MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 1: KHÚC NHẠC TỬ THẦN TRÊN ĐỈNH SƯƠNG MÙ

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 1: KHÚC NHẠC TỬ THẦN TRÊN ĐỈNH SƯƠNG MÙ

1,476 từ · ~8 phút đọc

Thành phố Vụ Thành vào những năm 1920 không bao giờ thực sự thức giấc. Nó luôn chìm trong một thứ sương mù xám đục, đặc quánh như phổi của một kẻ nghiện thuốc phiện lâu năm. Trên đỉnh núi Tử Ngạn, nơi đặt trạm quan trắc khí tượng bỏ hoang, cái lạnh còn tàn nhẫn hơn thế. Nó len lỏi qua lớp áo măng tô dạ dày cộm của Thẩm Kiên, thấm vào tận xương tủy khi anh bước qua cánh cửa sắt hoen gỉ vừa bị phá khóa.

Thẩm Kiên vốn là người không tin vào quỷ thần. Anh tin vào những con số, vào logic của giải phẫu và những sự thật trần trụi dưới ánh đèn hiển vi. Nhưng khi bước chân vào căn phòng trung tâm của trạm quan trắc, một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh. Mùi sắt lờ lợ của máu tươi nồng nặc đến mức át cả mùi rêu mốc kinh niên.

“Kiên… đừng nhìn trực diện.” – Tống, vị bác sĩ pháp y đi cùng anh, khẽ thốt lên một tiếng thở dài đầy run rẩy.

Nhưng Thẩm Kiên đã nhìn thấy. Giữa căn phòng rộng khoảng ba mươi mét vuông, Trình Hiểu – người bạn thân nhất của anh, người mới chỉ ba ngày trước còn cùng anh uống rượu đế rẻ tiền và mơ về một nền y học hiện đại cho đất nước này – đang ngồi đó.

Hiểu ngồi trên chiếc ghế tựa bằng gỗ sồi, lưng tựa thẳng, hai chân khép lại trang nghiêm. Trên đùi cậu là một cuốn sách mở sẵn, đôi tay đặt nhẹ lên trang giấy như thể đang say sưa đọc đến đoạn cao trào. Khuôn mặt Hiểu bình thản một cách kỳ lạ, đôi mắt nhắm nghiền, khóe miệng hơi mỉm cười – một vẻ an nhiên đến thánh khiết. Nhưng sự bình thản đó lại là tâm điểm của một cơn ác mộng.

Toàn bộ bức tường phía sau lưng Hiểu và cả trần nhà bị vấy bẩn bởi những tia máu bắn tóe theo hình nan quạt hoàn hảo. Những vệt máu đỏ thẫm, dài ngắn đều tăm tắp, tạo nên một thứ hoa văn kinh dị như một mặt trời đen đang tỏa rạng từ phía sau cái xác. Máu còn tươi, nó vẫn đang nhỏ tong tòng từ mép ghế xuống sàn nhà, tạo nên âm thanh tách… tách… đều đặn giữa không gian im lìm.

Thẩm Kiên cảm thấy cổ họng mình khô khốc. Anh muốn gào thét, muốn lao đến lay xác bạn mình, nhưng đôi chân anh như bị đóng đinh xuống sàn. Trình Hiểu không bị treo cổ, không bị đâm vào tim. Trên cổ cậu, dưới cổ tay và hai bên thái dương là những vết cắt mỏng, sắc sóm và ngọt lịm. Đó không phải là vết chém của một kẻ thủ ác điên cuồng, mà là kỹ thuật của một bác sĩ phẫu thuật bậc thầy. Từng mạch máu bị tách ra một cách tinh vi để máu phun ra đúng quỹ đạo mà hung thủ muốn.

“Đây không phải là một vụ giết người…” – Tống lẩm bẩm, tay run rẩy điều chỉnh lại chiếc kính cận – “Đây là một buổi trình diễn. Kẻ ra tay đã tính toán áp lực máu, góc độ cơ thể để biến cái chết thành một bức tranh.”

Thẩm Kiên tiến lại gần hơn, hơi thở anh dồn dập. Ánh mắt anh chạm vào cuốn sách trên đùi Hiểu. Đó không phải là một cuốn giáo trình y khoa hay một cuốn tiểu thuyết như anh hằng tưởng. Đó là một cuốn danh bạ điện thoại cũ nát của thành phố Vụ Thành. Anh nén cơn buồn nôn, dùng găng tay lật nhẹ trang giấy. Toàn bộ tên người trong danh bạ đã bị gạch bỏ bằng mực tàu đen kịt, chồng chéo lên nhau như những vết sẹo. Duy nhất một cái tên ở góc dưới cùng bên phải của trang giấy được giữ lại sạch sẽ, thậm chí còn được khoanh tròn bằng máu đỏ: THẨM KIÊN.

Trái tim Thẩm Kiên như ngừng đập. Một lời nhắn gửi? Hay một lời tuyên chiến?

“Kiên, nhìn kìa.” – Tống chỉ vào chiếc camera an ninh duy nhất ở góc phòng, thứ công nghệ mới đắt đỏ mà phủ Đốc quân vừa cho lắp đặt thử nghiệm. Đèn đỏ của nó vẫn đang nhấp nháy, một sự chứng kiến thầm lặng và vô tình.

Chỉ mười lăm phút sau, tiếng còi xe cảnh sát xé toạc màn sương. Trưởng đồn Mã – một kẻ có bộ ria mép cá trê và đôi mắt luôn vẩn đục vì khói thuốc – bước vào với vẻ mặt cau có. Lão nhìn cái xác, nhìn vũng máu, rồi thản nhiên rút một điếu thuốc châm lửa ngay tại hiện trường vụ án.

“Lại một vụ tự sát vì trầm cảm của đám trí thức trẻ.” – Mã nhổ một bãi nước bọt xuống sàn, sát ngay cạnh vệt máu nan quạt.

“Tự sát?” – Thẩm Kiên quay phắt lại, đôi mắt đỏ ngầu vì giận dữ – “Trưởng đồn Mã, ông có mắt không? Một người tự sát không thể tạo ra quỹ đạo máu bắn hình nan quạt đều như vẽ từ khoảng cách ba mét. Một người tự sát không thể tự phẫu thuật thái dương của mình một cách đối xứng như vậy!”

Mã cười khẩy, khói thuốc phà vào mặt Thẩm Kiên: “Ở cái thành phố này, công lý do tôi ký tên, và sự thật do phủ Đốc quân định đoạt. Cậu điều tra viên trẻ ạ, đừng làm phức tạp hóa vấn đề. Camera ghi lại hết rồi, cậu sinh viên này tự nhốt mình trong phòng từ chiều qua, không có ai ra vào cả.”

Cái khó khăn lớn nhất không phải là dấu vết hung thủ, mà là bức tường thành bằng sắt của sự tắc trách. Thẩm Kiên lao đến bàn điều khiển camera, anh ép mình phải xem đoạn băng ghi hình. Trên màn hình đen trắng nhiễu hạt, Trình Hiểu ngồi đó. Suốt ba tiếng đồng hồ trước khi chết, cậu không hề đọc sách. Cậu nói chuyện. Cậu quay sang bên trái, mỉm cười, gật đầu, rồi lại quay sang bên phải, tranh luận gay gắt. Nhưng trong khung hình, chỉ có một mình Trình Hiểu.

Cậu đang nói chuyện với một bóng ma? Hay cậu thực sự bị tâm thần như lời lão Mã nói?

Đúng lúc đó, Thẩm Kiên phát hiện ra một điều khiến anh rùng mình hơn cả cái chết của bạn mình. Dưới gầm ghế của Trình Hiểu, trên nền xi măng bám đầy máu, có một dấu chân. Một dấu chân duy nhất, không phải của nạn nhân. Nó là một dấu giày da kiểu phương Tây, cỡ 42, với hoa văn hình răng cưa đặc trưng ở gót chân.

Thẩm Kiên cúi xuống, nhìn vào chính đôi giày mình đang đi. Tim anh đập mạnh như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Cỡ 42. Hoa văn răng cưa. Chính xác đến từng milimet.

Làm sao có thể? Anh mới chỉ bước vào phòng được mười phút và chưa bao giờ tiến sát đến vị trí đó của hiện trường. Một cảm giác bị bủa vây bởi một kịch bản đã được viết sẵn bắt đầu bóp nghẹt anh. Hung thủ không chỉ giết Trình Hiểu, hắn còn mượn danh nghĩa của Thẩm Kiên để hoàn thành tác phẩm này.

Bên ngoài, tiếng sương mù rít qua kẽ lá như tiếng khóc than của người chết. Thẩm Kiên nhìn ra cửa sổ, nơi bóng tối của đỉnh Tử Ngạn đang nuốt chửng tất cả. Anh biết, kể từ khoảnh khắc này, anh không còn là người đi tìm sự thật nữa. Anh đã trở thành một phần của vụ án.

“Kiên, cậu ổn chứ?” – Tống đặt tay lên vai anh, đôi bàn tay của bác sĩ pháp y lạnh lẽo như tay người chết.

Thẩm Kiên không trả lời. Anh thầm hứa với linh hồn của Hiểu, dù phải lật tung cái thành phố thối nát này, dù phải đối đầu với những bóng ma trong phủ Đốc quân, anh cũng sẽ tìm ra kẻ đã cầm dao. Nhưng trong thâm tâm, một câu hỏi tự vấn bắt đầu nảy mầm: Nếu sự thật quá tàn khốc đến mức công lý không thể chứa đựng nổi, liệu anh có đủ can đảm để chấp nhận nó không?

Dưới ánh đèn dầu chập chờn, hình bóng của Thẩm Kiên phản chiếu lên bức tường, hòa lẫn vào những tia máu nan quạt, trông giống như một đôi cánh đen đang từ từ khép lại. Vụ án số 0 chính thức bắt đầu, không có anh hùng, chỉ có những kẻ bị kẹt lại giữa ranh giới của ánh sáng và gương soi.