MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 13: BÍ MẬT 20 NĂM VÀ LỜI NGUYỀN DƯỚI ĐÁY GIẾNG

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 13: BÍ MẬT 20 NĂM VÀ LỜI NGUYỀN DƯỚI ĐÁY GIẾNG

1,349 từ · ~7 phút đọc

Mưa ở khu công nghiệp phía Đông không mang theo sự gột rửa, nó chỉ khiến mùi gỉ sắt và hóa chất bám chặt hơn vào lớp áo rách rưới của Thẩm Kiên. Sau khi thoát khỏi vòng vây từ trường của Lâm Văn, Kiên lẩn trốn vào một khu nhà kho bỏ hoang ven sông. Cổ họng anh nóng rát như thể có ai đó đổ chì lỏng vào trong. Mỗi hơi thở giờ đây đều mang theo một tiếng rít kim loại khe khẽ, dấu hiệu cho thấy mảnh xương móng nhân tạo đang cố gắng bứt phá khỏi những sợi chỉ phong ấn của cô Phương.

Kiên ngồi bệt dưới sàn đất ẩm, lấy ra một mảnh giấy đã ố vàng mà anh thu thập được từ nhà máy Thái Dương. Đó không phải là bản đồ, mà là một bức ảnh chụp từ 20 năm trước. Trong ảnh là một nhóm gồm năm người thanh niên trẻ tuổi, đứng trước một cổng trường y. Anh nhận ra Thầy Diệp lúc trẻ, bác sĩ pháp y Tống khi còn là một sinh viên gầy gò, và người đứng ở trung tâm – kẻ có đôi mắt lạnh lùng không đổi theo thời gian – chính là Lâm Văn. Nhưng điều khiến trái tim Kiên thắt lại là người phụ nữ đứng cạnh Lâm Văn, tay bế một đứa trẻ sơ sinh. Người phụ nữ đó có đôi mắt giống hệt anh.

"Mẹ..."

Kiên không thể thốt ra thành lời, chỉ có đôi môi mấp máy trong vô vọng. Sự tắc trách của quá khứ bắt đầu phơi bày những kẽ hở rợn người. Tại sao mẹ anh lại đứng cạnh Lâm Văn? Tại sao Thầy Diệp chưa bao giờ nhắc đến mối quan hệ này?

Một tiếng động lạ vang lên từ phía sau những kiện hàng đổ nát. Kiên lập tức cảnh giác, tay nắm chặt mảnh thủy tinh sắc lẹm. Từ trong bóng tối, một bóng dáng nhỏ bé, gầy gò bước ra. Đó là một đứa trẻ, chừng mười tuổi, đôi mắt to tròn nhưng đờ đẫn, trên cổ quấn một dải băng trắng dày cộm. Đứa trẻ không nói, nó chỉ đưa tay ra, ra hiệu cho Kiên đi theo.

Dù lý trí mách bảo đây có thể là một cái bẫy, nhưng bản năng của một điều tra viên lại thúc giục Kiên dấn bước. Đứa trẻ dẫn anh đi qua những con hẻm ngoằn ngoèo, đến một ngôi làng cổ bị bỏ hoang từ lâu do ô nhiễm nguồn nước. Ở giữa làng có một chiếc giếng đá cổ, miệng giếng bị lấp bởi những tấm gương lồi lớn – loại gương đặc trưng của Hội Quang Học.

Đứa trẻ dừng lại, chỉ tay xuống đáy giếng rồi lẳng lặng biến mất vào màn sương. Kiên tiến lại gần, dùng sức mạnh của một kẻ đã quen với sự sinh tồn, đẩy nhẹ một tấm gương ra. Ngay lập tức, một luồng khí lạnh ngắt kèm theo mùi hôi thối nồng nặc xộc lên. Dưới đáy giếng không có nước, chỉ có những ánh sáng bạc lập lòe phát ra từ hàng nghìn sợi tóc trắng bị vứt bỏ.

Twist kinh hoàng hiện rõ: Đây chính là "nghĩa địa tóc" của những nạn nhân bị thí nghiệm từ 20 năm trước. Hội Quang Học phát hiện ra rằng trước khi cơ thể bị biến đổi hoàn toàn để lấy xương móng, tóc của nạn nhân sẽ mất sắc tố và trở nên dẫn điện cực tốt. Chúng dùng tóc của những người đã khuất để dệt nên một mạng lưới dẫn truyền tần số dưới lòng đất Vụ Thành.

Giữa đống tóc trắng xóa ấy, Kiên nhìn thấy một chiếc vòng tay bạc bị hoen gỉ. Anh nhảy xuống đáy giếng, nhặt chiếc vòng lên. Bên trên có khắc một dòng chữ nhỏ: "Gửi Kiên – Ánh sáng duy nhất của mẹ".

Đúng lúc đó, tấm gương trên miệng giếng bất ngờ bị đóng sập lại. Bóng tối bao trùm tuyệt đối. Từ bốn phía tường giếng, những chiếc loa bí mật bắt đầu phát ra âm thanh. Không phải tiếng người, mà là một đoạn ghi âm tiếng khóc của một đứa trẻ sơ sinh bị bóp nghẹt.

Tình huống khó khăn ập đến: Âm thanh này được thiết kế để kích hoạt sự đồng cảm cực độ trong não bộ, khiến tần số của mảnh xương móng trong cổ Kiên mất kiểm soát. Anh cảm thấy lồng ngực mình như muốn nổ tung. Những tiếng oan của 100 nạn nhân lại trỗi dậy, chúng không còn gào thét nữa mà bắt đầu hát một bản đồng ca tang tóc.

"Đau... đau quá..." – Những giọng nói bên trong anh vang lên, trực tiếp vang dội vào màng nhĩ.

Kiên quỵ xuống đống tóc trắng, hai tay ôm đầu. Anh nhận ra âm thanh này đang cố phá vỡ những sợi chỉ vàng của cô Phương. Nếu anh không dừng nó lại, anh sẽ trở thành một chiếc loa phóng thanh sống cho Hội Quang Học ngay dưới đáy giếng này.

Trong cơn tuyệt vọng, Kiên nhìn thấy chiếc vòng tay bạc. Anh nhớ lại lời Thầy Diệp từng dạy: "Công lý không phải là âm thanh to nhất, mà là âm thanh chân thật nhất". Anh đưa chiếc vòng lên miệng, cắn mạnh. Vị kim loại đắng ngắt hòa cùng vị máu của chính anh. Anh không dùng "Khoảng lặng tử thần" để tấn công, mà dùng nó để bao bọc lấy chính mình.

Anh điều chỉnh nhịp rung của thanh quản sao cho trùng khớp hoàn hảo với nhịp tim của mẹ anh trong ký ức – một nhịp đập dịu dàng mà anh từng được nghe khi còn trong nôi. Sự rung động ấm áp đó bắt đầu lan tỏa, triệt tiêu những tiếng khóc kinh dị từ các loa phát thanh.

Bản đồng ca tang tóc dịu đi. Chiếc giếng đá rung chuyển. Áp lực âm thanh mà Kiên tạo ra đủ mạnh để làm nứt toác những tấm gương lồi phía trên. Ánh trăng từ miệng giếng rọi xuống, soi sáng khuôn mặt đẫm lệ của Kiên.

Anh leo ra khỏi giếng, toàn thân rệu rã. Nhưng sự thật về 20 năm trước giờ đã sáng tỏ một phần: Mẹ anh không phải là nạn nhân tình cờ. Bà là một nhà khoa học của Hội, người đã nhận ra sự điên rồ của dự án và cố gắng cứu anh bằng cách biến anh thành "Mẫu thi số 0" – vật chủ duy nhất có khả năng kháng lại tần số điều khiển. Lâm Văn không giết bà vì hận thù, mà giết bà để hoàn thiện thí nghiệm bằng nỗi đau của người chồng, người cha.

Kiên đứng dậy, nhìn về phía tháp đồng hồ trung tâm thành phố. Anh biết, Lâm Văn đang quan sát anh từ một nơi nào đó qua những thấu kính gương soi.

Anh lấy mảnh thủy tinh sắc nhất, vạch một đường lên cánh tay mình, dùng máu viết lên mặt tấm gương vỡ bên miệng giếng: "SỰ THẬT KHÔNG THỂ BỊ CHÔN VÙI TRONG TÓC TRẮNG".

Đây là lời tuyên chiến chính thức. Kiên không còn là một kẻ lẩn trốn nữa. Anh đã tìm thấy sợi dây liên kết giữa mình và những linh hồn bị lãng quên dưới đáy giếng. Anh sẽ dùng mạng lưới tóc trắng mà chúng đã tạo ra để dẫn truyền sự thật đi khắp Vụ Thành.

Nhưng khó khăn mới lại hiện hữu: Mảnh xương móng sau đợt bộc phát vừa rồi đã nứt ra một vết nhỏ. Thời gian của anh không còn nhiều. Anh phải tìm thấy hồ sơ gốc của 20 năm trước – thứ đang được cất giữ trong hầm ngầm của Phủ Đốc quân, nơi bác sĩ pháp y Tống đang đợi sẵn với những âm mưu tàn độc hơn. Kiên bước đi, bóng anh đổ dài trên con đường làng hoang vắng, một bóng ma mang theo nỗi đau của hai thế hệ, tiến về phía trái tim của cơn ác mộng.