Sáng hôm sau, biệt thự Màn Sương chìm trong một bầu không khí tĩnh mịch đến đáng sợ. Những tia nắng yếu ớt của buổi sớm không đủ sức xuyên qua lớp sương mù dày đặc, chỉ tạo thành những mảng sáng lờ mờ trên sàn gỗ hành lang. Lâm thức dậy sớm, đầu óc vẫn còn vương vấn tiếng khóc nức nở mơ hồ từ đêm qua. Cậu tự trấn an mình rằng đó có lẽ chỉ là tiếng gió rít qua những khe cửa cũ kỹ, nhưng cảm giác bồn chồn trong lồng ngực thì không cách nào xua tan được.
Đúng 8 giờ sáng, Lâm có mặt tại thư viện. Giáo sư Ngô đã đi vắng từ sớm để đến trường đại học, để lại cho cậu một danh sách dài dằng dặc những yêu cầu khắt khe về việc phân loại các bản thảo viết tay từ thế kỷ 19.
Thư viện buổi sáng mang một vẻ đẹp u sầu. Những hạt bụi li ti nhảy múa trong những vệt nắng rọi xuống từ cửa sổ áp mái. Lâm bắt đầu công việc, đôi tay cậu cẩn thận lật mở những trang giấy đã ngả vàng, mùi giấy cũ và mực tàu xộc vào mũi. Cậu cố gắng tập trung, nhưng thỉnh thoảng tai cậu lại vô thức lắng nghe những tiếng động nhỏ phát ra từ phía cầu thang.
Khoảng 10 giờ, cánh cửa thư viện nặng nề khẽ rít lên một tiếng khô khốc.
Lâm quay lại và thấy Hạ An đứng đó. Hôm nay cô mặc một chiếc váy màu xanh nhạt, kín đáo nhưng lại làm tôn lên vóc dáng mảnh mai, thanh thoát như một nhành liễu. Gương mặt cô vẫn nhợt nhạt, đôi mắt u sầu ấy dường như chưa từng được biết đến niềm vui. Trên tay cô là một khay nhỏ với tách cà phê nghi ngút khói và vài chiếc bánh ngọt.
"Giáo sư dặn tôi mang chút gì đó cho cậu," giọng cô rất nhỏ, tựa như hơi thở.
Lâm vội vàng đứng dậy, lúng túng phủi lớp bụi trên tay vào gấu quần. "Cảm ơn... cô chủ. Thực ra cô không cần phải tự tay làm thế này đâu."
Hạ An bước đến gần một chiếc bàn đá lớn ở giữa phòng. Mỗi bước đi của cô đều toát lên vẻ ưu nhã nhưng cũng đầy gượng gạo, giống như một con búp bê dây cót bị ép phải di chuyển theo một khuôn mẫu nhất định. Khi cô đặt khay xuống, Lâm vô ý nhìn vào cổ tay cô. Dưới ánh sáng rõ ràng của ban ngày, những vết hằn đỏ từ ngón tay của Giáo sư Ngô chiều qua đã chuyển sang màu tím sẫm, nổi bật một cách đau đớn trên làn da trắng muốt.
Lâm khựng lại, hơi thở cậu nghẹn lại nơi cổ họng. Một sự xót xa pha lẫn phẫn nộ bùng lên, nhưng cậu chỉ là một sinh viên làm thuê, cậu không có quyền lên tiếng.
Hạ An dường như nhận ra ánh mắt của Lâm. Cô nhanh chóng kéo ống tay áo dài xuống, che khuất vết tích nhục nhã ấy. Một thoáng bối rối chạy qua mắt cô, rồi cô khẽ cúi đầu, định quay lưng rời đi.
"Cô An!" Lâm gọi giật lại.
Hạ An dừng bước, nhưng cô không quay đầu lại. Tấm lưng gầy của cô khẽ run rẩy.
"Cô... cô có cần giúp gì không? Ý tôi là, nếu có cuốn sách nào quá cao trên kệ mà cô muốn đọc, tôi có thể lấy giúp," Lâm vụng về tìm một lý do để giữ cô lại, để chứng minh rằng cậu không phải là một kẻ vô tình.
Hạ An chậm rãi quay người lại. Lần đầu tiên, cô nhìn thẳng vào mắt Lâm một cách trực diện. Trong không gian chật hẹp giữa những kệ sách cao ngất, sự hiện diện của cô mang theo một mùi hương trà nhài thanh khiết, đối lập hoàn toàn với mùi cũ kỹ của thư viện. Khoảng cách giữa họ chỉ chừng hai sải tay, nhưng Lâm cảm thấy như có một luồng điện tích tụ trong không khí.
"Sách ở đây đều là của ông ấy. Tôi không được phép đọc chúng nếu không có sự cho phép," cô nói, nụ cười thoáng hiện trên môi nhưng chỉ mang lại cảm giác đắng chát. "Tôi chỉ được phép ngắm nhìn chúng từ xa thôi."
Cô tiến lại gần một kệ sách lịch sử, ngón tay thanh mảnh lướt nhẹ trên gáy những cuốn sách bìa da cứng. "Ông ấy nói phụ nữ biết quá nhiều sẽ sinh ra tâm tư phản nghịch. Ông ấy thích tôi giống như những cuốn sách này: đẹp đẽ, im lặng và luôn ở đúng vị trí mà ông ấy đã định sẵn."
Lâm cảm thấy một sự thôi thúc mãnh liệt. Cậu bước tới một bước, khoảng cách rút ngắn lại đến mức cậu có thể thấy nhịp đập khe khẽ ở cổ cô. "Nhưng cô không phải là đồ vật. Cô là một con người."
Hạ An khựng lại, đôi môi cô mím chặt như đang cố ngăn một tiếng nấc. Cô nhìn Lâm, ánh mắt bỗng chốc trở nên sắc lạnh và đầy cảnh báo. "Ở ngôi nhà này, những lời như thế có thể khiến cậu mất việc... hoặc tệ hơn đấy, cậu sinh viên ạ."
Dứt lời, cô quay người bước nhanh ra khỏi phòng. Tà váy lụa lướt qua chân Lâm, để lại một dư vị ngọt ngào và cay đắng. Lâm đứng lặng giữa thư viện rộng lớn, đôi tay vẫn còn cảm nhận được hơi ấm thoảng qua từ cơ thể cô.
Cậu quay lại bàn làm việc, nhưng tâm trí không còn đặt vào những bản thảo cổ nữa. Ánh mắt cậu vô tình rơi vào một cuốn sách nằm lẻ loi trên kệ mà Hạ An vừa lướt tay qua. Đó là một tuyển tập thơ cũ. Lâm tò mò rút cuốn sách ra, và từ giữa những trang giấy, một mảnh giấy nhỏ trắng tinh rơi xuống chân cậu.
Lâm nhặt mảnh giấy lên. Trên đó chỉ vỏn vẹn một dòng chữ viết tay mềm mại nhưng run rẩy: “Hãy cẩn thận với những bức tranh trong hành lang. Ông ấy luôn nhìn thấy tất cả.”
Tim Lâm đập liên hồi. Cậu nhìn lên bức chân dung người đàn ông bí ẩn treo trên tường thư viện, dường như đôi mắt trong tranh thực sự đang dõi theo từng cử động của cậu. Một cảm giác tội lỗi pha lẫn phấn khích lạ lùng bắt đầu nảy nở trong lòng chàng trai trẻ. Cuộc chơi này, hóa ra không chỉ có sự sắp xếp những cuốn sách.
Tối hôm đó, khi Giáo sư Ngô trở về và hỏi về tiến độ công việc, Lâm đã bình thản trả lời, trong khi lòng bàn tay cậu vẫn còn cảm giác mằn mặn của mảnh giấy nhỏ mà cậu đang giấu chặt trong túi quần. Cậu liếc nhìn về phía cầu thang, nơi Hạ An đang đứng im lặng trong bóng tối, bóng cô đổ dài trên sàn như một người cá đang tuyệt vọng tìm đường về với biển khơi.