MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 11

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 11

972 từ · ~5 phút đọc

Tiếng bước chân rầm rập và tiếng la hét của đám thợ săn tiền thưởng xa dần, để lại Hạ An giữa con hẻm tối tăm với hơi lạnh buốt của rác rưởi và nỗi cô độc đến tận cùng. Cô ngồi sụp xuống, hai tay ôm chặt lấy lồng ngực để ngăn những tiếng nấc phát ra. Mùi hương của Lâm vẫn còn vương trên chiếc áo phông cũ cô đang mặc, hơi ấm từ nụ hôn vội vã lúc nãy dường như vẫn còn nóng hổi trên đôi môi đang run rẩy.

"Lâm... anh không được có chuyện gì..." cô thì thầm vào khoảng không, nước mắt rơi lã chã trên đôi bàn tay lấm lem bùn đất.

Nhưng cô biết, mình không được phép yếu đuối lúc này. Sự hy sinh của Lâm sẽ trở nên vô nghĩa nếu cô bị bắt lại. Hạ An nghiến răng, dùng hết sức bình sinh đứng dậy trên đôi chân đã bắt đầu tê dại. Cô men theo bóng tối của những bức tường, len lỏi qua những đống thùng cũ, hướng về phía ga tàu như lời Lâm dặn.

Thành phố về đêm trở nên tàn nhẫn hơn dưới con mắt của một kẻ đào tẩu. Mỗi ánh đèn pha ô tô quét qua đều khiến Hạ An giật mình nép vào bóng tối. Cô thấy những tờ thông báo có in hình mình dán trên các cột điện, những khuôn mặt người qua đường bỗng trở nên đáng sợ như thể ai cũng đang rình rập để đổi lấy một tỷ đồng từ Ngô Khắc Tùng.

Trong khi đó, ở phía cuối khu ổ chuột, Lâm đang chạy bán sống bán chết. Cậu cố tình dẫn đám người của Thắng "Cạp" đi vào khu vực công trường đang thi công dở dang. Tiếng gió rít qua những khung thép trần trụi và tiếng bước chân nặng nề phía sau tạo thành một nhịp điệu nghẹt thở.

"Thằng nhóc kia! Mày không thoát được đâu!" Tiếng gã Thắng vang lên đầy đắc thắng.

Lâm leo lên một giàn giáo cao, hơi thở cậu trở nên đứt quãng, lồng ngực như bị ai bóp nghẹt. Vết thương cũ trên đầu lại rỉ máu, thấm vào mắt khiến tầm nhìn của cậu mờ đi. Khi lên đến tầng ba của tòa nhà chưa hoàn thiện, cậu bị dồn vào đường cùng – trước mặt là vực thẳm của công trường, phía sau là ba gã đàn ông với hung khí trên tay.

Thắng "Cạp" bước tới, nhổ một bãi nước miếng khinh bỉ. "Con nhỏ đó đâu rồi? Nói ra, tao sẽ cho mày một con đường sống."

Lâm dựa lưng vào cột bê tông, một nụ cười ngạo nghễ hiện lên trên khuôn mặt đẫm máu. "Cô ấy... đã đi xa đến nơi mà lũ chó săn như các người không bao giờ chạm tới được."

"Mày thích đóng vai anh hùng sao?" Thắng điên tiết, vung chiếc gậy sắt nện thẳng vào bụng Lâm.

Lâm đổ gục xuống, cơn đau khiến cậu co quắp nhưng cậu vẫn nghiến răng không rên rỉ. Cậu biết, mỗi giây phút cậu cầm chân chúng ở đây là một giây phút quý giá để Hạ An đến được ga tàu.

Cùng lúc đó, Hạ An đã tiếp cận được khu vực quầy gửi đồ số 24 tại ga tàu. Tim cô đập như muốn vỡ tung khi thấy hai nhân viên an ninh đang đi tuần tra gần đó. Cô cúi thấp đầu, vờ như một người lao động đang chờ chuyến tàu sớm, chậm rãi tiến lại gần dãy tủ sắt rỉ sét.

Tay cô run rẩy đưa vào khe hở dưới đáy tủ như lời Huy dặn. Một túi nilon nhỏ bên trong có một cuốn hộ chiếu giả mang tên "Nguyễn Thu An" và một xấp tiền mặt mỏng. Khi chạm được vào nó, Hạ An cảm thấy một luồng sức mạnh lạ kỳ. Đây không chỉ là giấy tờ, đây là tâm huyết, là máu và nước mắt của Lâm.

Cô quay lại nhìn về phía khu ổ chuột, nơi ánh đèn leo lắt và những tòa nhà đang thi công mờ mịt trong màn sương. Một linh cảm chẳng lành xẹt qua tâm trí.

Tại công trường, Lâm bị đánh đến mức gần như mất đi tri giác. Thắng "Cạp" túm tóc cậu, kéo dậy: "Lần cuối cùng, con nhỏ đó ở đâu?"

Lâm nhướng đôi mắt sưng húp, nhìn vào gã bọ cạp trước mặt. Cậu thò tay vào túi quần, không phải lấy tiền, mà là một chiếc bật lửa cũ. Cậu bật lửa lên, ném vào đống rác và vật liệu dễ cháy cạnh đó. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng trong không gian hẹp.

"Cháy! Cháy rồi!" Đám đàn ông hốt hoảng lùi lại.

Lợi dụng sự hỗn loạn, Lâm dùng hết sức tàn lao mình qua cửa sổ áp mái, rơi xuống một đống cát lớn bên dưới. Cơn đau thấu xương ập đến, nhưng cậu vẫn cố bò dậy, lẩn khuất vào bóng đêm của công trường. Cậu phải sống. Cậu phải đến ga tàu.

Hạ An đứng giữa sân ga tấp nập, tiếng còi tàu vang lên xé lòng. Cô cầm tấm vé tàu hướng về vùng biên giới, mắt không rời khỏi lối vào ga. Trong lòng cô diễn ra một cuộc chiến dữ dội: Đi để được sống, hay ở lại để tìm Lâm?

Sự gợi cảm của tình yêu giờ đây trở thành một nỗi đau xé tâm can. Hạ An siết chặt túi giấy, đứng lặng giữa dòng người qua lại như một bức tượng giữa biển đời tấp nập. Phía xa, tiếng còi xe cảnh sát và tiếng xe cứu thương bắt đầu hú vang từ hướng khu ổ chuột.

"Lâm... làm ơn... hãy đến đây..." cô thì thầm, đôi môi tái nhợt vì lạnh và sợ hãi.