MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 529

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 529

528 từ · ~3 phút đọc

Chương 529

Anh đút tay vào túi quần, bóng dáng cao lớn đã cất bước đi vào tòa nhà. Thấy thế, Lam Ngọc Anh đành phải im lặng đi theo anh. Tiếng kêu của Hoàng Thanh Thảo vẫn còn vang lên: “Cháu nhất định phải tận mắt thấy con bé vào nhà mới được, đừng sốt ruột! Ôi chao, đúng lúc cô cũng hơi say nên cô đi bộ dưới lầu để hóng gió đây.” Nếu không phải Hoàng Thanh Thảo thật sự lo lắng cho mình thì Lam Ngọc Anh còn nghi ngờ có phải bà cố tình làm thế hay không.

Hai người lần lượt vào tòa nhà, đúng lúc thang máy đang dừng ở tầng 1, hai người bước vào rồi ấn số tầng, thang máy nhanh chóng hoạt động.

Hoàng Trường Minh rũ mi mắt, không biết đang suy nghĩ chuyện gì.

“Ting!”

Sau khi thang máy đến nơi, hai người lại lần lượt bước ra. Chẳng qua lần này Lam Ngọc Anh đi đằng trước. Đến trước cửa, cô cầm chìa khóa ra mở cửa, ánh đèn chiếu ra từ trong nhà, chắc là Trương Tiểu Du đã về rồi, nhưng cô ấy không ở trong phòng khách, cửa phòng ngủ đang đóng, thấp thoáng nghe thấy tiếng phim cung đấu truyền ra.

“Tôi đã đến nhà rồi.” Lam Ngọc Anh rút chìa khóa rồi quay lại nhìn anh nói. Thấy anh im lặng không đáp, cô mím môi, nói thêm một câu: “Tôi vào nhà trước đây, cảm ơn anh.”

Dứt lời, cô đang định đóng cửa thì bỗng cửa bị mắc kẹt, cô nhíu mày cúi đầu xuống thì thấy chiếc giày bên chân phải của anh để ở đó.

“Anh..” Lam Ngọc Anh đành phải ngước mắt lên.

Cái bóng bao phủ khuôn mặt cô, Hoàng Trường Minh híp mắt cúi đầu nhìn cô: “Lam Ngọc Anh, chẳng phải cô đã nói là chúng ta không quen biết nhau hay sao?”

“Đúng thế.” Lam Ngọc Anh vòng vo.

Con người trong mắt Hoàng Trường Minh khẽ co rụt, ánh mắt sắc bén: “Vậy thì tại sao cô lại gọi bà ấy là cô một cách thân mật vậy hả?”

“Cô bảo tôi gọi cô như thế.” Lam Ngọc Anh không dám đối mặt với ánh mắt của anh, chỉ cúi đầu nhìn đôi giày da của anh, ánh đèn chiết xạ trên đôi giày bóng loáng “Trước kia tôi từng làm việc trong một công ty tài chính tư nhân, sau này được tổng giám đốc Thảo mua lại và sáp nhập thì cũng trở thành boss của công ty, cho nên tôi từng làm việc dưới tay cô. Có lẽ là vì khá hợp mắt nên cô vẫn luôn đối xử với tôi rất tốt.”

Cô nói đều là sự thật, chẳng qua là tránh nặng tìm nhẹ mà thôi.

“Thế à?” Hoàng Trường Minh nhíu mày.

“Đúng vậy. Lam Ngọc Anh nuốt nước miếng. Đôi mắt sâu thẳm của Hoàng Trường Minh nhìn chăm chăm cô, như thể muốn giữ chặt cô ở đó. Lam Ngọc Anh rũ mi mặc cho anh quan sát, cố gắng giữ vẻ mặt tự nhiên, chỉ có đôi tay đặt sau lưng là lặng lẽ nắm chặt