MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 8: NHỮNG CON RỐI DƯỚI ÁNH ĐÈN PHA

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 8: NHỮNG CON RỐI DƯỚI ÁNH ĐÈN PHA

1,522 từ · ~8 phút đọc

Màn đêm Vụ Thành bị xé toạc bởi những luồng ánh sáng trắng dã từ đèn pha của đội cảnh vệ. Thẩm Kiên và Minh lao đi trên những mái nhà lợp ngói âm dương trơn trượt, hơi thở nóng hổi hòa vào làn mưa lạnh buốt. Phía sau họ, tiếng giày đinh nện xuống sàn gỗ và tiếng thét ra lệnh vang lên dồn dập. Kiên cảm thấy cổ họng mình nóng ran, một thứ nhiệt lượng lạ lùng đang lan tỏa từ mảnh xương móng nhân tạo, khiến mỗi lần anh hít thở đều nghe như có tiếng kim loại cọ xát vào nhau.

"Bên này!" Minh khàn giọng gọi, kéo Kiên lách qua một khe hẹp giữa hai tòa nhà cao tầng.

Cả hai rơi xuống một đống rác thải hôi thối trong một con hẻm cụt. Minh tựa lưng vào bức tường gạch, mặt cắt không còn giọt máu. Hai tai cậu vẫn còn rỉ ra những vệt máu đỏ tươi – di chứng từ tiếng thét kinh hoàng của Kiên lúc nãy. Ánh mắt Minh nhìn Kiên giờ đây không còn là sự thù ghét hay tống tiền, mà là một sự khiếp sợ tột độ trộn lẫn với nỗi xót xa.

"Anh thấy sức mạnh đó rồi chứ?" Minh thều thào, tay bấu chặt vào vai Kiên. "Đó là lý do Trình Hiểu chọn anh. Anh là kẻ duy nhất có cấu trúc dây thanh quản chịu được tần số 'Nhãn Thần'. Nhưng cái giá phải trả là anh sẽ không bao giờ có thể nói những lời yêu thương hay cầu nguyện được nữa. Mỗi lời anh thốt ra đều mang theo cái chết."

Kiên định mở miệng trả lời, nhưng ngay lập tức anh khựng lại. Anh sợ. Anh sợ rằng chỉ một tiếng "Minh" hay một lời hỏi thăm cũng sẽ khiến người đồng nghiệp cuối cùng này nát óc mà chết. Anh rút cuốn sổ tay từ trong túi ra, run rẩy viết: Tại sao cậu lại giúp tôi? Cậu đã nói cậu muốn tôi chết cơ mà?

Minh nhìn những dòng chữ, cười một nụ cười thảm hại: "Vì nếu anh chết bây giờ, xương móng của anh sẽ rơi vào tay Tống và Đốc quân. Khi đó, cả thành phố này sẽ trở thành một trại chăn nuôi những con rối câm lặng. Tôi thà chết dưới tay một con quái vật còn có lương tri như anh, còn hơn sống dưới trướng những kẻ biến con người thành công cụ."

Twist bất ngờ xảy ra khi Minh lấy từ trong túi áo ra một chiếc huy hiệu cảnh sát, nhưng không phải của đồn Vụ Thành. Đó là huy hiệu của lực lượng cảnh sát ngầm trung ương đã bị giải thể từ mười năm trước.

"Tôi đã thâm nhập vào đây từ lâu để điều tra về cái chết của vợ Trưởng đồn Mã. Tôi biết bà ấy là mẹ anh, Kiên ạ. Hội Quang Học không chỉ thí nghiệm trên cơ thể, chúng thí nghiệm trên cả huyết thống. Chúng tạo ra anh, rồi chúng giết mẹ anh để xem nỗi đau có làm tăng tần số âm thanh của vật chủ hay không. Trình Hiểu... anh ta không phải là nạn nhân, cũng không hẳn là hung thủ. Anh ta là một kẻ điên muốn dùng bóng tối để tiêu diệt bóng tối."

Tình huống trở nên ngặt nghèo khi tiếng loa phóng thanh một lần nữa vang lên, nhưng lần này không phải ở phố Tây, mà ngay đầu con hẻm. Một chiếc xe bọc thép từ từ tiến vào, những họng súng máy đen ngóm chĩa thẳng về phía họ.

"Thẩm Kiên, bước ra ngoài với hai tay giơ cao. Chúng tôi biết anh đang giữ 'di vật' của Hội Quang Học. Giao nộp nó, anh sẽ được bảo toàn mạng sống."

Giọng nói qua loa không phải của Mã, mà là của Tống. Bác sĩ pháp y Tống giờ đây đã lộ mặt là kẻ điều phối chiến dịch. Hắn đứng trên xe bọc thép, tay cầm một thiết bị kỳ lạ hình đĩa, hướng về phía họ.

"Đừng nghe hắn!" Minh hét lớn, đẩy Kiên vào sâu trong bóng tối của một căn hầm chứa than. "Đó là máy thu âm thanh. Hắn muốn anh nói, để hắn ghi lại tần số đó và nhân bản nó lên!"

Kiên nhìn Minh, nhìn những vết thương trên người cậu bạn. Một sự căm phẫn tột cùng bùng lên trong anh. Suốt bấy lâu nay, anh bị xoay như một con chong chóng giữa những lời nói dối. Hiểu yêu anh nhưng lại muốn biến anh thành quái vật. Mã nuôi dưỡng anh nhưng lại giấu kín cái chết của mẹ anh. Tống là đồng nghiệp nhưng lại coi anh như một mẫu vật thí nghiệm. Công lý ở đâu? Chính nghĩa ở đâu khi ngay cả giọng nói của mình cũng bị tước đoạt để trở thành vũ khí?

Anh nhìn vào mảnh gương vỡ nằm trên đống than. Hình ảnh phản chiếu của anh không còn là một người điều tra viên trẻ tuổi đầy nhiệt huyết. Đó là một kẻ mang vết sẹo dài ở cổ, đôi mắt vẩn đục ánh bạc và một tâm hồn đã nát tan.

Kiên nhặt một viên than, viết lên tường hầm những dòng chữ to, đậm: TÔI SẼ KHÔNG NÓI. TÔI SẼ TRỞ THÀNH SỰ IM LẶNG ĐÁNG SỢ NHẤT CỦA CÁC NGƯỜI.

Nhưng Tống không dễ dàng bỏ qua. Hắn ra lệnh cho đội cảnh vệ ném lựu đạn khói vào hầm. Khói trắng cay nồng cuộn lên, khiến Kiên và Minh ho sặc sụa. Trong làn khói mù mịt, Kiên cảm thấy một bàn tay lạnh lẽo chộp lấy cổ mình.

Đó là Tống. Hắn đã đeo mặt nạ chống độc, dùng một thiết bị điện áp cao áp vào sau gáy Kiên.

"Nói đi, mẫu thi số 0! Cho tôi nghe thanh âm của thiên đường!" Tống gầm lên, đôi mắt hắn điên dại sau lớp kính mặt nạ.

Minh lao đến, dùng hết sức lực cuối cùng ôm chặt lấy chân Tống, tạo khoảng trống cho Kiên. "Chạy đi, Kiên! Đừng nhìn lại!"

Tiếng súng nổ. Minh gục xuống trong làn khói xám. Một viên đạn đã xuyên qua ngực cậu.

Thẩm Kiên đứng khựng lại. Một tiếng gào thét không thành lời nghẹn ứ nơi cổ họng. Anh muốn thét lên để phá hủy tất cả, để giết chết Tống, để san phẳng cái sở cảnh sát thối nát này. Nhưng anh chợt nhớ đến lời của cô Phương: Sự thật nằm ở sự im lặng. Nếu anh nói lúc này, anh sẽ rơi đúng vào bẫy của Tống. Anh sẽ cung cấp cho chúng thứ chúng cần nhất.

Kiên dùng cán súng đánh mạnh vào mặt nạ của Tống, khiến hắn lảo đảo lùi lại. Anh không giết Tống, vì anh biết cái chết quá nhẹ nhàng cho kẻ này. Anh cúi xuống, nhặt lấy chiếc huy hiệu cũ của Minh từ bàn tay đã bắt đầu lạnh ngắt của người bạn.

Trong giây phút sinh tử, Kiên phát hiện ra một lối thoát nhỏ dẫn ra hệ thống cống ngầm chảy thẳng ra sông Tử Ngạn. Anh gieo mình xuống bóng tối, ngay khi loạt đạn của đội cảnh vệ xé toạc không gian nơi anh vừa đứng.

Dưới lòng đất ẩm ướt, Kiên dựa lưng vào vách đá rêu phong. Anh mở bàn tay ra, chiếc huy hiệu của Minh và mảnh kính của Hội Quang Học chạm vào nhau, phát ra một tiếng keng thanh mảnh. Anh nhận ra một sự thật cay đắng: Minh chết nhưng vẫn mang danh là kẻ phản bội, Hiểu chết nhưng vẫn mang danh kẻ điên, và anh sống nhưng mang danh kẻ sát nhân. Hồ sơ vụ án tại trạm khí tượng đã bị lưu kho, bị sửa đổi, và người vô tội vẫn chưa được giải oan.

Công lý là gì? Là một ngăn kéo đầy bụi mà anh đang phải lục lọi trong bóng tối này sao?

Kiên đưa tay lên sờ vết sẹo ở cổ. Cơn đau đã dịu đi, nhưng thay vào đó là một sự trống rỗng mênh mông. Anh sẽ không nói, cho đến khi anh tìm được cách dùng giọng nói này để phá hủy cái hệ thống gương soi giả dối này từ bên trong. Anh sẽ là một bóng ma điều tra trong im lặng, một kẻ thực thi công lý không cần lời tuyên án.

Anh bước đi trong bóng tối của đường cống ngầm, hướng về phía hạ lưu sông. Phía trên đầu anh, thành phố Vụ Thành vẫn chìm trong sương mù và những lời dối trá hào nhoáng. Nhưng dưới này, một sự thật khác đang bắt đầu được viết nên bằng máu và sự im lặng tuyệt đối. Liệu anh có thể minh oan cho bạn mình, hay anh sẽ mãi mãi là một mẫu thi bị bỏ rơi trong dòng chảy của lịch sử? Câu trả lời nằm ở những chương tiếp theo, nơi mà mỗi bước chân của Kiên đều phải trả giá bằng một phần nhân tính.