MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 3: BẢN TỰ THÚ DƯỚI ĐÁY NGỤC TỐI

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 3: BẢN TỰ THÚ DƯỚI ĐÁY NGỤC TỐI

1,732 từ · ~9 phút đọc

Nhà tù Vụ Thành nằm sâu dưới lòng đất, nơi những bức tường đá luôn rịn ra một thứ nước đen hôi hám và tiếng xích sắt va vào nhau tạo thành những bản nhạc tang tóc vĩnh cửu. Sau khi bị đình chỉ công tác, Thẩm Kiên không còn tư cách đàng hoàng để bước vào đây. Anh phải dùng toàn bộ số tiền tiết kiệm nửa năm qua để đút lót cho tên cai ngục nghiện rượu, đổi lấy mười phút ngắn ngủi trong giờ chuyển ca.

Mùi ẩm mốc, mùi phân chuột và mùi thịt thối rữa quyện lại, đặc quánh trong cái không gian không có ánh mặt trời. Khi cánh cửa sắt của buồng giam số 9 rít lên khô khốc, Thẩm Kiên thấy tim mình như bị ai bóp nghẹn.

Thầy Diệp ngồi đó, trên một đống rơm rạ mục nát. Người đàn ông từng đứng trên bục giảng với phong thái nho nhã, người từng dạy Kiên rằng "ngòi bút mạnh hơn gươm giáo", giờ đây chỉ còn là một hình hài tàn tạ. Bộ áo dài the sờn cũ của ông rách bươm, bết dính máu khô và bùn đất. Đôi bàn tay vốn dĩ đã run rẩy vì bệnh thấp khớp, giờ đây bị quấn băng trắng toát nhưng máu vẫn thấm đỏ lấm tấm qua lớp vải.

"Thầy... con đến muộn quá." – Kiên quỳ xuống bên cạnh ông, giọng nghẹn lại.

Thầy Diệp ngước mắt nhìn lên. Đôi mắt vốn tinh anh giờ đây đục ngầu, sưng húp vì những trận đòn roi. Ông không nói gì, chỉ mấp máy môi nhưng không phát ra tiếng. Kiên bàng hoàng nhận ra, dưới cằm thầy là những vệt máu tím bầm đen kịt. Anh đưa tay đỡ lấy mặt ông, và rồi tiếng thét căm hờn tắc nghẹn trong cổ họng anh.

Hàm răng của thầy Diệp đã không còn. Chúng không phải rụng do tuổi tác, mà bị nhổ sạch bằng kìm, để lại những hốc lợi đỏ hỏn, sưng tấy. Tên Trưởng đồn Mã nói là để tránh phạm nhân tự sát, nhưng Kiên biết, đó là cách để ông giáo già không thể thốt ra bất cứ lời minh oan nào rõ ràng trước tòa.

"Chúng... chúng là quỷ dữ..." – Kiên nghiến răng, nước mắt lăn dài trên gò má hốc hác.

Thầy Diệp run rẩy đưa bàn tay băng bó lên, đặt vào lòng bàn tay Kiên. Ông không khóc, trái lại, trong đáy mắt ông hiện lên một sự tỉnh táo đến đáng sợ. Ông dùng ngón tay còn cử động được, bắt đầu vạch từng nét lên gan bàn tay của Kiên.

T-R-Ố-N-Đ-I.

Kiên lắc đầu điên cuồng: "Con không trốn! Con sẽ tìm ra kẻ đứng sau. Con đã thấy dấu chân tại hiện trường, con đã thấy mảnh kính của Hội Quang Học. Thầy, xin thầy hãy cho con một cái tên. Ai đã hãm hại Hiểu? Ai đã ép thầy nhận tội?"

Thầy Diệp khựng lại khi nghe đến bốn chữ "Hội Quang Học". Toàn thân ông co giật nhẹ, một hơi thở dốc khó khăn thoát ra từ vòm miệng trống rỗng. Ông nhìn chằm chằm vào bóng tối phía sau lưng Kiên, như thể sợ rằng những bức tường đá kia cũng có tai. Ông lại tiếp tục vạch lên tay Kiên, lần này chậm hơn, nặng nề hơn.

C-Ẩ-N-T-H-Ậ-N-K-Ẻ-C-Ầ-M-G-Ư-Ơ-NG.

"Kẻ cầm gương?" – Kiên lặp lại trong vô thức. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc sống lưng anh. Anh chợt nhớ đến đoạn băng camera, nơi Trình Hiểu nói chuyện với hư không. Phải chăng Hiểu không nói chuyện với bóng ma, mà đang nhìn vào một tấm gương? Và trong tấm gương đó, có một kẻ mà camera không thể ghi lại trực tiếp?

Đúng lúc đó, từ phía hành lang tối tăm, tiếng giày da gõ xuống sàn đá vang lên đều đặn. Cộp... cộp... cộp... Nhịp điệu thong thả, tự tin đến mức tàn nhẫn. Thẩm Kiên nhận ra nhịp bước này. Không phải của Trưởng đồn Mã, cũng không phải của cai ngục.

"Hết giờ rồi, điều tra viên Thẩm."

Một bóng người cao gầy hiện ra sau song sắt. Đó là Bác sĩ pháp y Tống. Nhưng hôm nay, Tống không mặc tạp dề da hay áo khoác trắng. Ông ta diện một bộ complet đen lịch lãm, tay cầm một chiếc can bằng gỗ mun có đầu nạm bạc hình con mắt.

"Tống? Anh làm gì ở đây?" – Kiên đứng dậy, tay đặt vào bao súng dự phòng dưới chân.

Tống mỉm cười, một nụ cười nhạt nhẽo và xa cách như thể họ chưa từng là bạn: "Tôi đến để kiểm tra sức khỏe cho phạm nhân trước khi chuyển đi. Và cũng để nhắc nhở cậu, việc xâm nhập trái phép vào khu vực biệt giam có thể khiến cậu phải ngồi cạnh thầy mình đấy."

"Anh đã biết đúng không?" – Kiên bước tới sát song sắt, gằn giọng – "Anh biết thầy Diệp bị ép cung. Anh biết những vết cắt trên người Hiểu không phải do tay thầy ấy làm. Tại sao anh lại im lặng? Anh là bác sĩ pháp y cơ mà! Lời thề y đức của anh đâu?"

Tống thong thả tháo chiếc găng tay trắng, để lộ đôi bàn tay dài, thon và ổn định một cách kỳ lạ – đôi bàn tay không bao giờ run rẩy. Ông ta khẽ gõ nhẹ chiếc can xuống sàn: "Y đức là để cứu người sống, Kiên ạ. Còn sự thật... đôi khi sự thật chỉ là một khái niệm được nhào nặn để phù hợp với sự vận hành của thành phố này. Cậu đang cố cứu một ông già sắp chết để chống lại cả một tương lai vĩ đại. Thật lãng phí."

"Tương lai vĩ đại? Bằng cách giết người và lấy đi xương móng của họ sao?"

Ánh mắt Tống chợt lóe lên một tia sáng lạnh lẽo khi nghe đến "xương móng". Ông ta không phủ nhận, cũng không thừa nhận. Ông ta chỉ nghiêng đầu nhìn Thầy Diệp, người đang run rẩy co quắp trong góc tối.

"Cậu có bao giờ tự hỏi, tại sao camera chỉ quay được Trình Hiểu không? Không phải vì có gương đâu, Kiên. Mà vì chúng ta chỉ nhìn thấy những gì chúng ta được phép thấy."

Nói rồi, Tống quay lưng bước đi, bóng dáng ông ta nhòe đi trong làn sương mù mờ ảo đang luồn lách vào tận hầm ngục. Kiên định đuổi theo nhưng tên cai ngục đã lao tới, thô bạo đẩy anh ra ngoài.

Khi bị đẩy ra khỏi cổng nhà tù, Thẩm Kiên đứng dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo của Vụ Thành. Anh mở bàn tay ra, nơi những nét chữ của thầy Diệp vẫn còn hằn sâu. Anh chợt nhận ra một điều kinh khủng. Khi thầy Diệp viết chữ "C-Ẩ-N-T-H-Ậ-N", ông đã cố tình nhấn mạnh vào nét cuối cùng, hướng về phía túi áo của Kiên.

Kiên thò tay vào túi. Bên cạnh mảnh kính vỡ của Hội Quang Học, giờ đây có thêm một vật lạ. Đó là một mẩu giấy nhỏ, ướt đẫm mồ hôi, có lẽ thầy Diệp đã lén nhét vào lúc anh ôm lấy ông.

Kiên run rẩy mở mẩu giấy dưới ánh đèn đường lờ mờ. Đó là một mẩu tin cắt từ một tờ báo cũ cách đây 20 năm, nói về vụ án mạng của vợ Trưởng đồn Mã. Nhưng ở mặt sau, có một dòng chữ viết bằng máu đã khô, nét chữ thanh mảnh của Trình Hiểu:

"Kiên, nếu cậu đọc được cái này, nghĩa là tớ đã thất bại trong việc trở thành tấm gương. Đừng tìm tớ trong vũng máu, hãy tìm tớ trong tàn tro của nhà kho số 4. Kẻ sát nhân không mang mặt nạ, hắn mang khuôn mặt của chính chúng ta."

Mẩu giấy này... làm sao thầy Diệp có được nó? Và tại sao Hiểu lại viết rằng kẻ sát nhân mang khuôn mặt của chính họ?

Một tình huống khó khăn mới ập đến khi Kiên nhận ra mình đang bị theo dõi. Hai bóng đen mặc áo choàng dài đang đứng phía bên kia đường, dưới những tán cây ngô đồng rụng lá. Họ không cử động, chỉ đứng đó nhìn anh, đôi mắt ẩn dưới vành mũ thấp.

Kiên bắt đầu chạy. Anh chạy xuyên qua những con hẻm hẹp, qua những khu chợ đêm nồng nặc mùi mỡ lợn và khói than. Anh không về nhà, vì anh biết nhà mình không còn an toàn nữa. Anh hướng về phía bến cảng, nơi có những nhà kho cũ nát bị bỏ hoang.

Trong lúc chạy, đầu óc anh không ngừng phân tích: Tống có liên quan đến Hội Quang Học. Thầy Diệp biết điều đó nên mới bị nhổ răng để bịt đầu mối. Trình Hiểu đã phát hiện ra điều gì đó ở nhà kho số 4 trước khi chết. Và dấu chân cỡ 42...

Anh chợt khựng lại giữa một con hẻm cụt. Phía trước anh là một tấm gương lớn của một cửa hiệu cắt tóc cũ. Trong gương, Thẩm Kiên thấy mình nhợt nhạt, tóc tai rũ rượi, đôi mắt hốc hác vì thiếu ngủ. Nhưng ở góc gương, anh thấy một bóng người khác đang đứng ngay sau lưng mình.

Kẻ đó mặc sắc phục điều tra viên, mang chiếc huy hiệu giống hệt của anh, và khuôn mặt... khuôn mặt của kẻ đó chính là khuôn mặt của Thẩm Kiên.

"Ngươi là ai?" – Kiên hét lên, xoay người lại và rút súng.

Nhưng con hẻm trống không. Chỉ có tiếng mưa rơi trên những mái tôn rỉ sét. Khi anh quay lại nhìn vào gương một lần nữa, tấm gương đã bị vỡ vụn từ lúc nào, những mảnh kính rơi loảng xoảng xuống đất, phản chiếu lại hàng nghìn khuôn mặt méo mó của chính anh.

Công lý không còn là một con đường thẳng nữa. Nó đã trở thành một mê cung của những sự phản chiếu sai lệch. Thẩm Kiên siết chặt mẩu giấy trong tay, hơi thở dồn dập giữa màn đêm. Anh biết, để tìm ra sự thật cho Hiểu và minh oan cho thầy Diệp, anh phải bước vào nhà kho số 4 – nơi mà có lẽ, anh sẽ phải đối mặt với một phiên bản đáng sợ nhất của chính mình.