Mưa bắt đầu nặng hạt trên nghĩa trang ngoại ô Vụ Thành. Những hạt mưa mang theo vị chua của khói than công nghiệp, gột rửa đi lớp bùn trên khuôn mặt nhợt nhạt của Thẩm Kiên nhưng lại chẳng thể làm dịu đi cơn hỏa thiêu đang bùng lên trong cổ họng anh. Lời nói của Tống như một loại ký sinh trùng, đục khoét vào tâm trí Kiên: Kẻ thực sự viết nên bản nhạc này là một người cậu luôn coi là "nạn nhân". Lâm vào cảnh cùng quẫn, Kiên quỳ trước ngôi mộ của mẹ mình—người đàn bà mang mã số "Mẫu thi số 4". Anh nhìn tấm bia đá mòn vẹt, không có ảnh, chỉ có một cái tên đơn điệu: Lâm Thị. Trong đầu anh, những mảnh vỡ về Trình Hiểu bắt đầu xoay chuyển. Hiểu là nạn nhân đầu tiên, kẻ bị phẫu thuật kinh hoàng. Nhưng nếu lời của Tống là thật, vậy sự "an nhiên" trên khuôn mặt Hiểu khi chết không phải là do hung thủ tạo hình, mà là một sự thỏa mãn đến từ chính nạn nhân?
Cơn đau ở cổ đột ngột giật mạnh. Một âm thanh chói tai phát ra từ bên trong yết hầu Kiên, khiến đàn quạ đen trên cây ngô đồng gần đó hoảng sợ bay tán loạn. Kiên gục xuống, hai tay ôm chặt lấy cổ, cảm giác như một lưỡi dao đang cố tách mảnh xương móng nhân tạo ra khỏi thịt da. Trong cơn mê sảng, anh chợt nhớ lại một thói quen của Hiểu khi còn sống: Hiểu thường xuyên đeo một chiếc vòng cổ bằng bạc thật chặt, nói là để che đi vết sẹo mổ ruột thừa từ nhỏ. Nhưng làm gì có vết mổ ruột thừa nào nằm ở cổ?
Sự thật kinh hoàng xẹt qua: Trình Hiểu cũng là một "mẫu thi".
Kiên dùng hết sức bình sinh đứng dậy, anh lảo đảo rời khỏi nghĩa trang. Anh không thể tìm Minh, cũng không thể tin Tống. Có một nơi duy nhất anh chưa từng lục soát kỹ—nhà riêng của Trình Hiểu, một căn hộ áp mái nằm ngay trên phố Tây, nơi mà cảnh sát đã niêm phong ngay sau vụ án. Nếu Hiểu là "kẻ viết bản nhạc", chắc chắn cậu ấy phải để lại bút tích.
Việc đột nhập vào phố Tây lúc này là một thử thách sinh tử. Đội tuần tra của Minh có mặt ở khắp nơi. Kiên phải bò qua những đường máng xối trơn trượt, nép mình vào những bóng tối sâu thẳm nhất của các tòa nhà kiểu Pháp. Khi anh leo được vào cửa sổ căn hộ của Hiểu, mùi trà nhài quen thuộc vẫn còn vương vấn, đối lập hoàn toàn với cái lạnh lẽo của sự chết chóc.
Căn phòng lộn xộn sau những cuộc lục soát của cảnh sát. Sách vở bị ném ngổn ngang, tủ kính bị đập vỡ. Kiên lục tìm mọi ngóc ngách nhưng chẳng thấy gì ngoài những giáo trình y khoa khô khan. Cho đến khi anh vô tình chạm vào chiếc hũ đựng tro cốt của cha Hiểu đặt trên kệ thờ.
Chiếc hũ bằng gốm sứ trắng xanh, lạnh lẽo. Khi nhấc lên, Kiên nhận ra nó nặng một cách bất thường. Anh nín thở, chậm rãi mở nắp hũ. Bên trong không chỉ có tro trắng, mà còn có một cuốn sổ tay nhỏ bọc trong lớp vải nhung đỏ thẫm.
Lật trang đầu tiên, hơi thở của Kiên nghẹn lại. Đó là nhật ký của Trình Hiểu, nhưng nét chữ không phải của một sinh viên y khoa hiền lành. Nét chữ sắc sảo, tàn nhẫn và tràn đầy sự căm hận.
"Ngày... tháng... năm... Mẹ của Kiên đã thành công, nhưng bà ấy chết quá sớm. Xương móng của bà ấy không chịu nổi tần số. Tôi sẽ là người hoàn thiện nó. Nếu thế giới này chọn cách im lặng trước nỗi đau của gia đình tôi, tôi sẽ bắt cả thế giới phải lắng nghe bằng chính giọng nói của mình. Kiên à, cậu là phím đàn, còn tớ sẽ là người nghệ sĩ."
Twist cay đắng hiện ra: Trình Hiểu không phải bị bắt cóc hay bị sát hại một cách thụ động. Hiểu đã tự tay thiết kế cái chết của chính mình. Cậu ấy biết rằng chỉ khi "chết" đi và xương móng được cấy vào một vật chủ có tần số tương đồng—là Thẩm Kiên—thì bản nhạc Nhãn Thần mới đạt đến sự hoàn hảo. Cái chết tại trạm khí tượng là một nghi lễ hiến tế, nơi Hiểu tình nguyện hiến thân để biến Kiên thành một thứ vũ khí tối thượng mà Hội Quang Học khao khát.
"Cậu thấy rồi chứ, Kiên?"
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên từ bóng tối trong căn phòng. Thẩm Kiên giật mình, khẩu súng trên tay hướng về phía ban công. Minh đứng đó, nhưng không phải trong bộ sắc phục cảnh sát. Cậu ta mặc một chiếc áo măng tô đen, khuôn mặt dưới ánh trăng trở nên nhợt nhạt và u uất.
"Hiểu yêu cậu theo cách của một kẻ điên, Kiên ạ. Anh ta không muốn cậu chết, anh ta muốn cậu bất tử trong quyền lực. Nhưng tôi thì khác, tôi muốn cậu chết để bản nhạc này không bao giờ được cất lên."
Minh không bắn. Cậu ta tiến lại gần, vứt khẩu súng của mình xuống sàn nhà như một lời thách thức.
"Anh biết tại sao dấu chân tôi lại ở đó không? Tôi đã cố cứu Hiểu vào đêm đó. Tôi đã cầu xin anh ta dừng lại. Nhưng anh ta đã tự rạch cổ mình trước mặt tôi, cười một cách mãn nguyện rồi ngồi vào chiếc ghế đó. Anh ta bắt tôi phải sắp xếp hiện trường theo đúng 'nghệ thuật' mà anh ta muốn, nếu không anh ta sẽ dùng những bí mật về gia đình tôi để tiêu hủy tôi."
Tình huống trở nên bế tắc. Kẻ mà Kiên coi là bạn thân hóa ra lại là kẻ chủ mưu điên loạn, kẻ mà anh coi là hung thủ (Minh) lại là một nạn nhân bị tống tiền, và người thầy anh kính yêu (Thầy Diệp) có lẽ đã biết hết nhưng chọn cách im lặng để bảo vệ linh hồn của Kiên khỏi sự thật tàn khốc này.
"Kiên, nghe tôi nói," Minh bước tới, ánh mắt đầy sự van nài, "Xương móng trong cổ anh đang bắt đầu đồng hóa. Nếu anh không phá hủy nó ngay bây giờ, anh sẽ mất kiểm soát. Anh sẽ nói ra những điều mà anh không muốn, và những người nghe thấy sẽ chết."
Đúng lúc đó, âm thanh từ chiếc loa phóng thanh ngoài phố vọng vào. Một giọng nói vang lên, dõng dạc và uy nghiêm: đó là tiếng của Thẩm phán tối cao, đang đọc lệnh truy nã Thẩm Kiên vì tội giết hại Trình Hiểu và gây ra cái chết của Thầy Diệp.
Nhưng kỳ lạ thay, ngay khi tiếng loa vang lên, mảnh xương móng trong cổ Kiên bắt đầu rung chuyển dữ dội. Anh cảm thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn dâng lên từ lồng ngực. Anh há miệng, định hét lên vì đau đớn, nhưng thứ phát ra lại là một âm thanh trầm đục, mang sức nặng của ngàn tấn thép.
“CÂM MIỆNG!”
Chỉ hai chữ đó thôi, nhưng toàn bộ kính cửa sổ của căn hộ áp mái vỡ tan tành. Minh ngã quỵ xuống sàn, hai tai chảy máu ròng ròng. Bên ngoài phố, tiếng loa phóng thanh bỗng chốc im bặt, thay vào đó là những tiếng la hét hỗn loạn và tiếng đổ vỡ của các phương tiện.
Kiên bàng hoàng nhìn vào bàn tay mình. Anh đã vô tình kích hoạt thứ vũ khí đó. Anh đã trở thành quái vật mà Trình Hiểu mong muốn.
Minh lồm cồm bò dậy, khuôn mặt biến dạng vì đau đớn. Cậu ta nhìn Kiên bằng ánh mắt kinh hoàng: "Quá muộn rồi... Bản nhạc đã bắt đầu."
Đội cảnh vệ bắt đầu xông vào tòa nhà. Kiên biết mình không còn đường lui. Anh nhìn hũ tro cốt của cha Hiểu, nhìn cuốn nhật ký đầy rẫy sự điên cuồng, rồi nhìn vào chính mình trong mảnh gương vỡ trên tường. Công lý giờ đây đã trở thành một trò đùa dai của số phận.
Anh nắm lấy tay Minh, lôi cậu ta đứng dậy.
"Nếu tôi là quái vật, tôi sẽ là con quái vật cuối cùng của thành phố này."
Họ lao ra khỏi ban công, nhảy xuống mái nhà bên cạnh ngay khi loạt đạn đầu tiên xuyên qua cửa phòng. Trong màn sương mù dày đặc, Thẩm Kiên nhận ra thử thách thực sự của anh không phải là tìm ra ai đã ra tay, mà là làm thế nào để giữ lấy chút nhân tính cuối cùng khi giọng nói của anh đã trở thành bản án tử hình cho bất cứ ai nghe thấy. Sự thật về Trình Hiểu như một hố đen, và Kiên đang rơi tự do vào đó, không có cách nào cứu vãn.