Gió rít qua những tán cây khẳng khiu trên sườn đồi phía Bắc Vụ Thành, nơi những ngôi chùa cổ bỏ hoang nằm im lìm như những kẻ tu hành đã hóa đá. Sau đêm thoát khỏi tiệm thuốc của cô Phương, Thẩm Kiên đưa bà đến ẩn náu tại một hang đá tự nhiên sau thác nước. Cô Phương giờ đây đã kiệt sức, bàn tay bà bỏng rộp vì lửa, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên một sự tỉnh táo đến khắc nghiệt. Bà nhìn Kiên – giờ đây là một kẻ câm lặng với vết khâu chằng chịt ở cổ – và biết rằng bản năng điều tra của anh đã chết, thay vào đó là bản năng của một con thú bị dồn vào chân tường.
Kiên không thể nói, nhưng trí óc anh hoạt động với một tần suất khủng khiếp. Mỗi khi anh nhắm mắt, anh lại nghe thấy sự im lặng. Đó không phải là sự vắng lặng của không gian, mà là một sự im lặng có trọng lượng, giống như áp suất dưới đáy đại dương. Mảnh xương móng nhân tạo, sau khi được cô Phương phong ấn bằng chỉ vàng và máu gà trống, không còn gào thét nữa. Nó bắt đầu tạo ra những rung động cộng hưởng với vạn vật xung quanh.
"Cậu đang cảm nhận được nó, đúng không?" Cô Phương thào thào, bà đang nghiền nát những lá cỏ khô để làm thuốc đắp. "Mảnh xương đó giờ đã là một phần của hệ thần kinh cậu. Cô chỉ có thể khóa thanh âm của một trăm nạn nhân lại, nhưng cô không thể khóa được ý chí của cậu. Nếu cậu học được cách điều khiển 'Khoảng lặng tử thần', cậu có thể giết người mà không cần chạm tay."
Thẩm Kiên nhặt một hòn sỏi, viết lên nền đất ẩm: Làm thế nào?
Tình huống khó khăn bắt đầu khi cô Phương buộc Kiên phải trải qua một quá trình huấn luyện tàn khốc. Bà bắt anh đứng dưới thác nước lạnh giá hàng giờ liền, không phải để rèn luyện thể xác, mà để anh học cách lắng nghe âm thanh của nước đổ mà không để tâm trí bị xao nhãng. Anh phải điều phối nhịp thở sao cho tần số rung động của lồng ngực triệt tiêu hoàn toàn tiếng động của dòng thác trong tai mình.
Những ngày đầu, Kiên thất bại thảm hại. Mỗi khi anh cố gắng tập trung, mảnh xương móng lại phản phệ, khiến anh nôn ra máu đen. Cơn đau như có hàng nghìn con kiến lửa đang đốt vào tủy sống. Anh gục ngã dưới chân thác, cảm thấy mình chỉ là một kẻ phế nhân, một mẫu vật thí nghiệm lỗi thời đang chờ ngày bị đào thải.
Twist bất ngờ xảy ra vào ngày thứ bảy. Trong lúc Kiên đang ngồi thiền bên bờ suối, một toán lính tuần tiễu của Phủ Đốc quân bất ngờ xuất hiện. Chúng không mang súng trường, mà mang theo những chú chó săn đã được cấy ghép thiết bị khuếch đại thính giác. Những con chó này có thể nghe thấy nhịp tim của con người từ khoảng cách nửa dặm.
"Có vết máu tươi ở đây!" Một gã lính hét lên, chỉ vào vũng máu Kiên vừa nôn ra lúc nãy.
Cô Phương ra hiệu cho Kiên trốn vào bụi rậm, nhưng bà biết với thính giác của lũ chó kia, họ không có đường thoát. Một con chó săn to lớn, mắt đỏ rực vì hóa chất, lao thẳng về phía bụi rậm của Kiên. Nó nhe hàm răng sắc nhọn, gầm gừ một thứ âm thanh siêu âm làm màng nhĩ Kiên đau nhức.
Trong khoảnh khắc sinh tử, sự sợ hãi tột cùng đã kích hoạt một cơ chế phòng vệ tự nhiên bên trong Kiên. Anh không thét lên. Thay vào đó, anh há miệng, cố gắng đẩy toàn bộ luồng khí từ phổi qua mảnh xương móng đang bị phong ấn. Một luồng sóng áp suất vô hình, không có âm thanh, bắn ra từ cổ họng anh.
Con chó săn đang lao tới bỗng khựng lại giữa không trung. Đầu nó vỡ tung như một quả dưa hấu bị đập mạnh, máu và óc bắn tung tóe nhưng tuyệt nhiên không có một tiếng nổ nào phát ra. Lũ lính phía sau ngã rạp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy đầu, máu tươi từ mắt và mũi chúng trào ra ngoài. Chúng chết trong một sự im lặng tuyệt đối, khuôn mặt biến dạng vì một thứ áp lực không màu, không mùi.
Kiên bàng hoàng nhìn bàn tay mình, rồi nhìn đống xác chết trước mặt. Anh đã làm được. Anh đã biến sự im lặng thành một loại vũ khí tầm xa. Nhưng cái giá phải trả là vết khâu ở cổ anh lại bục ra, máu thấm đỏ chiếc áo vải thô.
"Cẩn thận, Kiên..." Cô Phương lao đến, dùng vải bịt chặt vết thương cho anh. "Cậu vừa giải phóng 'Sóng hạ âm'. Nó tiêu diệt vật sống nhưng cũng đang phá hủy chính huyết quản của cậu. Cậu không thể dùng nó quá ba lần một ngày, nếu không tim cậu sẽ tự ngừng đập."
Khi Kiên lục soát xác lũ lính, anh tìm thấy một bức điện tín mật được giấu trong cán dao của gã đội trưởng. Bức điện không viết bằng chữ, mà là một dãy những nốt nhạc kỳ lạ. Anh dùng mảnh kính của Hội Quang Học soi vào, những nốt nhạc bắt đầu dịch chuyển, hiện ra một cái tên: LÂM VĂN.
Cha của Trình Hiểu.
Kiên rùng mình. Theo hồ sơ của đồn cảnh sát, cha của Hiểu đã chết trong một vụ tai nạn lao động tại nhà máy hóa chất từ mười năm trước. Hũ tro cốt của ông ta vẫn nằm trong căn hộ phố Tây. Vậy tại sao tên của ông ta lại xuất hiện trong lệnh hành quân của Phủ Đốc quân vào năm 1926 này?
Sự thật về cái chết của Trình Hiểu lại một lần nữa bị đảo lộn. Nếu cha của Hiểu vẫn còn sống, vậy ai là người nằm trong hũ tro kia? Và có phải chính người cha đã đạo diễn cái chết của con trai mình để hoàn thiện dự án cho Hội Quang Học?
Tình huống khó khăn mới phát sinh: Cô Phương bắt đầu phát sốt cao do vết bỏng bị nhiễm trùng. Hang đá không còn an toàn nữa vì mùi máu của lũ chó săn sẽ dẫn thêm nhiều toán lính tới. Kiên phải đưa ra một quyết định tàn nhẫn: Anh phải bỏ lại cô Phương ở một tu viện gần đó và một mình thâm nhập ngược trở lại Vụ Thành để tìm Lâm Văn.
"Đừng đi... Kiên..." Cô Phương nắm lấy tay anh, hơi thở đứt quãng. "Lâm Văn không phải là người đâu... Ông ta là... kẻ giữ chìa khóa của địa ngục..."
Kiên không thể trả lời. Anh chỉ nhẹ nhàng gỡ tay bà ra, đặt vào tay bà chiếc huy hiệu của Minh như một lời hứa sẽ quay lại. Anh quấn lại tấm khăn đen che kín cổ, đôi mắt giờ đây lạnh lẽo và sắc lẹm như lưỡi dao mổ của Tống.
Anh bước ra khỏi hang đá khi trời bắt đầu sập tối. Vụ Thành dưới kia vẫn rực rỡ ánh đèn pha, vẫn lấp lánh những tấm gương soi dối trá. Nhưng Thẩm Kiên không còn là con mồi nữa. Anh là một bóng ma mang theo "Khoảng lặng tử thần". Anh đi giữa sương mù, bước chân không tiếng động, tâm trí anh giờ đây chỉ còn duy nhất một mục tiêu: Tìm ra kẻ đã biến tình bạn, tình thầy trò và cả tình mẫu tử thành những mảnh vụn thí nghiệm.
Cuộc hành trình trở lại trung tâm quyền lực bắt đầu. Kiên không dùng súng, không dùng dao. Anh dùng chính sự câm lặng của mình để len lỏi vào từng thớ thịt của thành phố thối nát này. Mỗi bước đi của anh là một lời tuyên án thầm lặng dành cho những kẻ đang núp sau những tấm gương soi. Sự tắc trách của quá khứ sẽ phải trả giá bằng sự kinh hoàng của hiện tại. Và anh, mẫu thi số 0, sẽ là người viết nốt những chương cuối cùng của bản nhạc Nhãn Thần bằng chính máu của kẻ đã tạo ra nó.