MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 2: NHỮNG VẾT CẮT CỦA SỰ THẬT

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 2: NHỮNG VẾT CẮT CỦA SỰ THẬT

1,776 từ · ~9 phút đọc

Ánh bình minh ở Vụ Thành chưa bao giờ mang lại cảm giác ấm áp. Nó chỉ là một dải sáng nhợt nhạt, đục ngầu cố ngoi lên từ phía những ống khói nhà máy đen ngóm, rồi lại bị màn sương mù vĩnh cửu nuốt chửng. Thẩm Kiên ngồi trong văn phòng pháp y của Tống, bao quanh là mùi hóa chất bảo quản xác nồng nặc và sự im lặng đến rợn người. Trên bàn, những tấm ảnh hiện trường vừa được rửa xong vẫn còn vương mùi thuốc tráng.

Thẩm Kiên không chợp mắt nổi một giây. Cứ mỗi khi nhắm mắt, anh lại thấy khuôn mặt bình thản của Trình Hiểu và vệt máu hình nan quạt kia hiện lên như một lời nguyền. Anh cúi xuống, nhìn đôi giày da của mình một lần nữa. Anh đã lau sạch chúng ngay khi về nhà, nhưng cảm giác về dấu chân trùng khớp tại hiện trường vẫn như một gọng kìm bóp chặt lấy trái tim anh. Ai đã mang đôi giày giống hệt anh? Hay ai đã mượn đôi giày của anh trong khi anh đang ngủ?

"Cậu nên uống chút trà nóng đi, Kiên. Sắc mặt cậu tệ hơn cả cái xác tôi vừa mổ đấy." – Tống bước vào, chiếc tạp dề bằng da vẫn còn dính những vệt dịch lỏng màu nâu xám.

Tống không giống những bác sĩ pháp y khác. Ông ta có một sự điềm tĩnh đến mức lạnh lùng, đôi bàn tay gầy guộc luôn cầm dao mổ với một sự kính cẩn kỳ lạ. Ông đặt bản báo cáo sơ bộ xuống bàn, đẩy về phía Thẩm Kiên.

"Có kết quả rồi sao?" – Giọng Kiên khàn đặc.

Tống gật đầu, tháo kính ra lau: "Trình Hiểu chết không phải do mất máu. Những vết cắt đó... chúng là công đoạn cuối cùng. Cậu ấy đã chết trước khi hung thủ bắt đầu 'vẽ' bức tranh đó lên tường."

Thẩm Kiên nhíu mày, lật nhanh bản báo cáo: "Chết trước khi bị cắt? Vậy nguyên nhân là gì?"

"Trong phổi và máu của nạn nhân có nồng độ cực cao của một loại khí gây mê thế hệ mới, loại mà các bệnh viện quân đội hiện nay mới bắt đầu thử nghiệm. Nó làm tê liệt hệ thần kinh trung ương chỉ trong vài giây. Nhưng điểm kinh hoàng nằm ở chỗ này..." – Tống dừng lại, ánh mắt ông nhìn xoáy vào Kiên – "Lâm sàng cho thấy, dù bị tê liệt cơ thể, nhưng đại não của Trình Hiểu vẫn hoàn toàn tỉnh táo trong suốt quá trình bị phẫu thuật. Cậu ấy cảm nhận được từng nhát dao, cảm nhận được máu mình phun ra, nhưng không thể cử động, không thể hét lên. Cậu ấy chết vì sốc đau đớn kết hợp với suy hô hấp."

Một cơn buồn nôn dâng lên tận cổ họng Thẩm Kiên. Anh siết chặt tay đến mức móng tay đâm vào lòng bàn tay đau điếng. Trình Hiểu đã phải chịu đựng sự tra tấn đó trong sự tỉnh táo tột độ. Cái nụ cười an nhiên trên mặt cậu ấy không phải là sự thanh thản, mà là một sự mỉa mai tàn độc mà hung thủ đã tạo hình sau khi cậu ấy tắt thở.

"Và còn một điều nữa," Tống tiếp tục, giọng ông hạ thấp xuống như sợ có ai đó đang nghe lén bên ngoài cửa sổ mờ sương, "Hung thủ không chỉ cắt mạch máu. Hắn đã lấy đi một thứ. Xương móng ở cổ của Trình Hiểu đã bị tách ra và mang đi. Vết cắt gọn đến mức không phạm vào bất kỳ mô mềm xung quanh nào. Kiên, trên đời này không có nhiều người làm được việc đó dưới áp lực của một vụ án mạng. Trừ phi..."

"Trừ phi kẻ đó là một bác sĩ phẫu thuật lão luyện, hoặc là một kẻ chuyên nghiệp trong việc giải phẫu tử thi," Kiên tiếp lời, ánh mắt anh vô tình dừng lại trên đôi bàn tay đang run nhẹ của Tống.

Một sự nghi ngờ thoáng qua khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt. Tống là người duy nhất ở Vụ Thành có kỹ năng này. Nhưng Tống là bạn của anh, là người đã dìu dắt anh từ những ngày đầu vào đồn. Anh không muốn tin, không thể tin.

Đúng lúc đó, cánh cửa văn phòng bị đẩy mạnh ra. Trưởng đồn Mã bước vào, đi cùng gã là hai viên cảnh sát mang theo gông xiềng. Vẻ mặt Mã đắc thắng, hàm răng vàng khè vì khói thuốc lộ ra dưới bộ ria mép bẩn thỉu.

"Khỏi cần điều tra thêm nữa, Thẩm Kiên. Chúng ta đã tìm thấy hung thủ rồi."

Kiên đứng phắt dậy: "Cái gì? Ai?"

"Ông giáo già họ Diệp ở thư viện trung tâm. Chúng tôi tìm thấy bộ dao phẫu thuật của con trai ông ta giấu dưới đống sách cũ, vết máu vẫn còn trùng khớp. Hơn nữa, tối qua có người thấy ông ta lảng vảng gần trạm khí tượng với bộ dạng rất khả nghi."

"Vô lý!" – Kiên gào lên – "Thầy Diệp là người hiền lành nhất mà tôi biết. Tay thầy bị thấp khớp nặng, đến cầm cây bút còn khó khăn, làm sao thầy có thể thực hiện những nhát cắt đòi hỏi sự chính xác tuyệt đối như vậy? Đây là một sự dàn dựng trắng trợn!"

Mã tiến lại gần, vỗ vai Kiên một cái đau điếng, hơi thở nồng nặc mùi rượu thuốc: "Cậu trẻ ạ, đừng dùng cái 'tình nghĩa' để lấn át pháp luật. Ông ta đã ký vào bản tự thú rồi. Cậu biết đấy, người già thường hay quẫn trí sau khi mất con. Có lẽ ông ta muốn 'tái hiện' lại tài năng của con mình trên người đứa học trò cưng của ông ta thôi."

"Thầy ấy tự thú? Các người đã làm gì thầy ấy?" – Kiên lao đến túm lấy cổ áo Mã, nhưng hai viên cảnh sát phía sau đã nhanh chóng giữ chặt lấy anh.

"Chúng tôi chỉ 'giúp' ông ấy nhớ lại sự thật thôi," Mã cười gằn, gạt tay Kiên ra – "Vụ án kết thúc tại đây. Cấp trên rất hài lòng vì sự nhanh chóng này. Cậu, Thẩm Kiên, từ giờ được nghỉ phép vô thời hạn. Giao lại huy hiệu và súng đi."

Sự bất công ập đến như một gáo nước lạnh giữa mùa đông. Kiên đứng trân trối nhìn họ rời đi. Anh biết cái gọi là "giúp nhớ lại sự thật" của đồn cảnh sát Vụ Thành nghĩa là gì. Đó là những đêm không ngủ dưới ánh đèn công suất lớn, là những đòn roi vào những chỗ không để lại vết sẹo, là sự khủng bố tinh thần khiến một người lương thiện nhất cũng phải nhận tội để được chết nhanh chóng.

Anh quay sang nhìn Tống, hy vọng tìm thấy một sự ủng hộ. Nhưng Tống chỉ lẳng lặng thu dọn dụng cụ, mắt không nhìn thẳng vào anh.

"Tống, anh cũng tin là thầy Diệp làm sao?"

"Tôi chỉ tin vào bằng chứng, Kiên ạ. Và hiện tại, bằng chứng đang chống lại ông ấy. Cậu nên về nhà đi, đừng dây vào việc này nữa. Phủ Đốc quân muốn vụ án này khép lại, cậu không chống lại được cả một hệ thống đâu."

Kiên bước ra khỏi sở cảnh sát, đầu óc quay cuồng. Anh đi lang thang trong màn sương, đôi chân vô thức đưa anh quay lại trạm khí tượng trên đỉnh Tử Ngạn. Hiện trường đã bị niêm phong bằng những dải băng màu vàng rách nát. Anh lén chui qua cửa sổ phía sau, nơi anh đã quan sát tối qua.

Căn phòng đã được dọn dẹp sơ sài, nhưng mùi máu vẫn còn đó. Kiên quỳ xuống vị trí dấu chân mình tối qua. Anh phát hiện ra một chi tiết nhỏ mà tối qua trong cơn hoảng loạn anh đã bỏ sót. Dưới khe gạch ngay chỗ dấu chân, có một mảnh kính vỡ rất nhỏ, hình bán nguyệt. Khi anh nhặt nó lên và đưa ra ánh sáng nhạt nhòa của buổi chiều tà, anh nhận ra đó không phải là kính cửa sổ.

Đó là mảnh vỡ từ một thấu kính lồi, loại dùng trong máy ảnh hoặc các thiết bị quang học chính xác. Và điều kỳ lạ là, trên mảnh kính nhỏ xíu đó, có khắc một ký hiệu cực nhỏ: Một hình tam giác bao quanh một con mắt.

Ký hiệu của Hội Quang Học – một tổ chức bí mật gồm những trí thức và chính trị gia lỗi lạc vốn đã biến mất sau cuộc cách mạng mười năm trước. Tại sao một mảnh kính của họ lại nằm ở đây? Và nó liên quan gì đến việc Trình Hiểu bị lấy đi xương móng?

Kiên rùng mình khi nhận ra, cái chết của bạn anh không đơn thuần là một vụ giết người điên loạn hay một sự trả thù cá nhân. Nó là một mắt xích trong một cỗ máy vĩ đại và thối nát hơn nhiều. Thầy Diệp chỉ là một quân bài bị hy sinh để che đậy một thứ gì đó đang vận hành trong bóng tối của Vụ Thành.

Khi anh đứng dậy định rời đi, từ phía góc khuất của sương mù, anh nghe thấy một tiếng cười khẽ. Một tiếng cười thanh tao nhưng chứa đầy sự ngạo mạn.

"Công lý là một ảo ảnh được tạo ra bởi gương soi, Thẩm Kiên ạ. Càng đuổi theo nó, cậu càng đi xa khỏi sự thật."

Kiên quay lại, rút khẩu súng (mà anh đã bí mật giữ lại một khẩu dự phòng trong bao chân) nhắm vào màn sương. Nhưng không có ai ở đó. Chỉ có tiếng gió rít qua những khe đá và bóng tối đang dần nuốt chửng đỉnh núi.

Anh nhận ra mình đang run rẩy, không phải vì sợ hãi, mà vì một sự căm phẫn tột độ đang bùng cháy. Nếu cả thế giới này chọn cách im lặng và nhắm mắt, thì anh sẽ là kẻ mở mắt duy nhất, dù cái giá phải trả có là đôi mắt của chính mình. Anh giấu mảnh kính vào túi, bước xuống núi với một quyết tâm điên rồ. Anh phải đột nhập vào ngục tối để gặp thầy Diệp trước khi họ thủ tiêu ông. Anh cần một cái tên, một manh mối thật sự, trước khi mọi thứ bị vùi lấp mãi mãi dưới lớp sương mù của Vụ Thành.