MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhá Vỡ Chậu Thủy TinhChương 5

Phá Vỡ Chậu Thủy Tinh

Chương 5

1,025 từ · ~6 phút đọc

Ánh sáng tờ mờ của buổi sớm hôm sau không mang lại sự bình yên, nó chỉ phơi bày những dấu vết của một đêm tội lỗi và kinh hoàng. Khi Hạ An lẻn về phòng mình trước lúc bình minh, Lâm đứng lặng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng mảnh mai của cô khuất dần sau dãy hành lang hun hút. Trên môi cậu vẫn còn vương lại vị mặn của nước mắt, và trên cánh tay vẫn còn cảm giác run rẩy của cô.

Ngày hôm đó, thư viện trở nên yên tĩnh một cách dị thường. Giáo sư Ngô không rời nhà sớm như mọi khi. Ông ta ngồi trên chiếc ghế bành bọc da hổ phách, nhâm nhi tách cà phê đen đặc, đôi mắt lạnh lùng dõi theo từng cử động của Lâm khi cậu xếp lại chồng sách triết học.

"Cậu Lâm này," Giáo sư Ngô bất ngờ lên tiếng, giọng nói vang lên giữa không gian tĩnh lặng khiến Lâm giật mình suýt đánh rơi cuốn sách. "Cậu có tin vào thuyết định mệnh không?"

Lâm hắng giọng, cố gắng giữ đôi tay không run. "Dạ, thưa Giáo sư, tôi nghĩ con người có thể tự tạo ra con đường của mình."

Ngô Khắc Tùng cười nhạt, một nụ cười không chạm tới đáy mắt. Ông ta đứng dậy, bước chậm rãi về phía Lâm. "Sai rồi. Con người, cũng giống như những cuốn sách này, đều đã được viết sẵn cái kết. Kẻ nào cố tình sửa đổi bản thảo của định mệnh, kẻ đó sẽ phải trả giá bằng sự hủy diệt."

Ông ta dừng lại ngay sau lưng Lâm, hơi thở nồng mùi xì gà phả vào gáy cậu. Đột ngột, tay ông ta vươn ra, nhặt lấy một sợi tóc dài đen lánh còn vương trên vai áo phông của Lâm.

Tim Lâm như ngừng đập. Đó là tóc của Hạ An.

Giáo sư Ngô đưa sợi tóc lên trước ánh sáng, ngắm nhìn nó với một sự thích thú bệnh hoạn. "Trong ngôi nhà này, bụi bẩn cũng có tai mắt. Cậu nên chú ý đến vệ sinh cá nhân hơn, cậu sinh viên ạ."

Nói rồi, ông ta thả sợi tóc rơi xuống sàn, đôi giày da bóng loáng thô bạo nghiến lên nó trước khi quay lưng bước ra khỏi phòng. Lâm đứng đó, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc sống lưng. Lão ta đã biết, hoặc ít nhất là đã nghi ngờ đến mức cực độ.

Đến giờ ăn trưa, Hạ An không xuất hiện. Thay vào đó là người quản gia già với gương mặt lầm lì mang thức ăn lên cho Lâm. Cậu đánh liều hỏi thăm: "Cô chủ... cô ấy không khỏe sao?"

Người quản gia nhìn Lâm bằng ánh mắt đầy ẩn ý, rồi khàn khàn đáp: "Cô chủ đang bị cấm túc trong phòng để sám hối. Giáo sư nói cô ấy đã làm vẩn đục không khí của ngôi nhà."

Sự phẫn nộ trong Lâm bùng lên. Cậu không thể tiếp tục ngồi yên đóng vai một gã thư sinh ngoan ngoãn. Buổi chiều, lợi dụng lúc Giáo sư Ngô đang tiếp khách ở phòng khách phía trước, Lâm lẻn ra khỏi thư viện. Cậu không đi bằng hành lang chính mà trèo qua cửa sổ thư viện, men theo ban công hẹp dẫn về phía dãy phòng ngủ của gia chủ.

Tại ô cửa sổ cuối cùng, cậu thấy Hạ An.

Cô đang quỳ trên sàn đá lạnh lẽo trước một bức tượng Phật bằng ngọc, nhưng đôi mắt cô không hướng về phía đức tin, mà hướng về phía hư không. Đôi vai cô rung lên từng đợt. Lâm khẽ gõ vào mặt kính.

Hạ An giật mình quay lại. Khi thấy Lâm, đôi mắt cô lóe lên một tia hy vọng mong manh nhưng cũng đầy sợ hãi. Cô vội vã chạy lại, mở hé cửa sổ.

"Lâm! Cậu điên rồi! Nếu ông ấy thấy..."

"Tôi không quan tâm nữa," Lâm nói giọng kiên định, cậu nắm lấy bàn tay đang run rẩy của cô qua bậu cửa. "Chúng ta không thể kéo dài chuyện này. Ông ta đã bắt đầu nghi ngờ. Hạ An, tôi sẽ đưa cô đi. Đêm mai, khi ông ta đi dự tiệc ở thành phố, hãy chuẩn bị."

Hạ An lắc đầu, những giọt nước mắt lã chã rơi. "Cậu không biết ông ấy đáng sợ thế nào đâu. Chiếc chậu thủy tinh này không chỉ có bốn bức tường, nó còn có cả một mạng lưới..."

"Vậy thì tôi sẽ đập vỡ nó!" Lâm gằn giọng, đôi mắt cậu rực cháy sự quyết tâm của tuổi trẻ. "Tôi có một người bạn ở bến tàu. Chỉ cần chúng ta ra khỏi vùng ngoại ô này trước bình minh, ông ta sẽ không tìm thấy chúng ta."

Trong khoảnh khắc ấy, sự gợi cảm của một tình yêu cấm kỵ và nguy hiểm đạt đến đỉnh điểm. Giữa ranh giới của sự sống và cái chết, giữa sự an phận và nổi loạn, họ trao nhau một cái nhìn thấu tận tâm can. Hạ An đưa tay chạm vào khuôn mặt Lâm, những ngón tay cô lướt qua làn da cậu như muốn ghi nhớ từng đường nét.

"Nếu bị bắt... chúng ta sẽ chết cùng nhau chứ?" cô thì thầm.

"Tôi hứa," Lâm đáp, cậu kéo tay cô lên và đặt vào đó một nụ hôn nồng cháy, một lời thề nguyền của kẻ tội đồ.

Đúng lúc đó, từ dưới sân vườn, tiếng chó sủa rộ lên. Lâm vội vàng buông tay, lộn người trở lại ban công và biến mất trong màn sương bắt đầu buông xuống. Hạ An khép cửa sổ lại, tim cô đập như trống trận. Cô không biết rằng, ở góc tối của khu vườn, một ống kính máy ảnh đã lặng lẽ ghi lại toàn bộ khoảnh khắc bàn tay họ đan vào nhau.

Trò chơi mèo vờn chuột đã không còn là ẩn dụ. Những vết nứt trên chậu thủy tinh đã xuất hiện, nhưng liệu nước sẽ tràn ra để giải thoát người cá, hay những mảnh kính vỡ sẽ đâm nát trái tim của cả hai?