MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Đùi Boss Ác ÔnChương 492

Ôm Đùi Boss Ác Ôn

Chương 492

407 từ · ~3 phút đọc

CHƯƠNG 492

Cái loại cảm giác đau đớn như muốn nổ tung chạy loạn ở trong đầu anh, Mâu Nghiên cố kìm chế xúc động muốn ngã xuống, lấy điện thoại di động ra nhấn dãy số của Lâm Chí…

…

“Cậu hai?”

“Cậu hai Mâu?”

Mâu Nghiên chậm rãi mở mắt. Trong tầm mắt, trên đỉnh đầu là trần nhà trắng tinh, giọng nói của Lâm Chí vang lên bên tai anh, nhìn thấy anh tỉnh lại, tâm tình căng thẳng của anh ta mới hơi thả lỏng một chút.

Cảm giác đau đầu đã tan đi một ít, anh ngồi dậy từ trên giường, xoa xoa huyệt Thái Dương.

“Cậu hai, tình huống của anh càng ngày càng kém.” Lâm Chí cầm một cuộn phim đặt ở trước mặt Mâu Nghiên: “Bộ phận bóng mờ đang khuếch tán, nếu cứ tiếp tục như vậy, rất có khả năng sẽ đè lên thần kinh thị giác.”

Mâu Nghiên trầm mặc.

Mấy ngày nay, thỉnh thoảng anh cũng có cảm giác tầm nhìn không rõ ràng, vốn còn tưởng rằng đó là do xử lý công việc quá mệt nhọc.

“Tôi biết anh lo lắng rất nhiều.” Lâm Chí thở dài.

“Tình huống như vậy, mặc kệ là có phẫu thuật hay không, tỷ lệ nguy hiểm cũng rất cao. Nhưng mà anh cần gì phải khổ sở lừa gạt như vậy chứ? Anh và cô Thương đã là vợ chồng, hẳn là hai người nên cùng nhau đối mặt.”

“Hoặc lúc này nói cho cô ấy biết, để cho cô ấy một chút thời gian, cô ấy sẽ từ từ tiếp nhận, cùng trị liệu với anh.”

“Cô ấy phải tiếp nhận như thế nào đây?” Mâu Nghiên hỏi anh ta: “Lúc biết tôi trị không hết thì chết cùng tôi sao?”

Lâm Chí im lặng.

Anh ta chưa từng yêu đương bao giờ, vì thế cũng không rõ tại sao giữa hai người lại có thể có được tình cảm sâu tận xương tủy như vậy. Anh ta là một bác sĩ, trách nhiệm của anh ta là trị bệnh cứu người, huống chi nhà họ Thịnh còn là ân nhân của anh ta.

“Tôi cũng không còn cách nào.”

“Mặc kệ có mổ hay không, tôi đều phải tranh thủ nắm chặt.” Ánh mắt của Mâu Nghiên hiện vẻ bi thương.

“Cô ấy phải rời khỏi tôi trước. Như vậy, đến lúc tôi không gắng gượng được nữa, ít nhất tình cảm của cô ấy dành cho tôi cũng đã phai nhạt.”