MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 3

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 3

1,240 từ · ~7 phút đọc

Cả đêm ấy Lâm không ngủ được. Mảnh giấy nhỏ nằm dưới gối như một hòn than nóng, khiến cậu trằn trọc với hàng nghìn câu hỏi. "Những bức tranh đang nhìn" – lời cảnh báo của Hạ An không chỉ là một ẩn dụ về sự kiểm soát, mà nó là một lời xác nhận rằng sự tự do ở biệt thự Màn Sương chỉ là một ảo ảnh được ban phát.

Sáng hôm sau, Lâm bước vào thư viện với một sự thận trọng khác hẳn. Cậu không còn nhìn những kệ sách như những vật thể vô tri, mà nhìn chúng như những tấm bình phong che giấu một cuộc chiến ngầm. Cậu bắt đầu để ý đến những bức tranh sơn dầu treo dọc hành lang và trong phòng làm việc. Những đôi mắt trong tranh được vẽ rất khéo, sâu và có hồn đến mức dù đứng ở góc độ nào, người ta cũng cảm thấy bị chúng khóa chặt. Lâm rùng mình, cậu hiểu ra rằng Giáo sư Ngô không chỉ dùng uy quyền để trị trị, mà còn dùng cả sự ám thị tâm lý để bóp nghẹt tâm hồn người vợ trẻ.

Đúng lúc đó, tiếng bước chân đều đặn và khô khốc vang lên. Giáo sư Ngô Khắc Tùng xuất hiện ở cửa, ông ta diện bộ vest xám phẳng phiu, tay cầm một chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun.

"Tiến độ thế nào rồi, cậu Lâm?" Ông ta tiến lại gần, mùi thuốc lá nồng đậm và hắc ám bao trùm không gian.

"Dạ, tôi đã phân loại xong mảng văn học cổ điển Pháp," Lâm cúi đầu, cố gắng giữ giọng bình thản nhất có thể.

Giáo sư Ngô không nhìn vào đống sách, ông ta bước chậm rãi quanh Lâm, đôi mắt nheo lại sau gọng kính vàng. "Cậu có vẻ mệt mỏi. Đêm qua ngủ không ngon sao? Hay là... không khí ở đây khiến cậu không quen?"

"Dạ không, chỉ là tôi hơi lạ nhà thôi ạ," Lâm cảm thấy mồ hôi rịn ra ở lòng bàn tay.

Giáo sư Ngô dừng lại trước kệ sách mà Hạ An đã chạm vào hôm qua. Ông ta đưa tay vuốt ve gáy cuốn sách thơ, cử động ấy chậm rãi và có phần biến thái, giống như cách ông ta nắm cổ tay vợ mình. "Thư viện này là tâm huyết của tôi. Mọi thứ ở đây phải tuyệt đối ngăn nắp, không được phép có bất kỳ sự xáo trộn nào. Cậu hiểu ý tôi chứ?"

"Tôi hiểu thưa Giáo sư."

Khi ông ta rời đi, Lâm thở phào nhẹ nhõm. Cậu đợi thêm một lúc, cho đến khi chắc chắn rằng tiếng xe hơi của ông ta đã đi khuất khỏi sân biệt thự. Lâm nhanh chóng tiến về phía góc khuất nhất của thư viện, nơi máy giám sát (nếu có) khó lòng soi tới. Cậu lấy ra một mẩu bút chì nhỏ và một tờ giấy nháp.

Cậu viết: "Tôi đã hiểu. Cô không cô đơn. Nếu có thể, hãy chỉ cho tôi biết tôi có thể giúp gì."

Lâm kẹp mảnh giấy vào giữa trang 109 của cuốn sách thơ mà Hạ An đã chú ý. Tại sao lại là trang 109? Vì đó là số chương của đồ án kiến trúc mà cậu đang nghiên cứu – một con số chỉ hai người mới có thể ngầm hiểu nếu cô chú ý đến xấp tài liệu cậu để trên bàn.

Buổi chiều, Hạ An lại xuất hiện. Lần này cô không mang trà, mà mang theo một lẵng hoa hồng trắng để thay cho bình hoa cũ trên bàn làm việc của chồng. Cô bước đi chậm chạp, gương mặt vẫn không một chút cảm xúc như một bóng ma xinh đẹp.

Lâm giả vờ đang bận rộn ở kệ sách đối diện. Cậu quan sát qua kẽ hở giữa các cuốn sách. Hạ An tiến đến kệ sách cũ, tay cô run rẩy rút cuốn thơ ra. Khi mảnh giấy của Lâm rơi vào tay, cô khựng lại trong giây lát. Lâm thấy bờ vai cô khẽ run lên, một giọt nước mắt lăn dài trên gò má xanh xao rồi nhanh chóng được cô lau đi bằng tay áo.

Cô nhìn quanh một lượt, rồi nhanh chóng giấu mảnh giấy vào trong ngực áo lụa. Trước khi rời đi, cô đặt bình hoa hồng trắng lên bàn, nhưng lại cố tình để rơi một cánh hoa xuống ngay cạnh chỗ Lâm đang ngồi.

Lâm đợi cô đi hẳn mới nhặt cánh hoa lên. Dưới gốc cánh hoa có vết móng tay bấm nhẹ tạo thành một hình tam giác nhỏ – ký hiệu của sự khẩn cấp.

Tim Lâm đập thình thịch. Cậu nhận ra mình đã lún quá sâu vào chuyện này. Đây không còn là công việc làm thuê bình thường nữa, mà là một cuộc giải cứu đầy nguy hiểm. Sự gợi cảm của Hạ An không đến từ da thịt lộ liễu, mà đến từ chính sự yếu ớt, cần được chở che của cô. Nó khơi dậy trong lòng chàng trai trẻ một thứ bản năng chiếm hữu và bảo vệ mãnh liệt.

Đến giờ nghỉ chiều, khi Lâm đang thu dọn đồ đạc để về phòng khách, cậu đi ngang qua phòng sinh hoạt chung. Cửa phòng hé mở, và cậu nhìn thấy Giáo sư Ngô đã về từ lúc nào. Ông ta đang đứng trước mặt Hạ An, bàn tay ông ta thô bạo nâng cằm cô lên, bắt cô nhìn thẳng vào mắt mình.

"Hôm nay cô đã vào thư viện hai lần," giọng ông ta lạnh lẽo như băng giá. "Cô có chuyện gì muốn nói với cậu sinh viên kia sao?"

"Tôi... tôi chỉ mang hoa và trà theo ý ông," giọng Hạ An run rẩy.

"Đừng để tôi phát hiện ra con người cá của tôi muốn nhảy ra khỏi chậu," Giáo sư Ngô cúi xuống, áp sát môi vào tai cô, hơi thở của ông ta khiến cô co rúm lại. "Cô biết chuyện gì xảy ra với những kẻ không nghe lời rồi đấy."

Lâm siết chặt nắm đấm, móng tay đâm sâu vào lòng bàn tay đến rướm máu. Cậu phải kìm nén lắm mới không lao vào căn phòng đó. Cậu quay người, bước thật nhanh về phòng mình, nhưng hình ảnh Hạ An bị áp chế trong bóng tối cứ vây lấy cậu.

Căn biệt thự này không phải là nhà, nó là một hầm ngục tâm linh. Và trong bóng tối của những hành lang dài hun hút, Lâm biết rằng mình và Hạ An vừa chính thức ký kết một bản khế ước bằng sự im lặng và tội lỗi.

Đêm hôm đó, một cơn mưa dông lớn đổ xuống vùng ngoại ô. Tiếng sấm vang rền như muốn xé toạc bầu không khí đặc quánh. Giữa tiếng mưa tầm tã, Lâm nghe thấy tiếng gõ cửa phòng mình. Rất khẽ, chỉ như tiếng đập cánh của một loài côn trùng nhỏ.

Cậu bật dậy, tim nhảy ra khỏi lồng ngực. Khi cánh cửa mở ra, Hạ An đứng đó, toàn thân ướt sũng, chiếc váy lụa trắng dính chặt vào cơ thể lộ ra những đường cong thanh mảnh nhưng gầy yếu. Đôi mắt cô sưng mọng, và hơi thở cô gấp gáp như thể vừa chạy trốn khỏi một con quái vật.

"Giúp tôi..." cô thì thầm, giọng nói tan ra trong tiếng sấm.