MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 6

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 6

1,156 từ · ~6 phút đọc

Bầu trời vùng ngoại ô chiều hôm ấy tối sầm lại, những đám mây chì nặng nề trôi thấp như muốn đè nẹp lên mái vòm đá của biệt thự Màn Sương. Không khí đặc quánh sự điện tích, báo hiệu một trận cuồng phong sắp đổ bộ. Trong thư viện, Lâm làm việc như một cỗ máy, nhưng đôi tai cậu nhạy bén lạ thường với mọi tiếng động bên ngoài hành lang. Cậu đã lén giấu một con dao xếp nhỏ và ít tiền mặt vào trong đế lót của chiếc giày vải sờn cũ.

Hôm nay, Giáo sư Ngô Khắc Tùng có vẻ đặc biệt hào hứng. Ông ta diện bộ Tuxedo đen tuyền, chải chuốt đến mức không một sợi tóc nào đi chệch khỏi vị trí.

"Tối nay tôi có một buổi tiệc từ thiện quan trọng," ông ta đứng trước gương lớn ở sảnh, thắt lại chiếc nơ cổ một cách tỉ mỉ. "Hạ An, cô chuẩn bị xong chưa?"

Hạ An bước xuống cầu thang. Cô mặc một chiếc váy nhung màu đỏ rượu chát, cổ cao kín đáo nhưng ôm sát lấy cơ thể thanh mảnh. Màu đỏ ấy rực rỡ một cách đau đớn trên làn da trắng bệch của cô. Cô không nhìn Lâm, đôi mắt chỉ dán chặt vào những bậc thang như thể đang bước đi trên một bãi mìn.

"Tôi... tôi cảm thấy không khỏe, thưa ông. Tôi có thể ở nhà không?" giọng cô run rẩy.

Giáo sư Ngô quay lại, nụ cười trên môi ông ta tắt ngấm. Ông ta tiến lại gần, bàn tay mang đôi găng da trắng muốt mơn trớn trên đôi gò má của cô, rồi bất ngờ siết chặt lấy cằm Hạ An, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình.

"Vắng cô, bữa tiệc của tôi sẽ mất đi món trang sức quý giá nhất. Cô biết tôi ghét sự không hoàn hảo mà." Ông ta ghé sát tai cô, nói đủ để Lâm đang đứng ở phía xa cũng nghe thấy: "Vả lại, để cô ở nhà một mình với cậu sinh viên nhiệt huyết này, tôi sợ cậu ấy sẽ lười biếng mà bỏ bê đống sách của tôi."

Lâm siết chặt tay vào mép bàn gỗ, những đầu ngón tay trắng bệch. Cậu thấy Hạ An khẽ nhắm mắt lại, một giọt nước mắt vô tình rơi xuống mu bàn tay của gã chồng. Ngô Khắc Tùng thản nhiên rút chiếc khăn tay túi áo, lau sạch giọt nước mắt ấy như lau một vệt bẩn trên mặt kính.

"Đi thôi."

Tiếng động cơ chiếc xe sang trọng gầm vang rồi nhỏ dần, để lại căn biệt thự trong một sự im lặng đáng sợ. Lâm biết mình chỉ có đúng bốn tiếng đồng hồ. Lão quản gia già thường sẽ đi nghỉ sớm ở dãy nhà sau sau khi chủ nhân rời đi.

Lâm nhanh chóng di chuyển. Cậu không đi bằng cửa chính mà lẻn qua đường ban công mà cậu đã khảo sát từ chiều. Khi lẻn được vào phòng của Hạ An thông qua cửa sổ, mùi hương trà nhài quen thuộc ùa vào cánh mũi cậu. Căn phòng đẹp lộng lẫy nhưng trống rỗng, giống như một ngôi mộ cho những người còn sống.

Cậu lục tìm trong ngăn kéo bàn trang điểm của cô theo đúng chỉ dẫn trong mẩu giấy cô lén đưa lúc chiều. Dưới lớp lót nhung là một chiếc hộp sắt nhỏ đựng giấy tờ tùy thân của cô – thứ mà Ngô Khắc Tùng luôn giữ kín để cô không thể bỏ trốn. Khi cầm được cuốn hộ chiếu trên tay, Lâm cảm thấy như mình vừa chạm vào chìa khóa mở cửa lồng.

Nhưng đúng lúc Lâm định rời đi, cậu khựng lại. Trên bàn trang điểm của Hạ An, một bức tranh vẽ tay dang dở bị xé nát vụn. Cậu nhặt một mảnh lên, đó là hình ảnh một chàng trai đang đứng giữa những kệ sách, ánh mắt tràn đầy sức sống. Đó là cậu.

"Hạ An..." Lâm thầm gọi tên cô, trái tim cậu thắt lại vì xót xa.

Đúng lúc đó, đèn trong phòng đột ngột bật sáng.

Lâm xoay người lại, thủ thế. Đứng ở cửa không phải là người quản gia, mà là Giáo sư Ngô Khắc Tùng. Ông ta vẫn mặc bộ Tuxedo, tay cầm chiếc gậy gỗ mun, đôi mắt sau lớp kính không còn vẻ đạo mạo mà rực lên một thứ ánh sáng điên cuồng và thích thú.

"Cậu tìm cái này sao, Lâm?" Ông ta giơ cuốn hộ chiếu thật của Hạ An lên – cuốn mà Lâm vừa cầm chỉ là bản sao giả mà lão đã đặt để đánh bẫy cậu.

"Ông... sao ông lại ở đây?" Lâm lắp bắp, máu trong người cậu như đông cứng lại.

"Bữa tiệc thực sự là ở đây, ngay tại ngôi nhà này," lão giáo sư cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp căn phòng tối. "Cậu nghĩ tôi không biết về những mảnh giấy, về nụ hôn đêm mưa, hay về kế hoạch bỏ trốn ngây thơ của cậu sao?"

Ông ta tiến một bước, chiếc gậy gỗ gõ mạnh xuống sàn đá: Cộp!

"Tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này. Sự phản bội là thứ gia vị tuyệt vời nhất để làm mới một mối quan hệ đã cũ kỹ. Nhìn xem, người cá của cậu đang ở đâu?"

Phía sau lão giáo sư, hai gã đàn ông lạ mặt lực lưỡng đẩy một chiếc xe lăn vào phòng. Hạ An đang ngồi trên đó, hai tay bị trói chặt vào thành ghế, miệng bị bịt kín bởi một dải lụa đỏ. Đôi mắt cô trợn trừng, đầy tuyệt vọng và đau đớn khi thấy Lâm bị sập bẫy.

"Lâm, cậu là một kiến trúc sư tương lai," Ngô Khắc Tùng bước đến bên cạnh Hạ An, tay mơn trớn mái tóc cô một cách thô bạo. "Vậy cậu có biết cấu trúc nào bền vững nhất không? Đó là cấu trúc được xây dựng trên sự sợ hãi và nợ nần."

Lâm lao tới như một con thú bị dồn vào đường cùng: "Buông cô ấy ra!"

Nhưng chưa kịp chạm vào lão, một cú đánh trời giáng từ phía sau của gã vệ sĩ đã khiến Lâm ngã gục xuống sàn. Cậu thấy vị mặn của máu tràn trong khoang miệng. Tầm nhìn của cậu mờ đi, nhưng cậu vẫn thấy Hạ An đang vùng vẫy điên cuồng, những tiếng kêu cứu nghẹn lại trong cổ họng.

"Đừng giết cậu ta vội," giọng lão giáo sư vang lên từ trên cao, lạnh lẽo và xa xăm. "Tôi muốn cậu ta được chứng kiến cảnh món đồ chơi của tôi bị 'sửa chữa' lại như thế nào."

Cơn mưa ngoài kia cuối cùng cũng vỡ òa, xối xả đập vào cửa kính như muốn che lấp những âm thanh tội lỗi đang bắt đầu diễn ra bên trong biệt thự Màn Sương.