Bến cảng Vụ Thành đêm nay bị bóp nghẹt bởi một thứ mùi đặc trưng của sự mục nát: mùi cá ươn, mùi dầu máy rò rỉ và mùi mặn chát của nước sông đục ngầu. Những cột đèn đường đứng chơ vơ như những bộ xương khô, hắt xuống mặt đường loang loáng nước một thứ ánh sáng vàng vọt, bệnh hoạn. Thẩm Kiên nép mình sau những chồng kiện hàng gỗ, hơi thở anh phả ra làn khói trắng đục. Mẩu giấy trong túi áo như đang bỏng rát, thúc giục anh dấn thân vào nơi mà Trình Hiểu đã gọi là "tàn tro".
Nhà kho số 4 hiện ra trước mắt anh như một con quái vật khổng lồ bằng tôn rỉ sét, nằm tách biệt ở cuối cầu cảng. Nơi đây từng là điểm tập kết tơ lụa của một thương gia ngoại quốc trước khi bị thiêu rụi trong một vụ hỏa hoạn bí ẩn cách đây ba năm. Kể từ đó, người ta đồn rằng hơi nóng của ngọn lửa năm ấy vẫn còn âm ỉ dưới nền đất, và bất cứ ai bước vào cũng sẽ nghe thấy tiếng lụa cháy xèo xèo trong gió.
Kiên đẩy nhẹ cánh cửa phụ vốn đã lệch khỏi bản lề. Một luồng khí nóng kỳ lạ xộc vào mũi anh, dù ngoài trời đang mưa phùn lạnh giá. Bên trong tối đen như mực, chỉ có những tia sáng yếu ớt lọt qua những lỗ thủng trên mái tôn, tạo thành những vệt sáng lốm đốm như da báo. Anh bật chiếc đèn pin nhỏ, luồng sáng quét qua những cột gỗ cháy sém đen kịt, giống như những cánh tay quỷ vươn lên từ địa ngục.
"Hiểu... cậu đã tìm thấy gì ở đây?" – Kiên thầm thì, giọng anh lạc đi giữa không gian mênh mông và tĩnh lặng.
Dưới chân anh, lớp tro bụi dày đặc nuốt chửng tiếng bước chân. Anh tiến về phía trung tâm nhà kho, nơi có một bục bê tông cao. Ánh đèn pin dừng lại ở một đống tro lớn, có vẻ như vừa mới bị ai đó bới tung. Kiên quỳ xuống, dùng tay gạt lớp tàn tro phía trên. Tim anh đập mạnh khi chạm vào một vật cứng, nhẵn thín.
Đó là một chiếc hộp kim loại nhỏ, loại hộp dùng để đựng dụng cụ y tế, nhưng nó đã bị biến dạng bởi nhiệt độ cao. Khi Kiên cố sức nạy nắp hộp ra, bên trong không phải là dao mổ hay kẹp gắp. Đó là một xấp ảnh bị cháy sém các cạnh, nhưng phần nội dung trung tâm vẫn còn nhìn rõ được.
Trong ảnh là một dãy những đứa trẻ mặc áo bệnh nhân trắng toát, ngồi xếp hàng trong một căn phòng đầy gương. Chúng không có mắt. Chỗ của đôi mắt là những dải băng trắng quấn chặt, và kỳ lạ thay, trên cổ mỗi đứa trẻ đều có một vết sẹo hình chữ Y – dấu vết điển hình của một cuộc phẫu thuật xâm lấn vào vùng thanh quản.
"Thí nghiệm xương móng..." – Một suy nghĩ kinh khủng xẹt qua đầu Kiên.
Anh chợt nhớ lại lời của Tống về việc Trình Hiểu bị lấy đi mảnh xương ở cổ. Phải chăng Hiểu đã phát hiện ra một đường dây mua bán bộ phận cơ thể, hoặc tệ hơn, là một cuộc thí nghiệm phi nhân tính liên quan đến âm thanh hoặc thị giác? Và cái tên "Hội Quang Học" lại một lần nữa hiện lên như một bóng ma bao trùm tất cả.
Đúng lúc đó, một âm thanh cực nhỏ vang lên phía sau lưng anh. Rắc. Tiếng của một mẩu gỗ khô bị dẫm gãy.
Kiên lập tức tắt đèn pin, lăn mình sang bên cạnh một kiện hàng lớn. Anh rút khẩu súng dự phòng, tay đổ mồ hôi lạnh. Trong bóng tối mù mịt, anh nghe thấy tiếng bước chân chậm rãi. Điều đáng sợ là nhịp điệu của nó. Nó không mang vẻ lén lút của một kẻ trộm, mà mang vẻ thong dong của một kẻ làm chủ cuộc chơi.
"Kiên à, cậu luôn quá tò mò. Sự tò mò là đức tính tốt của một điều tra viên, nhưng nó lại là liều thuốc độc đối với một con người muốn sống thọ."
Giọng nói ấy... Kiên sững sờ. Đó không phải giọng của Tống, cũng không phải giọng của Trưởng đồn Mã. Đó là giọng của Minh – người đồng nghiệp cấp dưới vốn vẫn luôn khép nép, ít nói, người vẫn thường pha trà cho anh mỗi buổi sáng ở đồn.
"Minh? Là cậu sao?" – Kiên hỏi, giọng anh đầy nghi hoặc.
Một ngọn đuốc bất ngờ được thắp lên ở phía đầu nhà kho, soi sáng bóng dáng của Minh. Cậu ta đứng đó, vẫn trong bộ sắc phục cảnh sát ngay ngắn, nhưng khuôn mặt hiền lành thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một vẻ mặt trống rỗng, vô hồn như một con búp bê sứ. Và trên tay cậu ta, là một khẩu súng đang chĩa thẳng về phía Kiên.
"Thầy Diệp không nói dối cậu đâu, Kiên. Kẻ sát nhân mang khuôn mặt của chính chúng ta. Cậu nhìn xem, chúng ta cùng mặc một bộ đồ, cùng phục vụ một hệ thống, cùng mang theo hy vọng về công lý. Nhưng tôi và cậu khác nhau ở chỗ, tôi biết tấm gương nào cần phải vỡ."
"Cậu đã giết Hiểu?" – Kiên gằn giọng, khẩu súng trong tay anh vẫn nhắm thẳng vào tim Minh – "Tại sao? Hiểu là bạn của tất cả chúng ta!"
Minh cười, một tiếng cười khô khốc như tiếng tàn tro bay trong gió: "Tôi không giết anh ta. Tôi chỉ 'hoàn thiện' anh ta. Trình Hiểu đã thấy những thứ không nên thấy tại Phủ Đốc quân. Anh ta muốn phơi bày sự thật về dự án 'Nhãn Thần'. Cậu có biết tại sao họ lấy xương móng không? Vì đó là điểm tựa duy nhất của ngôn ngữ. Không có nó, con người chỉ có thể nhìn mà không thể nói. Hội Quang Học cần những nhân chứng... câm lặng."
"Cậu là người của họ?"
"Tôi là một phần của sự vận hành." – Minh tiến lên một bước – "Dấu chân cỡ 42 đó là tôi để lại. Tôi cố tình để lại đấy, Kiên. Vì tôi muốn cậu thấy rằng, trong cái thành phố này, ai cũng có thể là hung thủ. Thậm chí là chính cậu, nếu tôi muốn."
Tình huống trở nên ngàn cân treo sợi tóc khi Minh bóp cò. Đoàng! Tiếng súng chát chúa vang dội trong không gian hẹp của nhà kho. Thẩm Kiên kịp thời lao người xuống, viên đạn găm trúng vào kiện hàng ngay phía sau đầu anh, dăm gỗ bắn tung tóe.
Kiên không bắn trả ngay. Anh lăn lộn giữa những cột gỗ cháy, cố gắng tìm đường thoát. Anh không thể giết Minh ở đây, anh cần Minh phải khai ra kẻ đứng sau cùng. Nhưng Minh dường như phát điên, cậu ta nã đạn liên tiếp vào những nơi Kiên ẩn nấp.
"Ra đây đi, anh Kiên! Anh không thoát được đâu. Sương mù ngoài kia là của chúng tôi, bóng tối ở đây cũng là của chúng tôi!"
Trong cơn nguy kịch, Kiên chợt nhìn thấy một bình chữa cháy cũ nằm lăn lóc cạnh chân mình. Một ý tưởng liều lĩnh nảy ra. Anh dùng hết sức bình sinh ném mạnh bình chữa cháy về phía ngọn đuốc của Minh, đồng thời bóp cò súng nhắm thẳng vào bình kim loại.
Bùm!
Một tiếng nổ lớn kèm theo luồng bụi trắng xóa bao trùm lấy Minh. Lợi dụng lúc Minh bị choáng và mất tầm nhìn, Kiên lao tới. Anh không dùng súng, mà dùng sức mạnh cơ bắp của một kẻ đã trải qua bao trận thực chiến. Anh vật ngã Minh xuống nền tro bụi, tay bóp chặt cổ họng cậu ta.
"Kẻ nào ra lệnh? Đốc quân sao? Hay là ai khác?" – Kiên hét lên.
Minh bị bóp nghẹt, mặt mày tím tái, nhưng cậu ta lại nhìn Kiên với một ánh mắt đầy thương hại. Cậu ta thều thào qua kẽ răng: "Anh... anh vẫn chưa hiểu sao? Nhìn vào... vào túi áo... Hiểu..."
Đúng lúc đó, một nhóm người mặc áo choàng đen, đeo mặt nạ hình mặt trời tỏa tia (biểu tượng của Hội Quang Học) xuất hiện từ những lối vào bí mật của nhà kho. Chúng mang theo súng trường quân dụng.
Kiên buộc phải buông Minh ra, nhặt lấy xấp ảnh và chiếc hộp kim loại, rồi lao mình qua một cửa sổ vỡ phía sau nhà kho. Anh nhảy xuống làn nước sông lạnh ngắt của Vụ Thành ngay khi một loạt đạn nã vào vị trí anh vừa đứng.
Dưới làn nước buốt giá, Kiên cố gắng ngoi lên mặt nước sau một đoạn bơi dài. Anh dạt vào một bãi đá vắng vẻ, toàn thân run cầm cập. Anh đưa tay vào túi áo, lấy ra mẩu giấy của Hiểu mà anh vừa nhặt lại được trong nhà kho.
Nhưng lần này, dưới tác động của nước và hơi nóng từ vụ nổ bình chữa cháy, mẩu giấy hiện lên thêm một lớp chữ ẩn bằng mực tàng hình mà chỉ khi gặp nhiệt độ nhất định mới xuất hiện.
Đó không phải là một lời cảnh báo. Đó là một bản danh sách.
Và ở vị trí số 1 trong danh sách những người hiến tặng bộ phận cơ thể cho dự án "Nhãn Thần", không phải là ai xa lạ, mà chính là Mẹ của Thẩm Kiên – người mà anh vẫn tưởng đã qua đời vì bạo bệnh từ 10 năm trước.
Thẩm Kiên quỳ sụp xuống bãi bùn ven sông, tiếng gào xé lòng của anh bị tiếng sóng và tiếng còi tàu át đi. Sự thật không chỉ là một tấm gương vỡ, nó là một hố đen đang nuốt chửng cả quá khứ, hiện tại và những gì còn lại của linh hồn anh. Công lý giờ đây không còn là việc minh oan cho bạn thân, mà là cuộc chiến để tìm lại chính huyết quản của mình trong cái thành phố đầy tàn tro này.