MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 8

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 8

1,062 từ · ~6 phút đọc

Cảm giác đầu tiên khi rơi xuống dòng sông là một sự va đập chát chúa, như thể cơ thể bị ném vào một bức tường đá cứng nhắc. Nước sông lạnh buốt tràn vào tai, vào mũi, vị phù sa đắng ngắt vây lấy Lâm. Trong khoảnh khắc hụt hẫng giữa dòng nước xoáy, điều duy nhất giữ cho cậu không buông xuôi là bàn tay nhỏ nhắn của Hạ An vẫn đang siết chặt lấy tay cậu.

Họ bị cuốn đi như hai chiếc lá khô giữa cơn thịnh nộ của thiên nhiên. Lâm cố gắng ngoi lên mặt nước, hít một hơi phổi đầy nước mưa và không khí lạnh lẽo. Bên cạnh cậu, Hạ An đang lảo đảo, chiếc váy nhung nặng trịch nước kéo ghì cô xuống.

"Bám lấy tôi!" Lâm gào lên giữa tiếng sóng vỗ. Cậu dùng một tay quàng qua eo cô, tay kia điên cuồng sải những nhịp bơi nặng nề về phía bờ đối diện, nơi có những bụi lau sậy rậm rạp che phủ.

Tiếng súng nổ thêm hai phát nữa từ phía trên bờ đá, đạn bắn tung tóe trên mặt nước cách họ chỉ vài mét. Ánh đèn pin của đám người nhà họ Ngô quét qua quét lại như những con mắt quỷ, nhưng màn mưa quá dày đặc đã trở thành tấm lá chắn bảo vệ họ.

Sau một hồi vật lộn tưởng chừng như vô tận, đôi chân Lâm cuối cùng cũng chạm được vào lớp bùn nhão dưới đáy sông. Cậu dùng hết sức bình sinh, nửa kéo nửa vác Hạ An bò lên bờ. Cả hai ngã nhào xuống lớp cỏ lác, lồng ngực phập phồng như muốn nổ tung.

Hạ An run rẩy không ngừng, làn da cô dưới ánh chớp lúc xanh xao, lúc tím tái. Lâm không dám dừng lại quá lâu. Cậu biết Ngô Khắc Tùng sẽ không bỏ qua dễ dàng như vậy. Lão là kẻ thâm độc, lão sẽ cho người lùng sục khắp các lối mòn ven sông ngay lập tức.

"An... đứng dậy... chúng ta phải đi tiếp," Lâm thì thầm, giọng cậu khàn đặc vì kiệt sức.

Hạ An nhìn Lâm, đôi mắt cô mờ mịt vì nước mưa và nước mắt. Vết thương trên đầu Lâm vẫn đang rỉ máu, bị nước mưa rửa trôi thành những vệt hồng nhạt trên vai áo. Cô hít một hơi sâu, nén cơn đau từ đôi chân trần bị đá cắt nát, bám vào vai cậu để đứng dậy.

Họ lầm lũi bước đi trong bóng đêm, xuyên qua cánh đồng hoang đầy gai góc. Mỗi bước chân là một sự tra tấn. Lâm dẫn cô hướng về phía một căn chòi lá mục nát của những người đánh cá bỏ hoang ở phía hạ lưu. Đó là nơi duy nhất họ có thể trú ẩn qua đêm nay.

Khi bước vào trong chòi, hơi ấm ít ỏi ngăn cách với cơn mưa bên ngoài khiến Hạ An gần như gục ngã. Lâm vội vàng đỡ cô ngồi xuống lớp rơm khô. Trong bóng tối lờ mờ, cậu sờ soạng tìm thấy một vài bao tải cũ.

"Cởi váy ra đi," Lâm nói, giọng cậu run lên nhưng không phải vì ý đồ xấu, mà vì sự khẩn cấp. "Nó sũng nước rồi, cô sẽ chết vì nhiễm lạnh mất."

Hạ An khựng lại, đôi môi tím tái khẽ run rẩy. Trong không gian chật hẹp, mùi rơm khô quyện với mùi da thịt ướt đẫm tạo nên một bầu không khí nghẹt thở. Cô nhìn Lâm – người đàn ông đã từ bỏ cuộc đời yên bình của một sinh viên để lao vào vũng bùn này cùng cô. Sự tin tưởng tuyệt đối đã vượt qua mọi rào cản của sự ngượng ngùng.

Cô run rẩy kéo khóa váy nhung. Chiếc váy đỏ rượu chát rơi xuống sàn rơm như một đóa hoa tàn lụi. Dưới làn áo lót mỏng manh cũng đã ướt đẫm, cơ thể cô hiện ra như một bức tượng ngọc thạch trong bóng tối. Lâm quay mặt đi, cậu quấn cho cô lớp bao tải khô và chiếc áo khoác phông duy nhất còn sót lại trên người mình.

"Lâm... còn cậu?" Hạ An khẽ hỏi, tay cô chạm vào cánh tay đang run bần bật của cậu.

"Tôi không sao," Lâm dối lòng, mặc dù cậu cảm thấy đầu mình đang nóng ran và vết thương bắt đầu hành hạ.

Nhưng Hạ An không để cậu lùi lại. Cô kéo cậu ngồi xuống sát bên mình, vòng đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy lồng ngực cậu. Cô muốn dùng chút hơi ấm tàn dư của mình để sưởi ấm cho anh. Trong căn chòi lá rách nát, giữa tiếng mưa gầm rú và nỗi sợ hãi bị truy đuổi, hai linh hồn tội lỗi quyện vào nhau.

Lâm xoay người lại, ôm trọn lấy cô vào lòng. Trong khoảnh khắc ấy, sự gợi cảm không nằm ở sự phô bày thể xác, mà nằm ở sự khao khát được thuộc về nhau, được sống sót cùng nhau. Cậu cúi xuống, tìm kiếm đôi môi cô. Nụ hôn lần này không còn sự vội vã của đêm mưa ở biệt thự, mà nó sâu đậm, mang theo lời hứa bảo vệ đến hơi thở cuối cùng.

Hạ An rúc sâu vào lồng ngực Lâm, cô nghe thấy nhịp tim dồn dập của cậu – nhịp tim của tự do mà cô hằng ao ước.

"Dù mai có bị bắt lại," cô thì thầm, đôi mắt khép hờ, "thì tối nay tôi đã biết thế nào là sống."

Lâm siết chặt vòng tay, đôi mắt cậu nhìn đăm đăm ra cửa sổ chòi lá, nơi màn đêm vẫn đang bủa vây. Cậu biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một cuộc trốn chạy dài đằng đẵng. Ngô Khắc Tùng có tiền, có quyền, và lão có sự kiên nhẫn của một kẻ đi săn. Nhưng Lâm cũng có thứ mà lão không bao giờ có được: trái tim của người cá.

Sáng mai, họ sẽ phải tìm cách vào thành phố, tìm đến những góc tối mà ánh sáng của lão giáo sư không thể chạm tới. Nhưng đó là chuyện của sáng mai. Còn đêm nay, giữa tiếng mưa và hơi ấm nồng nàn, họ chỉ là hai con người cô đơn tìm thấy nhau giữa bão tố.