MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủÔm Tôi Nhé Cô Gái Bé NhỏChương 530

Ôm Tôi Nhé Cô Gái Bé Nhỏ

Chương 530

590 từ · ~3 phút đọc

Chương 530

“Không liên quan tới cháu!” Hoàng Thanh Thảo tức giận nhét iPad vào ghế trước. Thấy vẻ mặt bà thay đổi, Hoàng Trường Minh nhíu mày: “Cô ơi, cô sắp đến thời kỳ mãn kinh rồi hả?”

“Cháu nói ai đấy hả?” Hoàng Thanh Thảo nhất thời tức giận nói: “Cháu có dám nhắc lại lần nữa không? Dám bảo cô sắp mãn kinh à? Cháu lại muốn ăn đòn rồi đúng không? Cháu nghĩ cô già rồi nên không thể đánh cháu nữa chứ gì?”

“Cháu chỉ đùa thôi.” Hoàng Trường Minh đành phải giải thích.

Hoàng Thanh Thảo lại hừ lạnh một tiếng, nhìn anh kiểu gì cũng thấy chướng mắt, bèn kêu tài xế dừng xe lại: “Ngồi lên ghế trước đi, đừng ở đây chướng mắt cô.

Hôm sau là ngày nghỉ cuối tuần, ánh nắng buổi chiều rất tươi đẹp. Trương Tiểu Du vừa ngáp vừa đi ra phòng ngủ thì thấy Lam Ngọc Anh cũng vừa rời khỏi phòng, trông như muốn đi ra ngoài.

“Mấy giờ rồi?”

“Sắp ba giờ chiều rồi!”

Nghe vậy, Trương Tiểu Du hoảng sợ nhìn đồng hồ treo tường: “Hả? Đã trễ thế này rồi à? Tớ ngủ lâu đến thế sao?”

Lam Ngọc Anh biết sau khi mang thai, cô ấy càng thêm hạm ngủ, đang định hỏi mấy ngày nay cô ấy cảm thấy thế nào thì đã thấy cô che miệng chạy vào toilet, tiếng nôn khan vang lên. Thế là cô vội chạy vào bếp rót ly nước ấm rồi vào toilet, Trương Tiểu Du đang nôn thốc nôn thảo.

Lam Ngọc Anh bất lực đứng bên cạnh. Lúc cô mang thai, những phản ứng này không quá mãnh liệt, bây giờ ngẫm lại mới thấy mình rất may mắn vì đứa bé không giày vò mình. Chẳng qua sau này, mỗi khi nhớ lại đứa bé sơ sinh đã chết nhơ nhớp máu, chân tay cô tức khắc lạnh buốt.

“Cá Nhỏ, cậu sao rồi?” Cô đưa nước qua.

“A, sống lại rồi!” Trương Tiểu Du ngồi bệt lên bồn cầu, uống nửa ly nước rồi mới thở hổn hển nói: “Ngọc Anh à, tớ nói cậu nghe nè, mang thai đúng là cực hình!” Lam Ngọc Anh dở khóc dở cười. Lúc đỡ Trương Tiểu Du ra ngồi trên sofa ngoài phòng khách, cô không nhịn được nói: “Cá Nhỏ, cậu không định cho bác sĩ Trần biết chuyện cậu mang thai hả?”

“Không” Trương Tiểu Du trả lời một cách dứt khoát, có thể thấy cô đã suy nghĩ kỹ rồi.

“Nhưng mà… Lam Ngọc Anh nhíu mày.

“Bọn tớ đã ly hôn rồi, từ nay mỗi người một ngả, tớ không muốn mượn đứa bé để níu kéo hay làm liên lụy tới anh ấy.” Nói xong, Trương Tiểu Du hơi uể oải, giọng nói run rẩy: “Huống chi nếu anh ấy không muốn giữ lại đứa bé này thì sao?”

Lam Ngọc Anh im lặng nghe cô nói. Cô luôn cảm thấy sẽ không xảy ra chuyện đó đâu, nhất là khi nhớ đến dáng vẻ mặc áo blouse trắng của Trần Phong Sinh, thân là bác sĩ, không có khả năng sẽ từ bỏ đứa con của mình, hơn nữa còn là con của hai người họ.

Trương Tiểu Du không muốn nhắc lại quá nhiều, chỉ hỏi cô: “Đừng nói chuyện của tớ nữa, cậu định đi ra ngoài hả? Đi đâu vậy?”

Lên google tìm kiếm từ khóa metruyenH0t để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!