MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhạm Ân Thượng TiênChương 6: Phạm Ân Thượng Tiên

Phạm Ân Thượng Tiên

Chương 6: Phạm Ân Thượng Tiên

1,285 từ · ~7 phút đọc

Ái chà, lại lỡ lời lần nữa.

Lần này ta nhìn rõ ràng, đầu mày Cố công tử giật rõ một cái.

「...Cố Phỉ.」

「Gọi ta... ờ... Âm Âm là được rồi.」

Vừa dứt lời, một sự im lặng ngột ngạt bao trùm giữa hai người.

Có thể bạn thích

Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

Mặt Cố Phỉ chỉ thiếu điều viết rõ mấy chữ 「Cô rốt cuộc muốn làm gì」 lên đó.

Hết cách, nói chuyện nhạt nhẽo đúng là không phải sở trường của ta.

Ta cũng đành tung ra bước ba – át chủ bài, thể hiện ưu thế.

Ta nhìn quanh một lượt, chỉ vào cửa sổ nói: 「Cố công tử, hóa ra ngài không mở cửa sổ, trời hôm nay hơi nóng nhỉ.」

「Xoạt xoạt」, là tiếng xấp ngân phiếu phe phẩy giữa các ngón tay ta, luồng gió nhỏ quạt ra cũng mang theo mùi tiền.

Cố công tử, ngài hiểu ý ta chứ.

Ai ngờ, sau khi Cố Phỉ nhìn rõ thứ trong tay ta, sắc mặt lập tức sa sầm, khiến ta biết thì ra mặt thối còn có thể thối hơn.

Trong mắt hắn lộ vẻ giễu cợt, khóe miệng nhếch lên nhưng không hề có ý cười,

「Quý nhân giá cao, Cố mỗ không đảm đương nổi, mời tìm người khác.」

「Rầm!」 một tiếng, cửa phòng đóng sập ngay trước mặt ta.

6

Ra quân bất lợi là điều ta không ngờ tới.

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Thử hỏi xem ai có thể từ chối ta, đệ nhất mỹ nhân tiên giới, hội tụ cả nhan sắc và tài năng chứ?

Đáp án là không một ai.

Có lẽ do ta thất thần quá lộ liễu, trên đường về đột nhiên bị người ta gọi lại.

「Cô nương, ban nãy cô đi nhanh thật đấy, nhoáng cái đã không thấy đâu, gặp được Cố công tử chưa?」

Là bà dì bán hàng rong ban nãy, đang vẫy tay với ta.

Ta lon ton chạy qua, 「Gặp rồi ạ.」

「Sao nào? Cố công tử đó có đẹp trai không?」

À cái này... không hay lắm đâu nhỉ, bàn tán ngoại hình người ta ngay dưới cửa sổ nhà họ.

Thế là ta rất dè dặt gật đầu.

「Ối chà~ Cô bé ngại ngùng kìa~ Đừng thấy dì bây giờ thế này, hồi trẻ cũng là siêu mê trai đấy!」

「Rồi sao nữa? Gặp Cố công tử rồi sao nữa?」

Chỉ vài câu nói, trong lòng ta đã bị bà dì nhét đầy bánh ngọt, hai tay cũng không còn chỗ trống.

Nhìn ánh mắt mong đợi của bà dì, ta khô khốc đáp: 「Hắn từ chối cháu rồi.」

Khiến bà dì đau lòng một hồi, 「Ôi trời, đừng buồn, Cố công tử tính tình nó thế đấy.」

「Đến công chúa đương triều tới, cậu ta cũng chẳng nể mặt đâu.」

Bà dì được dịp mở máy, kể hết cho ta nghe những chuyện bà nghe được về Cố Phỉ.

Cố Phỉ vốn là con trai Hầu tước, bản thân lại tài năng xuất chúng, cuộc đời vốn là một con đường rộng mở.

Nhưng trời không chiều lòng người.

Cố Phỉ vừa đến tuổi nhược quán, cả Hầu phủ đột nhiên mắc tội.

Cây đổ bầy khỉ tan, phủ đệ cao sang ngày xưa, giờ chỉ còn lại một mầm non độc nhất,

Ở thanh lâu chịu nhục, sống không bằng chết.

Ta chớp chớp mắt, 「Vậy nên, đến chuộc thân cho hắn cũng không được ạ?」

「Chứ sao nữa!」 Bà dì cố tình hạ giọng, thần bí chỉ lên trên, 「Người trên chỉ thị, chính là muốn xem đứa con độc nhất nhà họ Cố này chịu nhục, chậc chậc chậc, tạo nghiệp quá.」

Ta chợt hiểu ra, gật đầu lia lịa, 「Hóa ra là vậy, bảo sao hắn lại từ chối ngân phiếu của cháu.」

「Haizz! Cô vừa đến đã đưa tiền? Tục! Cố công tử người ta là đại tài tử, người đọc sách đều thấy tiền thối lắm!」

「Cô đưa cậu ta bao nhiêu tiền?」

Ta thuận miệng nói, 「Chắc khoảng ba mươi vạn lượng.」

「Cái gì?!」 Bà dì đột nhiên đập đùi, hét lên, 「Bao nhiêu? Ba mươi vạn?」

Ta vội ra hiệu cho bà dì nói nhỏ chút, đừng để Cố Phỉ nghe thấy, lại tưởng ta đang sỉ nhục hắn ta.

Bà dì bình tĩnh lại, sắc mặt đột nhiên nghiêm túc,

Truyện tranh đang HOT

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

「Cô nương, là ta nghĩ sai rồi, nếu là ba mươi vạn lượng, vậy chắc chắn là Cố công tử không biết điều.」

「Đúng vậy, hắn ta thật sự rất không biết điều, nhưng mà người ta là cực phẩm mỹ cường thảm đó.」

Vẻ mặt bà dì dần trở nên khó hiểu, sau đó tự mình lý giải,

「Ta hiểu rồi, cứu vớt phong trần chứ gì, cái này ta rành lắm. Cô nương chắc là cực kỳ thích Cố công tử rồi.」

Ta trịnh trọng gật đầu, 「Đúng vậy, vừa gặp đã thích.」

「Muốn đôi mắt lạnh lùng nhìn thấu mọi sự kia phủ một tầng hơi nước, muốn đôi môi nhạt màu kia...」

Ta còn chưa nói hết, phía trên đột nhiên có tiếng động, một cánh cửa sổ đang đóng chặt bỗng bật mở.

Lực quá mạnh, cây sào tre chống cửa sổ rơi xuống.

Mà hai tay ta toàn là đồ, không kịp đỡ, vừa hay bị đập trúng đầu.

Bóng người trong cửa sổ trên lầu thoáng qua, nhìn sâu vào ta một cái, rồi lại 「rầm」 một tiếng đóng cửa sổ lại.

「Á——」 Bà dì thấy vậy hét lên đầy kích động.

「Cái sào tre này, tình tiết này, ta rành quá mà! Cô nương, mau lên, Cố công tử gọi cô lên lầu đó!」

「Haizz, còn đứng ngẩn ra đó làm gì, tin dì của cô là đúng rồi!」

Ta do dự, vừa đi lên lầu vừa ngoái đầu lại liên tục, sau lưng bà dì đang cổ vũ,

「Cố lên! Tây Môn Đại Quan Nhân~」