MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 10

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 10

1,120 từ · ~6 phút đọc

Tiếng quạt trần cũ kỹ rít lên từng hồi đều đặn trên căn gác lửng, nhưng nó không thể lấn át được sự tĩnh lặng đầy bất an đang bao trùm lấy Lâm và Hạ An. Sau những giây phút cuồng nhiệt tìm thấy nhau trong bóng tối, thực tại lại ùa về, trần trụi và lạnh lẽo. Lâm nằm nghiêng, để Hạ An gối đầu lên cánh tay mình, đôi mắt cậu đăm đăm nhìn qua khe cửa sổ. Phía ngoài kia, thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn, nhưng đó là thứ ánh sáng của cạm bẫy.

"Lâm, nếu chúng ta sang được bên kia biên giới, cậu muốn làm gì nhất?" Hạ An thì thầm, những ngón tay cô vẽ vô thức những vòng tròn trên lồng ngực rắn chắc của cậu.

Lâm khẽ mỉm cười, một giấc mơ hoang đường chợt hiện ra: "Tôi muốn xây cho cô một căn nhà nhỏ bên bờ biển. Không có kính, không có những bức tường đá xám xịt. Chỉ có gỗ, gió trời và tiếng sóng. Cô sẽ không phải là người cá trong chậu nữa, cô sẽ là của chính cô."

Hạ An siết chặt lấy cậu, giấu mặt vào hõm cổ Lâm. Lời hứa ấy đẹp đến mức khiến cô đau thắt lòng. Cô biết, cái giá một tỷ của Ngô Khắc Tùng giống như một bản án tử đang treo lơ lửng, chỉ chờ một sơ hở nhỏ nhất để giáng xuống.

Sáng sớm hôm sau, Huy gõ cửa gác lửng, ném vào cho Lâm một túi giấy đựng bánh mì và hai bộ quần áo lao động mới mua ở chợ đồ cũ. Gương mặt Huy trông căng thẳng hơn cả ngày hôm qua.

"Tình hình xấu rồi Lâm. Tay chân của lão Tùng đã bắt đầu mò vào khu này. Có đứa báo thấy mấy gã mặc vest đen lảng vảng ở quán nước đầu hẻm. Có lẽ chúng đang rà soát từng nhà."

Lâm bật dậy, cảm giác ớn lạnh dọc sống lưng. "Giấy tờ xong chưa?"

"Chỉ mới xong phần của cậu, của cô ấy phức tạp hơn vì ảnh thẻ trên mạng quá sắc nét, tôi phải chỉnh sửa kỹ để không ai nhận ra. Chiều nay mới lấy được," Huy châm một điếu thuốc, hít một hơi sâu rồi nhìn Lâm bằng ánh mắt ái ngại. "Cậu phải cẩn thận với gã Thắng 'Cạp' đầu hẻm. Gã đó là loại bán anh em vì vài đồng lẻ, mà một tỷ thì đủ để gã bán cả linh hồn."

Suốt cả buổi chiều, Lâm và Hạ An ngồi im lặng trên gác, không dám thắp đèn hay gây ra tiếng động lớn. Sự gợi cảm giờ đây bị nén lại thành một nỗi lo âu thường trực. Mỗi tiếng bước chân đi ngang qua tiệm xăm bên dưới đều khiến tim họ nảy lên một nhịp.

Đến khoảng 6 giờ tối, một tiếng động lạ phát ra từ phía cửa sau của tiệm xăm – tiếng kim loại va chạm rất khẽ. Lâm ra hiệu cho Hạ An im lặng, cậu cầm lấy con dao xếp, thận trọng bò lại gần khe hở sàn gác.

Dưới nhà, Huy đang đứng đối diện với ba gã đàn ông lực lưỡng. Dẫn đầu là một gã có hình xăm bọ cạp trên cổ – chính là Thắng 'Cạp'. Hắn cầm một xấp tiền dày cộp, nhịp nhịp lên lòng bàn tay.

"Thôi nào Huy, anh em với nhau cả. Tao thấy mày dắt một con nhỏ xinh đẹp với thằng nhóc lạ mặt vào đây từ đêm qua. Một tỷ đấy, mày định ăn mảnh một mình à?" Thắng 'Cạp' cười khẩy, ánh mắt gã liếc nhìn lên phía trần nhà.

"Tao nói rồi, chỉ là đứa em dưới quê lên tìm việc. Mày cút khỏi tiệm tao trước khi tao mất bình tĩnh," Huy gằn giọng, tay bí mật đặt lên chiếc kéo sắt trên bàn.

"Đừng nóng thế chứ..." Thắng chưa kịp dứt lời thì một gã phía sau đã bất ngờ vung gậy sắt đánh mạnh vào gáy Huy.

Huy đổ gục xuống không một tiếng động. Lâm chứng kiến cảnh đó, máu trong người như sôi lên. Cậu quay lại nhìn Hạ An, cô đang run rẩy nhưng đôi mắt hiện lên sự kiên định lạ thường. Cô đưa tay nắm lấy tay cậu, ra hiệu: Chúng ta phải đi thôi.

Họ không thể đi lối cửa chính. Lâm dắt Hạ An leo ra lối cửa sổ áp mái, men theo những mái tôn xộc xệch của khu ổ chuột. Dưới ánh hoàng hôn nhập nhoạng, hai bóng người liêu xiêu chạy trên những mái nhà.

"Đứng lại! Chúng nó ở trên kia!" Tiếng gào thét của Thắng 'Cạp' vang lên từ phía dưới.

Tiếng bước chân rầm rập đuổi theo trên mái tôn tạo thành những âm thanh đinh tai nhức óc. Lâm dắt Hạ An nhảy xuống một con hẻm nhỏ hẹp, đầy rác rưởi. Họ chạy bán sống bán chết xuyên qua những ngõ ngách chằng chịt như mạng nhện.

Hạ An bị vấp ngã, đầu gối cô va vào cạnh đá nhọn rướm máu. Lâm vội vàng bế xốc cô lên. Trong không gian chật hẹp của con hẻm tối, mùi mồ hôi, mùi máu và sự sợ hãi hòa quyện. Cậu áp cô vào bức tường ẩm mốc khi nghe tiếng chân người đuổi sát ngay sau góc rẽ.

Trong giây phút đối mặt với cái chết cận kề, Lâm cúi xuống hôn mạnh lên môi Hạ An – một nụ hôn nồng cháy và tuyệt vọng như lời từ biệt. "Nghe này, lát nữa tôi sẽ thu hút sự chú ý của chúng. Cô chạy ra hướng ga tàu, tìm đến quầy gửi đồ số 24, Huy đã giấu giấy tờ giả ở đó."

"Không! Tôi không đi nếu không có cậu!" Hạ An khóc nức nở, tay siết chặt áo cậu.

"An! Nếu cả hai cùng bị bắt, mọi thứ sẽ kết thúc. Hãy tin tôi, tôi sẽ tìm thấy cô."

Tiếng gậy sắt nện xuống sàn bê tông đã ở ngay đầu hẻm. Lâm đẩy Hạ An vào sau một đống thùng xốp cũ, rồi cậu cố tình chạy về hướng ngược lại, lớn tiếng đánh động: "Ở đây này, lũ chó săn!"

"Nó kia rồi! Đuổi theo!"

Hạ An ngồi sụp xuống trong bóng tối, nhìn theo bóng lưng của Lâm biến mất giữa đám người hung tợn. Một tiếng nấc nghẹn lại trong cổ họng. Người cá đã thoát khỏi chậu thủy tinh, nhưng người thợ lặn cứu cô đang dần chìm sâu vào đáy vực.

Bi kịch hay tự do? Ranh giới đó giờ đây mỏng manh hơn bao giờ hết dưới ánh đèn đường vàng vọt của thành phố tàn nhẫn.