Cơn đau buốt từ sau gáy truyền đến khiến tầm nhìn của Lâm nhòe đi, từng mảng màu đỏ và đen nhảy múa trước mắt. Cậu nằm dán mặt xuống sàn đá lạnh lẽo, cảm nhận vị sắt của máu đang rỉ ra từ khóe môi. Tiếng mưa bên ngoài đập vào cửa kính như những nhát búa, nhưng tiếng cười trầm đục của Ngô Khắc Tùng mới là thứ khiến lòng cậu lạnh lẽo nhất.
"Nhìn kìa, Hạ An. Đây là 'người hùng' mà cô đặt niềm tin sao?"
Giáo sư Ngô bước đến, mũi giày da bóng loáng hất hàm Lâm lên, bắt cậu phải nhìn về phía chiếc xe lăn. Hạ An đang vùng vẫy trong vô vọng, dải lụa đỏ bịt miệng khiến những tiếng kêu cứu của cô chỉ còn là những âm thanh nghẹn ngào, xé lòng. Đôi mắt cô đẫm nước, nhìn Lâm với sự hối lỗi tận cùng. Cô biết, chính sự yếu mềm của mình đã kéo chàng trai vô tội này vào cửa tử.
Lâm nghiến răng, đôi tay run rẩy chống xuống sàn để gượng dậy nhưng một gã vệ sĩ đã thô bạo đạp lên lưng cậu, ép lồng ngực cậu dính chặt xuống đất.
"Giáo sư... ông là một kẻ điên..." Lâm rít qua kẽ răng.
"Điên sao? Không, tôi chỉ là một người sưu tầm cầu toàn," Ngô Khắc Tùng thản nhiên tháo đôi găng tay trắng ra, ném xuống cạnh Lâm như ném một thứ rác rưởi. "Món đồ nào hỏng thì phải sửa. Nếu không sửa được thì phải tiêu hủy. Đó là quy luật của quyền sở hữu."
Lão quay sang phía bàn trang điểm, cầm lên một lọ thuốc nhỏ màu nâu đục. Lão tiến lại gần Hạ An, bàn tay vuốt ve gương mặt đang tái dại vì sợ hãi của cô một cách đầy ghê tởm.
"Cô thích giao tiếp bằng ánh mắt với gã này lắm đúng không? Tôi sẽ giúp cô có một sự tĩnh lặng tuyệt đối, để cô không bao giờ phải bận tâm về thế giới bên ngoài chiếc chậu thủy tinh này nữa."
Nhìn thấy lọ thuốc, Hạ An trợn trừng mắt, sự hoảng loạn dâng cao đến tột độ. Lâm hiểu ra lão định làm gì. Lão muốn dùng thuốc để hủy hoại thần kinh của cô, biến cô thành một "con búp bê" thực sự, không cảm xúc, không phản kháng.
Một luồng sức mạnh từ đâu tràn về, Lâm không còn cảm thấy đau đớn. Cậu không thể để đóa hoa trà này bị bóp nát ngay trước mắt mình. Bằng một động tác bất ngờ, Lâm xoay người, dùng hết sức lực đạp mạnh vào chân gã vệ sĩ đang đè lên mình. Tiếng xương chân gãy rắc vang lên cùng tiếng gào thét của hắn.
Lâm chồm dậy, lao về phía chiếc kệ sách nhỏ cạnh giường, vớ lấy chiếc bình hoa bằng sứ nặng nề và đập mạnh vào đầu gã vệ sĩ còn lại. Hắn ngã gục ngay lập tức.
Ngô Khắc Tùng khựng lại, lọ thuốc trên tay suýt rơi xuống. Sự điềm tĩnh giả tạo trên mặt lão biến mất, thay vào đó là vẻ mặt hung ác của một con thú dữ bị đe dọa. Lão vung chiếc gậy gỗ mun, đầu gậy bọc đồng nện thẳng vào vai Lâm.
"Thằng khốn! Mày nghĩ mày có thể ra khỏi đây sao?"
Lâm loạng choạng, nhưng cậu không lùi lại. Cậu lao vào ôm chặt lấy lão giáo sư, đẩy lão ngã nhào về phía cửa sổ. Hai người vật lộn trên sàn nhà giữa những mảnh sứ vỡ và những cánh hoa hồng nát vụn. Sức mạnh của sự trẻ tuổi đối đầu với sự tinh quái của một kẻ lão luyện.
"Chạy đi, Hạ An! Chạy đi!" Lâm hét lớn khi bàn tay cậu tìm thấy con dao xếp giấu trong đế giày mà lão chưa kịp tịch thu.
Lâm bật lưỡi dao, nhưng cậu không đâm lão. Cậu dùng nó để cắt đứt sợi dây thừng đang trói chặt tay Hạ An khi lão giáo sư tạm thời bị choáng sau cú ngã.
Hạ An giật phắt dải lụa trên miệng, cô không chạy thoát thân một mình. Cô vớ lấy chiếc đèn ngủ trên bàn, đập mạnh vào đầu Ngô Khắc Tùng khi lão định ngồi dậy tấn công Lâm. Một tiếng "cốp" khô khốc vang lên, lão giáo sư gục xuống, máu từ trán chảy dài che khuất một bên kính.
Trong căn phòng hỗn loạn, hơi thở của hai người dồn dập hòa vào tiếng mưa. Hạ An run rẩy nhìn xuống đôi tay mình, rồi nhìn Lâm.
"Chúng ta... chúng ta phải đi ngay," Lâm nắm lấy tay cô, kéo cô dậy.
Họ chạy bán sống bán chết qua những dãy hành lang dài dằng dặc, ánh chớp từ cửa sổ soi sáng những khuôn mặt kinh hoàng. Phía sau, tiếng chuông báo động của biệt thự bắt đầu rú lên điên cuồng. Lão quản gia và những gã bảo vệ khác chắc chắn đang kéo tới.
"Lối này!"
Lâm không chạy ra cửa chính. Cậu nhớ lại bản đồ kiến trúc của ngôi nhà mà cậu đã nghiên cứu kỹ trong những ngày làm việc. Cậu dẫn cô xuống tầng hầm, nơi có một đường ống dẫn nước thải cũ dẫn thẳng ra bờ sông phía sau biệt thự.
Khi họ bò ra được đến bờ sông, cơn mưa dông đã ở đỉnh điểm. Nước sông dâng cao, đục ngầu và lạnh ngắt. Lâm đỡ Hạ An xuống một chiếc mỏm đá khuất tầm nhìn.
"Lâm, cậu chảy máu nhiều quá..." Hạ An khóc nức nở, tay cô bịt lấy vết thương trên đầu cậu.
Lâm mỉm cười, một nụ cười nhợt nhạt nhưng tràn đầy tự do. Cậu áp trán mình vào trán cô, hơi nóng từ cơ thể họ giữa làn mưa lạnh giá tạo nên một sự kết nối thiêng liêng.
"Nhìn kìa, An. Cái chậu thủy tinh... vỡ rồi."
Phía xa, ánh đèn pin của toán người truy đuổi đang quét qua quét lại trên mặt nước. Họ không còn đường lùi. Phía trước là dòng sông hung dữ, phía sau là địa ngục. Lâm nắm chặt tay Hạ An, ánh mắt cậu kiên định hơn bao giờ hết.
"Cô có dám nhảy cùng tôi không?"
Hạ An nhìn dòng nước, rồi nhìn người đàn ông đã vì cô mà đánh đổi cả mạng sống. Cô gật đầu, một nụ hôn vội vã, nồng nàn và đầy tuyệt vọng trao cho nhau giữa màn mưa.
"Đến chết cũng không rời."
Họ cùng nhau gieo mình xuống dòng nước đen kịt ngay khi tiếng súng đầu tiên vang lên xé toạc màn đêm.