MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhạm Ân Thượng TiênChương 7: Phạm Ân Thượng Tiên

Phạm Ân Thượng Tiên

Chương 7: Phạm Ân Thượng Tiên

1,312 từ · ~7 phút đọc

Ta đứng trước cửa phòng Cố Phỉ, hơi do dự.

Tay định gõ cửa còn chưa giơ lên, cửa phòng đã đột ngột mở ra.

Trước mặt là Cố Phỉ, so với nửa giờ trước, lúc này trông hắn có vẻ có sức sống hơn hẳn, gò má láng mịn và cả vành tai đều nhuốm một tầng hồng nhạt.

Ta còn chưa nghĩ ra lời mở đầu, Cố Phỉ đã lên tiếng trước, giọng trầm thấp, ngữ khí khá bình tĩnh:

Có thể bạn thích

Phỏng vấn xin việc, ngồi ở vị trí chủ công ty lại là anh - Người bị cô bỏ rơi thời niên thiếu, anh hỏi: "Có phải em lại muốn chơi tôi?"

Từng xem nhẹ hôn ước, anh đâu ngờ người trong mộng chính là vị hôn thê năm xưa. Anh nói: “Không gả cho anh, chẳng lẽ gả cho ai?”

Sống lại sau khi bị chính hài tử mình nuôi nấng hạ độc, nàng quyết tâm báo thù, trả lại những món nợ máu mà con cái mình từng gieo cho mình!

Câu chuyện làm giàu ở thời cổ đại của cô gái hiện đại xuyên vào thân xác 1 tiểu cô nương nhà ngư dân nghèo khó!

「Âm Âm cô nương, giữa thanh thiên bạch nhật, đừng nói những lời... ph óng đãng ngoài đường.」

Ta thậm chí chẳng cần suy nghĩ, buột miệng nói luôn, 「Có gì mà phó ng đãng chứ? Chuyện này còn chưa bằng một phần mười những gì ta nghĩ trong lòng đâu.」

「Một phần mười... Cô!」 Gò má Cố Phỉ đỏ bừng lên trông thấy, giọng điệu cuối cùng cũng mất bình tĩnh.

「Vậy cô cũng không nên nói với Trương đại nương, chuyện này có khác gì đứng trên cổng thành hô hào cho cả thiên hạ biết đâu?」

Nghe vậy, ta cong cong mắt cười, 「Được rồi, vậy sau này ta chỉ nói cho một mình ngài nghe thôi.」

Cố Phỉ đột ngột quay người đi, nhìn bờ vai phập phồng của hắn, chắc là đang hít sâu.

Hồi lâu sau mới bình tĩnh lại, Cố Phỉ quay lại mặt đã bình thường, chỉ có đầu tai là còn đỏ như sắp nhỏ máu.

「Âm Âm cô nương, tại hạ có một chuyện không rõ, mong cô nương giải đáp.」

Đôi mắt đen của Cố Phỉ nhìn ta, tràn đầy vẻ dò xét,

「Âm Âm cô nương, cô rốt cuộc là ai?」

Ta thầm thở dài trong lòng.

Ôn Oanh 6 tuổi mơ thấy anh trai vì tìm mình bị bắt cóc, mà bôn ba khốn khó đến tận cuối đời. Vì thế mà cô quyết tâm thay đổi vận mệnh của mình và anh trai từ bây giờ.

Xuyên về thập niên 80, Bạch Vi bị bố mẹ thúc giục kết hôn, thấy đối tượng cực kì đẹp trai & có tiền, cô nhanh chóng đi đăng kí. Đến khi về nhà, cô mới biết mình nhận nhầm người rồi.

Đời trước Lư Kiều Nguyệt nuôi phu quân đọc sách nhưng đến cuối lại bị phản bội. Sống lại, nàng muốn chọn 1 người thành thật, nhưng nào ngờ bị 1 kẻ mang danh "chơi bời lêu lổng" quấn lấy.

Dựa vào 1 thanh đoạn kiếm thần bí từ đan điền, Chu Hằng đi ra từ 1 trấn vô danh tạo ra một mảnh thiên địa, thiên hạ độc tôn!

Haizz, quả nhiên vẫn bị chỉ ra rồi.

Theo thiên quy, tiên nhân hạ phàm du ngoạn không được phép thi triển tiên pháp trước mặt người phàm.

Nhưng ban nãy ta nhất thời không để ý, đã dùng lời nói ra lệnh cho đám người kia rời đi.

Chắc hẳn trong mắt Cố Phỉ, việc đám người kia ngoan ngoãn nghe lệnh chính là điểm đáng ngờ lớn nhất rồi.

Đáng sợ nhất là, bây giờ ta không nghĩ ra được lý do nào để lấp l.i.ế.m cả!

Thấy ta im lặng không nói, Cố Phỉ lại không có ý định hỏi tới cùng.

Trên gương mặt thanh tú của hắn đột nhiên nở một nụ cười nhàn nhạt,

「Âm Âm cô nương đừng để ý, tại hạ không có ác ý.」

「Cố mỗ bằng lòng vì cô nương mà nhắm mắt lại, bịt tai lại, che miệng lại.」

Ta nghe vậy, đầu mày khẽ động, 「Vì ta?」

Cố Phỉ đối diện bị chính lời nói của mình làm cho xấu hổ, mặt lại đỏ thêm mấy phần.

「Đương nhiên, lúc Cố mỗ chịu nhục, cô nương đã đứng ra bảo vệ, khiến Cố mỗ vừa nhìn đã vô cùng yêu thích.」

A hắn học theo ta! Nhưng trái tim nhỏ bé của ta hình như lại bị b.ắ.n trúng rồi.

Cố Phỉ đột nhiên tiến lên hai bước, gần đến mức ta có thể ngửi thấy mùi tuyết tùng thoang thoảng trên người hắn.

「Chỉ là thân phận Cố mỗ hèn mọn, ba mươi vạn lượng quả thực quá đắt, hay là đổi thành thứ khác?」

Ta ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau với Cố Phỉ, lúc này mới xuyên qua màu mắt sâu thẳm của hắn, nhìn rõ sự điên cuồng và hận thù ngút trời ẩn sâu bên trong.

Ta khẽ hỏi, 「Đổi thành gì?」

「Cô nương có thể làm những việc người thường không thể, chuyện Cố mỗ cầu xin, đối với cô nương chắc hẳn vô cùng đơn giản.」

「Chỉ là mạng của vài kẻ đáng c.h.ế.t thôi, cô nương có đồng ý không?」

Cố Phỉ sợ ta từ chối thẳng, đột nhiên giữ c.h.ặ.t t.a.y ta.

Ta cảm nhận được sự run rẩy từ đầu ngón tay hắn, rồi trơ mắt nhìn tay mình bị ấn lên lồ ng n.g.ự.c hắn...

Đầu ngón tay vừa chạm vào, ngược lại thân thể Cố Phỉ lại run lên mãnh liệt.

Đối diện với ánh mắt kinh ngạc của ta, Cố Phỉ cố tỏ ra bình tĩnh nói:

「Chỉ cần cô nương đồng ý, Cố mỗ xin lấy thân báo đáp, cùng bất cứ thứ gì cô nương muốn. Dương khí? Trái tim? Máu thịt? Cố mỗ nguyện hai tay dâng lên.」

Đối với chuyện này, ta thật sự cạn lời.

Thật không biết cái tên này mang bộ mặt thông minh mà trong đầu đang tự não bổ ra cái gì nữa.

8

Truyện tranh đang HOT

Phế vật? Rác rưởi? Chỉ cần đi theo bản tọa, tất cả sẽ trở thành anh hùng thế gian!

Hắn xuyên qua và bước vào thế giới 10.000 năm sau, nhân loại diệt vong, võ học lên đến đỉnh cao, mà hắn là tia lửa duy nhất!

Một đại ma hoàng đầy thủ đoạn tàn độc, sẽ làm thế nào để khiến cho một gia tộc nhỏ bé trở mình thành một gia tộc đứng trên tất cả?

Thể chất bình thường? Thần thông khó luyện? Đốn ngộ liền xong việc!

Bàn tay ta đang đặt trên n.g.ự.c Cố Phỉ co duỗi hai lần, thành công khiến thân thể Cố Phỉ lại run lên một trận.

Ta nhón mũi chân, kéo khoảng cách giữa hai người lại gần hơn, môi đỏ chỉ cách má hắn vài milimet.

Cảm nhận được Cố Phỉ cứng đờ trong giây lát, ta không nhịn được cười thầm trong lòng hai tiếng, miệng nói với hắn,

「Thứ nhất, ta không phải yêu ma tà vật gì như ngài nghĩ đâu, suy nghĩ tôn trọng chút đi.」

「Thứ hai, Cố công tử, những lời ngài vừa nói là thật chứ?」

Mắt Cố Phỉ sáng lên, lập tức nói, 「Lời ta nói câu nào cũng là thật...」

「Ta phải tự mình nghe thử mới được.」

Không đợi Cố Phỉ nói xong, ta đã khẽ nghiêng đầu, áp tai lên bàn tay đang đặt trên n.g.ự.c hắn.

Trong khoảnh khắc, như có tiếng trống dồn dập vang lên bên tai ta.

「Thình thịch thình thịch」, tiếng trống ngày càng dồn dập, ngày càng lớn.

Da thịt dưới tay nóng rẫy, cách lớp áo mà vẫn thấy bỏng.

Ta ngẩng đầu khỏi lồ ng n.g.ự.c hắn, má Cố Phỉ đã đỏ bừng, vẻ điên cuồng kia đã biến mất.

Giọng Cố Phỉ hơi khàn, 「Kết quả thế nào?」

Ta hơi híp mắt, đưa một ngón tay chỉ vào n.g.ự.c hắn, 「Giả.」