Sông Tử Ngạn chảy qua rìa Vụ Thành như một dải lụa đen bẩn thỉu, mang theo mọi rác thải của một nền văn minh đang mục nát. Thẩm Kiên trồi lên từ một họng cống lộ thiên cách bến cảng ba dặm, toàn thân run rẩy vì cơn sốt bắt đầu hành hạ. Anh bò lên bãi bùn lầy lội, hơi thở khò khè phát ra những âm thanh như tiếng rít của một con thú bị thương. Trong tay anh, chiếc huy hiệu cũ của Minh bị bóp nghẹt đến mức biến dạng. Minh đã chết, chết một cách lặng lẽ trong làn khói khét lẹt của nhà kho, mang theo cả hy vọng cuối cùng về một người đồng đội sống sót.
Vụ Thành giờ đây đã trở thành một mê trận tử thần đối với Kiên. Trên các bản tin phát thanh sáng sớm, giọng nói của xướng ngôn viên vang lên đều đặn, lạnh lùng thông báo về việc "Tên tội phạm nguy hiểm Thẩm Kiên đã sát hại đồng nghiệp để tẩu tán vật chứng". Chúng đã biến anh thành một con quái vật trong mắt công chúng, một kẻ giết người hàng loạt mang danh điều tra viên. Công lý mà anh hằng tôn thờ giờ đây chỉ còn là một mớ giấy vụn bị vứt vào lò thiêu.
Để tồn tại, Kiên phải lặn ngụp vào nơi mà ánh sáng của chính quyền không bao giờ chạm tới: Khu Ổ Chuột Phía Nam. Đây là nơi trú ngụ của những kẻ ăn mày, những người tị nạn chiến tranh và những nạn nhân bị gạt ra khỏi guồng quay của xã hội. Anh tự làm xấu xí bản thân bằng bùn đất và những mảnh vải rách rưới, lấy một chiếc khăn bẩn quấn chặt quanh cổ để che đi vết sẹo và cũng để ngăn mình không vô ý thốt ra bất cứ âm thanh nào.
Anh tìm đến một khu nghĩa địa tàu thuyền – nơi những con tàu gỗ cũ nát bị bỏ hoang tạo thành một ngôi làng nổi trên cạn. Ở đó, anh gặp "Lão Mù", một kẻ thu mua phế liệu nhưng thực chất là đầu mối thông tin bí mật của Thầy Diệp năm xưa.
Lão Mù không thực sự mù, ông ta chỉ bị hỏng một bên mắt do một thí nghiệm thất bại của Hội Quang Học từ mười lăm năm trước. Khi Kiên đưa ra mảnh kính vỡ và chiếc huy hiệu, bàn tay gầy guộc như cành củi khô của lão run lên bần bật. Lão không nhìn Kiên, mà áp tai vào lồng ngực anh, nghe nhịp tim và âm thanh rung động phát ra từ thanh quản.
"Cái chết của Trình Hiểu... nó không kết thúc ở trạm khí tượng đâu, cậu trai ạ," Lão Mù thào thào, giọng nói nghe như tiếng giấy nhám chà trên gỗ. "Cậu mang theo thứ mà chúng khao khát nhất. Xương móng của cậu không phải là xương, nó là một bộ thu phát tần số sinh học. Và cậu biết không, Hiểu không chỉ hiến tế chính mình, cậu ta đã hiến tế cả một 'ngân hàng giọng nói' để cấy vào đầu cậu."
Twist đau đớn ập đến khi Lão Mù đưa cho Kiên một chiếc máy hát đĩa cũ kỹ. Lão đặt một chiếc đĩa than bị mẻ cạnh lên và quay tay cầm. Âm thanh rè rè vang lên, và rồi, giọng nói của Trình Hiểu cất lên. Nhưng đó không phải là tiếng nói bình thường. Đó là những dải âm thanh rời rạc, những tiếng gào thét, tiếng khóc và cả tiếng cười được cắt ghép một cách tỉ mỉ.
"Nghe kỹ đi," Lão Mù thì thầm. "Đây là hồ sơ âm thanh của 100 nạn nhân đã mất tích ở Vụ Thành trong mười năm qua. Trình Hiểu đã thu âm tất cả bọn họ trước khi họ bị lấy đi xương móng. Cậu ta muốn cậu mang theo tiếng oan của 100 con người đó. Mỗi khi cậu mở miệng, cậu không nói bằng giọng của mình, mà cậu đang hét lên bằng nỗi đau của tất cả bọn họ."
Kiên quỵ xuống sàn tàu mục nát. Một tình huống khó khăn vượt ngoài sức tưởng tượng: Anh không chỉ phải đấu tranh với sự truy đuổi của cảnh sát, mà còn phải chịu đựng sự dày vò của 100 linh hồn đang cư ngụ trong cổ họng mình. Nếu anh không kiểm soát được cảm xúc, những tiếng oan ức đó sẽ bùng phát, biến anh thành một kẻ giết người hàng loạt đúng như lời tuyên truyền của chính quyền.
Đúng lúc đó, khu làng nổi bị bao vây. Không phải cảnh sát, mà là một nhóm sát thủ mang mặt nạ gương của Hội Quang Học. Chúng không dùng súng, chúng dùng những chiếc gương lồi lớn để tập trung ánh sáng mặt trời, tạo ra những luồng nhiệt cực mạnh có thể thiêu cháy da thịt từ xa.
"Thẩm Kiên! Trả lại những tiếng nói đó cho chúng tôi!" Một giọng nói vô hồn phát ra từ một gã đeo mặt nạ.
Lão Mù đẩy Kiên vào một khoang chứa cá bí mật bên dưới mạn tàu. "Chạy đi đường nước! Tìm đến hiệu thuốc cũ của cô Phương. Chỉ có bà ấy mới có cách khóa chặt cái van thanh quản của cậu trước khi cậu phát điên."
Kiên chứng kiến qua khe hở sàn tàu cảnh Lão Mù bị những luồng ánh sáng hội tụ thiêu sống. Ông già không kêu lên một tiếng, ông chết trong im lặng, đúng như cái cách mà ông đã sống để bảo vệ bí mật này. Sự tắc trách của định mệnh một lần nữa cướp đi một người vô tội để bảo vệ kẻ mang "lời nguyền" như anh.
Kiên lao xuống làn nước lạnh lẽo bên dưới sàn tàu, bơi ngược dòng về phía trung tâm thành phố. Cơn sốt khiến đại não anh bắt đầu xuất hiện ảo giác. Anh thấy Trình Hiểu đứng trên mặt nước, tay cầm cuốn danh bạ máu, cười nhạo sự bất lực của anh. Anh thấy Minh đang vươn tay từ đống tàn tro, trách móc anh tại sao lại để cậu ấy chết.
Anh chui lên từ một cống thoát nước ngay cạnh đồn cảnh sát Vụ Thành – nơi nguy hiểm nhất cũng là nơi ít bị nghi ngờ nhất. Đứng trước bức tường rào dây thép gai, Kiên nhìn thấy Trưởng đồn Mã đang bước ra khỏi xe, trông già nua và suy sụp hơn bao giờ hết. Mã đứng đó một mình, nhìn chằm chằm vào lệnh truy nã dán trên tường, rồi lặng lẽ rút một chiếc bật lửa, đốt cháy góc tờ giấy có hình Thẩm Kiên.
Hành động nhỏ đó của Mã khiến Kiên nhận ra: Trong cái hệ thống mục nát này, vẫn còn những kẻ đang âm thầm hối hận. Nhưng sự hối hận của họ quá nhỏ bé trước sức mạnh của gương soi và tần số.
Kiên nấp sau một cột đèn, tay nắm chặt mảnh thủy tinh của Hội Quang Học. Anh nhận ra mảnh thủy tinh này không chỉ là vật chứng, nó là một chìa khóa quang học để giải mã những bản đồ ẩn trong các cửa sổ kính của thành phố. Khi anh áp mảnh kính vào mắt và nhìn về phía tháp đồng hồ trung tâm, anh thấy những vệt sáng màu đỏ nối liền nhau, tạo thành một sơ đồ mạch điện khổng lồ bao trùm lấy Vụ Thành.
Toàn bộ thành phố này là một công cụ thí nghiệm. Và mỗi người dân đang đi lại ngoài kia, bao gồm cả những cảnh sát đang truy lùng anh, đều chỉ là những con rối đang chờ ngày bị "kích hoạt".
Tình huống khó khăn mới phát sinh khi cơn đau cổ họng bùng phát đến mức cực điểm. Kiên cảm thấy 100 giọng nói bên trong mình đang cố xé toạc cổ áo để thoát ra ngoài. Anh phải dùng tay bóp chặt cổ mình, cố ngăn một tiếng thét có thể làm nổ tung cả khu phố. Anh cần cô Phương. Anh cần sự im lặng thực sự trước khi bản thân trở thành hung khí giết chết hàng nghìn người dân vô tội mà anh hằng muốn bảo vệ.
Kiên lảo đảo bước đi trong bóng tối, hướng về phía khu phố cũ. Anh không còn là Thẩm Kiên của ngày xưa nữa. Anh là một "Hồ sơ số 0" đang sống, một kẻ mang theo nỗi oan ức của một trăm linh hồn, đi tìm công lý giữa một rừng gương soi dối trá. Hồ sơ về cái chết của Trình Hiểu vẫn nằm đó, trong ngăn kéo đầy bụi của đồn cảnh sát, nhưng sự thật thì đang chảy trong huyết quản của anh, nóng bỏng và đầy nợ máu. Anh sẽ không để sự hy sinh của Minh và Lão Mù trở nên vô ích. Nếu cả thành phố này được xây dựng trên sự câm lặng, anh sẽ dùng chính sự câm lặng đó để đánh sập nó.