MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 5: HỒ SƠ 20 NĂM VÀ SỢI TÓC TRẮNG

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 5: HỒ SƠ 20 NĂM VÀ SỢI TÓC TRẮNG

1,564 từ · ~8 phút đọc

Nước sông Tử Ngạn vào mùa này lạnh như những mảnh thủy tinh cứa vào da thịt. Thẩm Kiên lết thân hình ướt sũng, run rẩy lên bờ, đôi bàn tay trắng bệch vì ngâm nước quá lâu vẫn ghì chặt lấy xấp ảnh và mẩu giấy định mệnh. Tiếng súng từ nhà kho số 4 đã lùi xa, nhưng tiếng đập của con tim anh thì vang dội như trống trận. "Mẹ..." – Cái tên ấy thốt ra từ kẽ răng anh, mang theo cả vị máu và vị mặn của nước sông. Suốt mười năm qua, anh tôn thờ ký ức về một người mẹ dịu dàng qua đời trên giường bệnh, nhưng giờ đây, cái tên bà lại nằm chễm chệ trên bản danh sách hiến tạng kinh tởm của một tổ chức bí mật.

Anh không thể về nhà. Nếu Minh đã lộ diện, nghĩa là mọi ngõ ngách dẫn về căn hộ của anh đều đã bị giăng bẫy. Thẩm Kiên lách qua những con hẻm tối tăm của khu phố cũ, nơi những bức tường gạch rêu phong cao vút như muốn đổ ập xuống. Điểm đến duy nhất anh có thể nghĩ tới lúc này là Ban Lưu trữ hồ sơ của sở cảnh sát – một nơi cũ kỹ, đầy bụi bặm và vốn dĩ bị coi là "nghĩa địa của những sự thật chết".

Lão Vương, người trông coi kho lưu trữ, là một kẻ nghiện thuốc phiện nặng và luôn lơ mơ trong những giấc mộng phù hoa. Kiên dùng nốt vài đồng bạc lẻ cuối cùng và một lời nói dối về việc "tìm hồ sơ hộ tịch cho Trưởng đồn Mã" để lẻn vào bên trong.

Không gian bên trong kho lưu trữ nồng nặc mùi giấy mục và băng phiến. Những hàng kệ cao sát trần nhà chứa hàng vạn hộp giấy xám xịt. Kiên cầm chiếc đèn dầu nhỏ, lần mò theo dãy số năm. Anh cần tìm hồ sơ của 20 năm trước – vụ án của vợ Trưởng đồn Mã, thứ mà mẩu giấy trong túi thầy Diệp đã ám chỉ.

Sau gần một giờ tìm kiếm trong vô vọng, tay Kiên chạm vào một hộp gỗ nhỏ nằm khuất sau đống hồ sơ bị mối mọt đục khoét. Bên trên phủ một lớp bụi dày đến mức che lấp cả nhãn dán. Khi anh thổi mạnh, dòng chữ "Vụ án 1906: Mẫu thi số 4" hiện ra.

Anh mở hộp. Bên trong không có nhiều giấy tờ, chỉ có một biên bản khám nghiệm sơ sài và một lọ thủy tinh nhỏ chứa một sợi tóc duy nhất. Sợi tóc rất dài, nhưng điều kỳ lạ là nó mang một màu trắng bạc lạ lùng, không phải màu trắng của tuổi già, mà là màu trắng của sự mất sắc tố đột ngột do hóa chất.

Kiên lật trang biên bản. Tim anh như thắt lại. Nạn nhân năm đó bị sát hại với phương thức y hệt Trình Hiểu: Tư thế ngồi bình thản, máu bắn hình nan quạt, và mất đi xương móng. Nhưng có một chi tiết khiến hơi thở của Kiên nghẹn lại ở cổ họng: “Nạn nhân có một vết bớt hình lưỡi liềm ở sau gáy”.

Đó là đặc điểm của mẹ anh.

Một sự thật kinh khủng bắt đầu hiện hình trong đầu Kiên. Vợ của Trưởng đồn Mã... và mẹ của anh... liệu có phải là cùng một người? Hay họ chỉ là những "mẫu vật" được chọn lựa theo cùng một tiêu chuẩn? Nếu người phụ nữ chết năm 1906 là mẹ anh, vậy người đàn bà đã chăm sóc anh suốt 10 năm sau đó là ai?

"Cậu đang đào bới quá khứ hay đang tự đào huyệt cho mình vậy, Kiên?"

Một giọng nói trầm đục vang lên từ phía sau hàng kệ. Kiên giật mình quay lại, khẩu súng trong tay đã lên nòng. Nhưng người đứng đó không phải là Minh, cũng không phải Tống. Đó là Trưởng đồn Mã. Lão đứng trong bóng tối, ánh lửa từ điếu thuốc lá lập lòe như mắt của một loài thú đêm. Lão không mang theo thuộc hạ, dáng vẻ lụ khụ và cô độc đến lạ thường.

"Ông..." – Kiên lắp bắp – "Người phụ nữ trong vụ án này là ai?"

Mã chậm rãi tiến lại gần, ánh đèn dầu hắt lên khuôn mặt đầy những nếp nhăn cay nghiệt của lão. Lão nhìn vào lọ thủy tinh chứa sợi tóc trắng, đôi mắt vẩn đục chợt thoáng qua một tia đau đớn đến xé lòng.

"Đó là vợ tôi... hoặc ít nhất, đó là người mà tôi đã tin là vợ mình." – Mã cười khẩy, một tiếng cười mang vị chát của vôi sống – "Ngày đó, tôi cũng như cậu, trẻ tuổi và tin vào chính nghĩa. Tôi đã đuổi theo Hội Quang Học khi thấy vợ mình bị đưa đi. Nhưng cái tôi nhận lại là gì? Một cái xác đã bị mổ xẻ, và một đứa trẻ được trao vào tay tôi cùng một lời đe dọa: 'Nuôi nó khôn lớn, hoặc cả hai cùng vào lò thiêu'."

Kiên bàng hoàng, khẩu súng trên tay run rẩy: "Đứa trẻ đó... là tôi?"

Mã nhìn thẳng vào mắt Kiên, giọng lão run lên: "Phải. Cậu không phải con tôi, cũng không phải con của người đàn bà đã chết kia. Cậu là sản phẩm thành công duy nhất của dự án 'Nhãn Thần' thời kỳ đầu. Họ cần một người có thể nhìn thấy những thứ người khác không thấy. Nhưng Trình Hiểu... bạn cậu, cậu ta đã phát hiện ra cậu là 'mẫu thi số 0'. Cậu ta chết vì muốn bảo vệ cậu, muốn lấy lại mảnh ghép xương móng của cậu đã bị họ đánh tráo từ khi còn nhỏ!"

Cú twist này như một cú đấm ngàn cân đánh gục mọi logic mà Kiên hằng theo đuổi. Anh đưa tay lên sờ vào cổ mình, nơi có một vết sẹo mờ mà anh luôn nghĩ là do một tai nạn thuở nhỏ. Hóa ra, chính anh mới là trung tâm của cơn bão này. Anh không phải điều tra viên, anh là vật thí nghiệm đang đi tìm kẻ đã tạo ra mình.

"Tại sao ông lại nói cho tôi biết?" – Kiên hỏi, giọng anh lạc đi.

Mã thở ra một làn khói dài, ánh mắt lão nhìn về phía cửa sổ mù sương: "Vì tôi đã mệt rồi. Thằng Minh đã hoàn toàn bị chúng tẩy não, nó sắp đến đây để lấy lại sợi tóc đó. Hội Quang Học không cho phép bất kỳ bằng chứng DNA nào từ quá khứ tồn tại. Nghe này Kiên, trong cái sở cảnh sát này, không có ai là người thật cả. Tất cả đều là những tấm gương phản chiếu ý chí của Phủ Đốc quân."

Đúng lúc đó, tiếng còi báo động của sở cảnh sát vang lên dồn dập. Tiếng bước chân rầm rập của đội cảnh vệ đang tiến về phía kho lưu trữ.

"Chạy đi!" – Mã thô bạo đẩy Kiên về phía lối thoát hiểm nhỏ dành cho nhân viên vệ sinh – "Đừng để chúng bắt được. Nếu cậu chết, sự hy sinh của Trình Hiểu và sự câm lặng của ông già họ Diệp sẽ trở thành tro bụi."

Kiên định nói gì đó, nhưng Mã đã quay lưng lại, rút khẩu súng ngắn của lão ra, nhắm thẳng về phía cửa chính nơi đội cảnh vệ sắp xông vào. Đó là hành động chính nghĩa cuối cùng của một kẻ đã sống cả đời trong sự tắc trách và sợ hãi.

Kiên lao ra ngoài cửa sổ, rơi xuống đống rác bẩn thỉu phía sau sở. Anh chạy bán sống bán chết vào màn sương mù dày đặc của Vụ Thành. Trong tay anh vẫn nắm chặt lọ thủy tinh chứa sợi tóc trắng bạc. Anh nhận ra mình đang khóc. Anh khóc cho Trình Hiểu, cho thầy Diệp, cho người mẹ mà anh chưa từng biết mặt, và khóc cho chính cái bản ngã giả tạo mà anh đã mang suốt 20 năm qua.

Tình huống khó khăn giờ đây không còn là việc bị cảnh sát truy đuổi. Khó khăn lớn nhất là Thẩm Kiên phải đối mặt với chính cơ thể mình. Nếu anh là "mẫu thi số 0", nghĩa là bên trong anh có một thứ gì đó mà Hội Quang Học khao khát. Anh cảm thấy một cơn đau âm ỉ bắt đầu lan tỏa từ vùng cổ, nơi mảnh xương móng nhân tạo đang rung lên một nhịp điệu lạ lùng mỗi khi anh lo lắng.

Anh dừng lại trước một mặt hồ lặng sóng ở công viên vắng. Dưới ánh trăng mờ đục, anh nhìn vào hình phản chiếu của mình dưới nước. Khuôn mặt ấy vẫn là anh, nhưng đôi mắt... trong một khoảnh khắc, anh thấy đôi mắt mình lóe lên một thứ ánh sáng bạc giống hệt sợi tóc trong lọ.

Anh không còn là một con người bình thường đi tìm công lý nữa. Anh là một bóng ma đang truy đuổi những bóng ma khác. Và cuộc hành trình 44 chương này, giờ đây mới thực sự bắt đầu với một cái tên mới, một thân phận mới bị nguyền rủa bởi chính ánh sáng mà anh hằng tôn thờ.