Cơn sốt đã biến thế giới xung quanh Thẩm Kiên thành một bức tranh sơn dầu bị nhòe nước. Những ánh đèn dầu dọc khu phố cũ kéo dài ra thành những vệt sáng đỏ rực như máu, và tiếng sương mù rít qua những kẽ gạch nghe như tiếng cười nhạo báng của Trình Hiểu. Kiên lết bước đến trước một tiệm thuốc bắc nằm sâu trong con hẻm mang tên Ngõ Tử Đinh Hương. Biển hiệu gỗ đã mục nát, chỉ còn lờ mờ ba chữ "Phương Tế Đường".
Bên trong cổ họng Kiên, trăm thanh âm của những nạn nhân mất tích đang cào cấu dữ dội. Chúng không còn là những tiếng rung đơn điệu, mà là những từ ngữ rời rạc: "Đau quá...", "Cứu con...", "Tại sao?". Mỗi từ thốt ra trong tâm trí khiến lồng ngực anh như bị nén bởi một tảng đá ngàn cân. Anh ngã gục trước cánh cửa gỗ, dùng chút sức tàn cuối cùng gõ nhịp: ba ngắn, hai dài.
Cánh cửa mở ra. Cô Phương xuất hiện với chiếc đèn bão trên tay. Nhìn thấy bộ dạng tơi tả, ướt sũng bùn đất và máu của Kiên, bà không thốt lên lời nào, chỉ nhanh chóng kéo anh vào trong và chốt cửa bằng ba thanh sừng tê giác – một loại vật liệu cách âm tự nhiên cực tốt.
"Cậu điên rồi, Kiên ạ. Cậu đã để 'Nhãn Thần' thức tỉnh quá sớm." – Bà vừa nói vừa ấn anh ngồi xuống một chiếc ghế đá lạnh lẽo giữa phòng bốc thuốc.
Không gian nồng nặc mùi thuốc đắng và hơi ẩm. Cô Phương không lãng phí thời gian, bà tháo chiếc khăn quấn cổ của Kiên ra. Vết sẹo hình chữ Y đang phồng rộp lên, đỏ rực và đập theo nhịp tim như một thực thể sống ký sinh. Twist nghiệt ngã hiện rõ khi cô Phương dùng một chiếc kính lúp soi vào vết thương: Dưới lớp da mỏng manh, mảnh xương móng nhân tạo đang không ngừng biến đổi hình dạng, nó đang mọc ra những sợi li ti như rễ cây, cắm sâu vào dây thanh quản của Kiên.
"Nó đang ăn mòn cậu để hoàn thiện chính nó," cô Phương thầm thì, đôi tay bà bắt đầu chuẩn bị những con dao mổ nhỏ xíu. "Trình Hiểu đã lừa tất cả chúng ta. Cậu ấy không muốn cậu mang theo tiếng oan của một trăm người để đòi công lý. Cậu ấy muốn dùng cơ thể cậu làm 'tổ kén' để nuôi dưỡng một loại âm thanh có thể hủy diệt mọi ý chí tự do. Nếu không phong ấn nó ngay bây giờ, trong vòng sáu tiếng nữa, cậu sẽ nói ra thanh âm của quỷ dữ, và chính cậu sẽ là người đầu tiên bị nổ tung lồng ngực."
Tình huống khó khăn ập đến: Cô Phương không thể gây mê cho Kiên. Loại thuốc gây mê bình thường sẽ làm giãn cơ thanh quản, khiến mảnh xương móng nhân tạo bị trượt vào sâu trong khí quản, gây tử vong ngay lập tức. Kiên phải trải qua cuộc phẫu thuật "sống" – anh phải tỉnh táo để giữ vững nhịp thở và kiềm chế những tiếng thét đang chực chờ bùng nổ.
"Cắn chặt cái này," bà đưa cho anh một miếng gỗ đàn hương đã được ngâm trong dịch mật gấu. "Bất cứ giá nào cũng không được phát ra tiếng. Nếu cậu kêu lên, tần số đó sẽ giết chết cả tôi và cậu."
Kiên gật đầu, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán. Cô Phương bắt đầu rạch nhát dao đầu tiên vào vết sẹo cũ.
Cơn đau không giống bất cứ thứ gì Kiên từng trải qua. Nó không phải là nỗi đau của da thịt bị cắt xẻ, mà là nỗi đau của linh hồn bị cọ xát bởi kim loại. Mỗi khi mũi dao chạm vào mảnh xương nhân tạo, những ảo ảnh lại ùa về. Anh thấy Minh đang đứng trong góc phòng, ngực đẫm máu, nhìn anh với ánh mắt trách móc. Anh thấy Trưởng đồn Mã đang cầm kìm nhổ răng cho thầy Diệp, và mỗi chiếc răng rơi xuống lại vang lên tiếng kêu của Trình Hiểu.
Bên ngoài, tiếng giày đinh bắt đầu vang lên rầm rập trong ngõ. Đội cảnh vệ của sở cảnh sát Vụ Thành đã đánh hơi thấy dấu vết. Chúng không đi vào ngay, mà bắt đầu dựng những tấm gương phản chiếu quanh tiệm thuốc.
"Chúng đang dùng 'Ánh sáng hội tụ'!" – Cô Phương biến sắc. "Chúng muốn nung nóng căn phòng này để ép mảnh xương móng trong cổ cậu phát nổ!"
Nhiệt độ trong tiệm thuốc bắt đầu tăng lên chóng mặt. Những lọ thuốc bằng thủy tinh trên kệ lách tách vỡ vụn. Khói bắt đầu bốc lên từ những kiện trà khô. Giữa cái nóng hầm cập và cơn đau xé tâm can, Kiên cảm thấy một sự thôi thúc điên cuồng muốn hét lên để giải thoát tất cả. Những giọng nói trong cổ họng anh đang gào thét đòi quyền được sống, đòi được thoát ra khỏi cái "tổ kén" đau đớn này.
Cô Phương vẫn bình tĩnh một cách đáng sợ. Bà dùng một sợi chỉ vàng, tẩm máu gà trống và bột thạch anh, bắt đầu khâu xuyên qua những thớ thịt quanh mảnh xương móng. Đây là một loại kỹ thuật phong ấn cổ xưa mà thầy Diệp từng nhắc đến trong những hồ sơ bị cấm. Mỗi mũi kim đâm xuống là một lần Kiên cảm thấy như có hàng vạn chiếc kim châm vào đại não.
"Gần xong rồi... Kiên... hãy nghĩ về điều gì đó chân thật nhất!" – Bà hét lên giữa tiếng đổ vỡ của đồ đạc xung quanh.
Kiên nhắm mắt lại. Anh không nghĩ về công lý vĩ mô, không nghĩ về hận thù. Anh nghĩ về buổi chiều hôm ấy, trước khi mọi chuyện bắt đầu, khi anh và Hiểu ngồi bên bờ sông Tử Ngạn, chia nhau mẩu bánh mì khô và nói về việc sẽ cùng nhau đi xem kịch ở Thượng Hải. Anh nghĩ về bàn tay thô ráp của thầy Diệp khi xoa đầu anh ngày tốt nghiệp. Những ký ức đó là thứ duy nhất không bị bẻ cong bởi những tấm gương soi.
Mũi kim cuối cùng được rút ra. Cô Phương đổ một lọ nước cốt bạc hà lạnh buốt vào vết thương vừa khâu. Cơn đau dịu đi trong tích tắc, và những tiếng gào thét trong cổ họng Kiên bỗng chốc im bặt, lùi sâu vào một ngăn kéo tối tăm nào đó trong tâm thức.
Nhưng đúng lúc đó, cánh cửa hiệu thuốc bị nổ tung bởi một khối thuốc súng.
Tống bước vào, chiếc mặt nạ phòng độc khiến hắn trông như một loài côn trùng khổng lồ. Hắn nhìn Kiên, rồi nhìn cô Phương đang nằm vật ra sàn vì kiệt sức.
"Một cuộc phẫu thuật thủ công tuyệt vời," Tống vỗ tay, âm thanh vang lên khô khốc. "Nhưng cô Phương ạ, cô chỉ phong ấn được âm thanh, cô không phong ấn được định mệnh. Thẩm Kiên, cậu biết tại sao chúng tôi lại để cậu chạy thoát đến tận đây không? Vì chỉ có bàn tay của cô Phương mới có thể 'thuần hóa' mảnh xương đó mà không làm hỏng nó. Cảm ơn cô đã làm giúp phần việc khó khăn nhất của chúng tôi."
Twist tàn nhẫn lộ ra: Toàn bộ quá trình chạy trốn của Kiên và cuộc phẫu thuật sống này đều nằm trong kế hoạch của Tống. Hắn cần một vật chủ đã được "phong ấn" ổn định để có thể điều khiển tần số mà không sợ bị phản ngược. Sự tắc trách của cảnh sát, sự giúp đỡ của Lão Mù, và ngay cả sự tận tụy của cô Phương... tất cả đều là những quân cờ bị Tống điều khiển.
Tình huống khó khăn mới phát sinh: Tống cầm lên một chiếc máy phát tần số cầm tay, nhắm vào vết thương vừa khâu của Kiên.
"Bây giờ, hãy xem bản nhạc này thuộc về ai."
Hắn bấm nút. Một luồng sóng âm không thể nghe thấy bằng tai thường nhưng lại có sức công phá khủng khiếp tác động thẳng vào cổ Kiên. Những sợi chỉ vàng vừa khâu bắt đầu rung lên, cứa vào da thịt Kiên khiến máu trào ra.
Nhưng Tống đã nhầm một điều. Hắn không tính đến ý chí của một kẻ đã mất đi tất cả.
Kiên không nói, cũng không hét. Anh dùng toàn bộ sức lực còn lại, vồ lấy bình rượu thuốc lớn trên bàn ném thẳng vào đống than đang cháy đỏ rực do ánh sáng gương hội tụ. Rượu mạnh gặp lửa bùng lên một đám cháy dữ dội, tạo ra một bức màn khói đen đặc che khuất tầm nhìn của Tống và làm nhiễu loạn các thiết bị sóng âm.
Kiên chộp lấy tay cô Phương, dìu bà chạy qua lối cửa sau dẫn xuống một đường hầm chứa củi bí mật.
Khi thoát ra được cánh đồng hoang phía sau phố Tây, Kiên ngoảnh lại nhìn tiệm thuốc Phương Tế Đường đang chìm trong biển lửa. Anh đã mất đi giọng nói, mất đi danh phận, và giờ đây là mất đi cả những người cuối cùng có thể chữa lành cho mình. Nhưng trong sự im lặng tuyệt đối đó, anh cảm nhận được một sức mạnh mới. Sự phong ấn của cô Phương không chỉ khóa chặt thanh âm của 100 nạn nhân, nó còn tạo ra một "khoảng lặng tử thần".
Anh nhìn vào bàn tay mình, những vệt máu đã khô lại thành một màu đen xỉn. Anh sẽ không bao giờ có thể quay lại làm một điều tra viên bình thường nữa. Hồ sơ về Trình Hiểu giờ đây đã là một phần của cơ thể anh. Anh chính là bằng chứng, là nạn nhân, và là kẻ phán xét cuối cùng.
Kiên lẳng lặng bước đi vào màn đêm, bỏ lại sau lưng thành phố Vụ Thành đang rực lửa và dối trá. Cuộc chiến của sự im lặng thực sự chỉ mới bắt đầu. Anh sẽ tìm đến Phủ Đốc quân, không phải để đòi công lý, mà để trở thành tấm gương phản chiếu lại chính những tội ác của chúng.