đủ. Cảnh Trí cố gắng làm theo, nhưng anh ta thường bị lẫn lộn giữa các nghi thức. Đôi khi, khi An Nhiên đưa cho anh ta một cái cốc nước, anh ta sẽ lao tới quỳ xuống, nhưng ngay lập tức nhớ lại bài học và đứng dậy một cách vụng về, chỉ để buột miệng ra một lời ra lệnh: "Ngươi... đã hoàn thành nhiệm vụ! Rất tốt!" rồi sau đó lắp bắp thêm "Cảm ơn" một cách miễn cưỡng.
Mặc dù vậy, sự cố gắng của Cảnh Trí đã làm An Nhiên cảm động sâu sắc. Cô nhận ra rằng, đằng sau sự kiêu ngạo và những hành động lố bịch, anh ta thực sự đang nỗ lực để kết nối và thể hiện sự tôn trọng theo cách duy nhất anh ta biết. Một buổi sáng, khi An Nhiên chuẩn bị đi làm, cô thấy Cảnh Trí đang cặm cụi trong bếp. Anh ta đã cố gắng nấu bữa sáng cho cô bằng cách luộc mì gói, nhưng anh ta đã dùng quá nhiều nước và nêm nếm bằng tất cả các loại gia vị có sẵn, biến món ăn thành một thứ súp kỳ dị, nhiều màu sắc, có vị mặn và ngọt không thể tả. Cảnh Trí đứng đó, ngực ưỡn ra với sự tự hào, tuyên bố: "Ta đã ban cho ngươi món 'Thập Vị Thuần Hợp'! Hãy ăn và nhận sự vinh dự!" An Nhiên, dù phải cố gắng nén cười và đấu tranh với sự khủng khiếp của món ăn, đã thực sự cảm nhận được tình cảm chân thành phía sau sự vụng về đó. Cô đã ăn một miếng lớn và khen ngợi anh ta, một lời khen dối trá nhưng đầy yêu thương.