MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 9

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 9

1,155 từ · ~6 phút đọc

Ánh bình minh của ngày mới không rực rỡ như trong những câu chuyện cổ tích. Nó hiện ra bằng một màu xám xịt, xé toạc màn sương mù bốc lên từ dòng sông lạnh lẽo. Trong căn chòi lá, Lâm giật mình tỉnh giấc bởi tiếng quạ kêu thê thiết. Cơn sốt đêm qua đã dịu bớt nhưng đầu cậu vẫn đau như búa bổ, và vết thương trên đầu đã bắt đầu đóng vảy, ngứa ngáy một cách khó chịu.

Hạ An vẫn đang ngủ say trong lòng cậu, đôi chân mày cô khẽ chau lại như đang gặp ác mộng. Lâm nhìn cô, lòng trào dâng một nỗi xót xa vô hạn. Người phụ nữ vốn được nuôi nấng trong nhung lụa giờ đây phải khoác lên mình những bao tải gai góc, đôi chân trần rướm máu. Cậu khẽ vuốt tóc cô, thầm hứa bằng mọi giá phải đưa cô thoát khỏi bóng tối của Ngô Khắc Tùng.

"An, dậy đi cô. Chúng ta phải đi rồi."

Hạ An bừng tỉnh, đôi mắt đầy hoảng loạn nhìn quanh cho đến khi chạm phải ánh mắt trấn an của Lâm. Họ nhanh chóng thu dọn những gì còn sót lại. Lâm tìm thấy một bộ quần áo cũ rách của người đánh cá bỏ lại trong góc chòi – một chiếc quần đùi và một chiếc sơ mi bạc màu. Cậu đưa nó cho Hạ An để cô mặc bên trong lớp áo phông của mình, cố gắng ngụy trang cho cô trông giống một cô gái lao động nghèo vùng ven.

Họ men theo những con đường mòn ít người qua lại, tránh xa lộ lớn. Sau gần ba giờ đi bộ, những tòa nhà cao tầng của thành phố bắt đầu hiện ra ở phía chân trời. Nhưng sự hào nhoáng đó đối với họ lúc này giống như một mê cung đầy rẫy hiểm nguy hơn là thiên đường.

"Thành phố là nơi dễ trốn nhất, nhưng cũng là nơi dễ bị phát hiện nhất nếu Ngô Khắc Tùng dán cáo thị," Lâm nói nhỏ khi họ đứng trước trạm xe bus xập xệ ở cửa ngõ thành phố.

Họ bước lên một chuyến xe bus liên tỉnh chật ních người và mùi khói dầu. Hạ An ngồi sát vào cửa sổ, kéo chiếc mũ lưỡi trai cũ mà Lâm nhặt được xuống thấp nhất có thể. Cậu nắm chặt tay cô dưới lớp áo khoác. Sự đụng chạm này là thứ duy nhất giúp họ giữ được bình tĩnh giữa những ánh mắt tò mò của những hành khách xung quanh.

Điểm đến của họ là khu ổ chuột phía Nam – nơi tập trung những lao động tự do, những kẻ không tên tuổi và cả những thành phần bất hảo. Lâm có một người bạn cũ thời đại học tên là Huy, một kẻ tài năng nhưng bị đuổi học vì tính tình phong trần, hiện đang sống bằng nghề xăm mình và làm giấy tờ giả ở khu vực này.

Hẻm số 7 là một dãy hành lang tối tăm, nồng nặc mùi nước thải và tiếng cãi vã của những gia đình trong những căn hộ chật hẹp. Lâm dắt Hạ An dừng lại trước một cánh cửa sắt rỉ sét có treo tấm biển nhỏ: “Huy Tattoo”.

Tiếng chuông cửa vang lên. Một lát sau, một gã đàn ông với cánh tay đầy hình xăm, tóc búi cao và ánh mắt sắc sảo xuất hiện. Khi thấy Lâm trong bộ dạng thảm hại, Huy khựng lại, rồi nhìn sang Hạ An.

"Vào đi, nhanh lên!" Huy gằn giọng, kéo cả hai vào trong rồi khóa chặt cửa lại.

Không gian bên trong nồng mùi mực xăm và thuốc lá. Huy rót cho họ hai ly nước ấm, ánh mắt không rời khỏi Hạ An. "Cậu điên rồi Lâm ạ. Cả thành phố này đang xôn xao vì vụ mất tích của vợ Giáo sư Ngô. Lão ta nói cô ấy bị bắt cóc bởi một kẻ tâm thần và treo giải thưởng một tỷ cho ai tìm thấy."

Hạ An run lên, ly nước trong tay suýt rơi xuống sàn. Một tỷ – con số đó đủ để khiến bất kỳ kẻ nghèo khổ nào trong khu phố này sẵn sàng bán đứng họ.

"Huy, tôi cần giấy tờ giả và một chỗ nấp trong vài ngày. Sau đó chúng tôi sẽ qua biên giới," Lâm khẩn khoản.

Huy thở dài, châm một điếu thuốc. "Giấy tờ thì tôi làm được, nhưng chỗ này không an toàn lâu đâu. Tay chân của Ngô Khắc Tùng đã bắt đầu lùng sục ở các nhà ga và bến xe rồi. Lão ta biết cậu không có nhiều tiền, chắc chắn sẽ nhắm vào những khu rẻ tiền như thế này."

Đêm đó, Huy sắp xếp cho họ một căn gác lửng chật hẹp phía trên tiệm xăm. Không gian chỉ đủ đặt một tấm đệm cũ, nhưng đối với Lâm và Hạ An, đó là sự xa xỉ tột bậc sau những giờ phút trốn chạy.

Dưới ánh đèn lờ mờ của thành phố hắt qua khe cửa sổ, Hạ An ngồi lặng lẽ nhìn xuống đôi bàn tay mình. "Lâm này... hay là cậu hãy bỏ đi một mình đi. Nếu không có tôi, cậu sẽ dễ dàng thoát thân hơn. Một tỷ đó... ông ấy sẽ không để cậu yên đâu."

Lâm tiến lại gần, vòng tay ôm lấy cô từ phía sau. Cậu áp mặt vào cổ cô, hít hà mùi hương trà nhài giờ đây đã lẫn với mùi bụi bặm của thành phố. "Đừng bao giờ nói thế nữa. Tôi cứu cô không phải vì tiền, cũng không phải vì anh hùng. Tôi cứu cô vì... vì tôi không thể sống trong một thế giới mà cô vẫn còn bị nhốt trong cái chậu thủy tinh đó."

Cậu xoay người cô lại, nâng cằm cô lên để đôi mắt họ gặp nhau. Trong bóng tối, khao khát và tình yêu bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Sự gợi cảm của khoảnh khắc này không phải là những hành động thô bạo, mà là sự dâng hiến thầm lặng. Lâm cúi xuống, nụ hôn nồng cháy của họ xóa tan những lo âu về tương lai mờ mịt.

Dưới căn gác nhỏ, tiếng xe cộ ồn ào của thành phố vẫn náo nhiệt, nhưng ở đây, chỉ có nhịp tim của hai kẻ trốn chạy đang cộng hưởng. Họ quấn lấy nhau trên tấm đệm cũ, tìm kiếm hơi ấm và sự an ủi cuối cùng trước khi cuộc đối đầu thực sự bắt đầu.

Nhưng họ không biết rằng, ở tiệm tạp hóa đầu hẻm, một gã thanh niên với hình xăm bọ cạp trên cổ đang cầm tờ thông báo truy tìm, đôi mắt gã dán chặt vào tấm ảnh của Hạ An, rồi nhìn về phía tiệm xăm của Huy với một nụ cười hiểm độc.