MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 1

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 1

1,008 từ · ~6 phút đọc

Tiếng bánh xe nghiến trên con đường rải sỏi nghe lạo xạo, khô khốc như tiếng xương người gãy vụn. Vũ Lâm bước xuống từ chiếc xe bus cũ kỹ, hơi lạnh của vùng ngoại ô ngay lập tức bám lấy cổ áo cậu, len lỏi vào tận da thịt. Trước mặt cậu, căn biệt thự họ Ngô hiện ra giữa màn sương mù đặc quánh, trông giống như một con quái vật bằng đá đang ngủ say. Những dây leo khô héo bám chặt vào tường gạch xám xịt, bao phủ lấy những ô cửa sổ cao vút, hẹp và tối tăm.

Lâm hít một hơi sâu, chỉnh lại dây đeo chiếc ba lô sờn cũ. Cậu là sinh viên kiến trúc năm cuối, và công việc sắp xếp lại thư viện tư nhân cho Giáo sư Ngô Khắc Tùng là cơ hội đổi đời mà cậu không thể từ chối. Số tiền thù lao đủ để cậu trang trải nợ nần cho mẹ ở quê và hoàn thành đồ án tốt nghiệp. Nhưng đứng trước cánh cổng sắt rỉ sét cao quá đầu người này, một cảm giác bất an không tên bỗng chốc dâng lên trong lòng cậu.

Tiếng chuông cửa vang lên khô khốc. Một lúc sau, cánh cổng nặng nề tự động mở ra. Dẫn Lâm vào nhà là một người quản gia già với gương mặt không cảm xúc, đôi mắt đục ngầu như đã nhìn thấu mọi sự thối nát trên đời này. Không gian bên trong biệt thự còn lạnh lẽo hơn bên ngoài. Mùi gỗ mục, mùi nến thơm quyện với mùi ẩm mốc của những cuốn sách cổ tạo nên một thứ không khí đặc trưng, đặc quánh và khó thở.

"Giáo sư đang chờ cậu trong phòng làm việc," người quản gia nói giọng khàn khàn, rồi dẫn cậu lên tầng hai.

Khi bước ngang qua dãy hành lang dài, Lâm vô tình liếc nhìn vào một căn phòng có cửa khép hờ. Trong khoảnh khắc ấy, tim cậu như hẫng đi một nhịp.

Giữa căn phòng rộng lớn với những bức rèm nhung đỏ sẫm, một người phụ nữ đang ngồi bên cửa sổ. Cô diện một chiếc váy lụa trắng mỏng manh, mái tóc đen dài xõa tung trên bờ vai gầy guộc. Ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà hắt vào, khiến làn da cô trông trắng sứ nhưng xanh xao đến tội nghiệp. Cô không cử động, đôi mắt thẫn thờ nhìn ra màn sương phía xa, đẹp đẽ và tĩnh lặng như một bức tượng được tạc từ băng lạnh.

"Cậu Lâm, mời đi tiếp cho," tiếng người quản gia nhắc nhở, kéo Lâm ra khỏi cơn ngẩn ngơ.

Phòng làm việc của Giáo sư Ngô là một không gian choáng ngợp với hàng nghìn cuốn sách chất cao tận trần nhà. Ngô Khắc Tùng ngồi sau chiếc bàn gỗ lớn, gương mặt đạo mạo với cặp kính gọng vàng che khuất ánh nhìn sắc sảo. Ông ta nở một nụ cười mà theo Lâm là quá hoàn hảo đến mức giả tạo.

"Chào cậu Lâm, rất vui vì cậu đã đến đúng giờ. Tôi rất coi trọng sự kỷ luật," Giáo sư Ngô nói, giọng ông ta trầm thấp nhưng đầy uy lực. "Công việc của cậu rất đơn giản: phân loại và lập danh mục cho số sách này. Nhưng có một quy tắc: cậu chỉ được làm việc ở đây từ 8 giờ sáng đến 5 giờ chiều. Sau giờ đó, tuyệt đối không được rời khỏi phòng dành cho khách nếu không có lệnh của tôi."

Lâm gật đầu, thầm nghĩ những người giàu có thường có những thói quen kỳ lạ. Nhưng đúng lúc đó, người phụ nữ áo trắng ban nãy bước vào. Cô bưng một khay trà, bước đi nhẹ tênh như một linh hồn.

"Đây là Hạ An, vợ tôi," Giáo sư Ngô giới thiệu, nhưng tay ông ta lại đột ngột nắm lấy cổ tay cô, kéo mạnh về phía mình. Động tác ấy dứt khoát và thô bạo đến mức Lâm thấy rõ những đầu ngón tay của ông ta hằn lên làn da mỏng manh của cô.

Hạ An không kêu lên, cũng không phản kháng. Cô chỉ cúi đầu, mái tóc che khuất nửa khuôn mặt. Khi cô đặt tách trà xuống trước mặt Lâm, đôi ngón tay thon dài của cô vô tình chạm lướt qua tay cậu. Một cảm giác lạnh buốt truyền sang, khiến Lâm rùng mình. Nhưng trong khoảnh khắc cực ngắn ấy, cô ngước mắt nhìn cậu.

Đó không phải là ánh mắt của một người phụ nữ hạnh phúc trong nhung lụa. Đó là ánh mắt của một kẻ đang chết đuối, đầy tuyệt vọng, cầu xin và căm phẫn.

"Trà ngon lắm, cảm ơn cô," Lâm lắp bắp, cổ họng bỗng chốc khô khốc.

Giáo sư Ngô cười nhạt, tay ông ta vẫn không buông cổ tay vợ, trái lại còn miết nhẹ lên làn da trắng muốt của cô một cách đầy ám muội như đang khoe khoang một món đồ chơi đắt tiền.

"Hạ An hơi nhút nhát, cậu đừng để tâm. Ở đây cô ấy là người cá trong chậu thủy tinh của tôi, chỉ cần đẹp và ngoan ngoãn là đủ."

Lâm cúi đầu nhìn vào tách trà, nhưng hình bóng đôi mắt đầy u uất của Hạ An cứ ám ảnh lấy tâm trí cậu. Cậu cảm thấy mình vừa bước chân vào một vở kịch rùng rợn, nơi vẻ tri thức hào nhoáng đang che đậy một sự thối nát bệnh hoạn. Và có lẽ, cậu chính là kẻ lạ mặt vừa vô tình mở ra chiếc hộp Pandora đầy tai họa trong ngôi nhà này.

Đêm đó, nằm trong căn phòng khách tối tăm, Lâm nghe thấy tiếng mưa bắt đầu gõ nhịp trên mái ngói. Và đâu đó giữa tiếng gió rít qua kẽ lá, cậu nghe thấy một tiếng nức nở nghẹn ngào, mỏng manh như tiếng thủy tinh rạn nứt vang lên từ phía phòng ngủ của Giáo sư.