MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 491

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 491

422 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 493

Đồng Tiên ở bên cạnh coi chừng cô, đang bưng một chén cháo thịt gà.

“Ăn chút gì đi.”

Thương Mẫn không trả lời, phớt lờ cô.

Đồng Tiên thở dài: “Bác sĩ đã nói rồi, bây giờ cô đang có dấu hiệu sinh non, đứa bé rất không an toàn. Nếu cứ tiếp tục khóc như thế, cô còn chưa kịp ăn gì, không cần Mâu Nghiên sắp xếp phẫu thuật cho cô, có lẽ chính cô cũng không thể giữ được con mình.”

Rốt cuộc Thương Mẫn cũng có phản ứng, thân thể của cô giật giật, từ từ ngồi dậy.

Đồng Tiên còn muốn nói chuyện, Thương Mẫn đã nhận lấy chén cháo trong tay cô, ăn từng muỗng lớn.

Nước mắt lớn chừng hạt đậu rơi vào trong bát, cô bỏ thức ăn vào miệng như hùm như hổ, cố hết sức dùng phương thức như vậy để ngăn cản sự bi thương trào dâng trong lòng mình.

“Aiz.” Đồng Tiên cũng mặt ủ mày chau: “Mâu Nghiên này gặp phải thứ gì kỳ lạ rồi chăng? Tuy rằng bình thường anh ta rất lạnh lùng, nhưng cũng không đến mức vô tình như thế.”

“Đàn ông ấy mà, quả thực đều giống nhau cả, có mới nới cũ…”

Có mới nới cũ, cụm từ này đã hoàn toàn làm thần kinh Thương Mẫn đau nhói. Cô sửng sốt một chút, cố nén nước mắt sắp rơi xuống như vỡ đê.

Đúng vậy, sao cô có thể quên, trong nhà Mâu Nghiên còn có một Kỷ Mộng Hiền nũng nịu yếu đuối.

Sở dĩ anh đối xử với cô tàn nhẫn như vậy, là bởi vì cô ta phải không?

“Ôi trời, cô đừng khóc đừng khóc!” Đồng Tiên thấy cô như vậy thì luống cuống tay chân: “Tôi chỉ tùy tiện nói thôi.”

“Coi cái miệng ăn mắm ăn muối của tôi này.” Đồng Tiên khẽ đánh vào miệng mình một cái: “Không đến mức đó đâu, thật đấy! Tôi hiểu Mâu Nghiên, ngay cả phụ nữ anh ta còn không chạm vào, tất nhiên không phải loại người bắt cá hai ba tay rồi.”

Ngay cả phụ nữ cũng không chạm vào sao?

Thế nhưng ở trước mặt Kỷ Mộng Hiền, hình như anh chưa từng rối rắm như vậy.

“Đồng Tiên.” Đáy mắt Thương Mẫn tràn ngập sợ hãi. Cô để chén xuống, kéo ống tay áo của Đồng Tiên: “Cô nói xem, có phải Mâu Nghiên thực sự không cần tôi nữa không.”

“Nếu không thì tại sao ngay cả con của chúng tôi mà anh ấy cũng không muốn?”