MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)Chương 14: NHỮNG KÍ TỰ CÂM LẶNG TRÊN DA THỊT

PHẢN QUANG CHI TỘI (Tội Ác Trong Gương)

Chương 14: NHỮNG KÍ TỰ CÂM LẶNG TRÊN DA THỊT

1,612 từ · ~9 phút đọc

Sương mù Vụ Thành đêm nay mang theo vị mặn nồng của muối biển và mùi hôi hám của những rãnh nước thải lộ thiên. Thẩm Kiên lách mình qua những dãy nhà kho đổ nát, hướng về phía khu biệt thự cổ của Thầy Diệp – nơi mà sau khi ông bị bắt, đã bị niêm phong bởi những lá bùa hộ mệnh và những dải băng cảnh báo màu vàng rách nát. Anh không thể tìm thấy hồ sơ gốc ở đồn cảnh sát, vì vậy hy vọng cuối cùng nằm ở căn hầm bí mật mà Thầy Diệp từng nhắc đến trong những buổi học muộn về giải phẫu học tâm linh.

Cánh cửa gỗ sồi dày cộm của ngôi nhà rên rỉ khi Kiên đẩy nhẹ. Bên trong, bụi bẩn đóng thành từng lớp dày trên những kệ sách trống rỗng. Mùi giấy mục và mực tàu cũ gợi lại trong anh những kỉ niệm về một thời bình yên giả tạo, khi anh còn tin rằng công lý là một cán cân công bằng. Kiên quỳ xuống dưới chân kệ sách góc phòng, nơi có một vết lõm nhỏ trên sàn gỗ mà chỉ những người có thính giác nhạy bén như anh mới nhận ra sự khác biệt về độ vang khi gõ xuống.

Dưới lớp sàn là một lối đi hẹp dẫn xuống căn hầm nồng nặc mùi phoóc-môn. Ánh đèn pin của Kiên quét qua những hũ thủy tinh chứa các bộ phận cơ thể người được bảo quản – di sản của một đời bác sĩ pháp y. Nhưng mục tiêu của anh không phải là những mẫu vật này. Anh tiến đến chiếc bàn gỗ lim ở cuối phòng, nơi đặt một chiếc máy đánh chữ cổ lỗ sĩ.

Khi Kiên chạm vào những phím chữ, một cơ quan bí mật trong bàn máy bật mở, để lại một xấp hồ sơ được bọc trong da người. Đó là hồ sơ về dự án "Nhãn Thần" giai đoạn 1900 - 1906.

Kiên run rẩy lật từng trang. Những dòng chữ được viết bằng tay, nét chữ thanh mảnh nhưng chứa đựng những nội dung kinh hoàng. Anh thấy tên mẹ mình, Lâm Thị, được đánh dấu bằng mực đỏ với dòng chú thích: "Vật chủ có khả năng tự tái tạo tần số âm thanh bảo vệ". Và ngay bên cạnh là tên của anh – đứa trẻ sinh ra trong phòng thí nghiệm.

Twist tàn khốc hiện ra khi Kiên đọc đến trang cuối: Mẹ anh không hề bị Lâm Văn sát hại vì hận thù. Bà đã tự nguyện hiến dâng cơ thể mình cho cuộc thí nghiệm cuối cùng để cứu lấy anh. Bà biết rằng chỉ khi bà chết và xương móng của bà được chiết xuất để tạo ra một "hệ miễn dịch thanh quản" cho Kiên, anh mới có thể tồn tại mà không bị Hội Quang Học điều khiển đại não.

"Kiên, nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là con đã trở thành âm thanh duy nhất không bị bẻ cong bởi gương soi. Hãy dùng nỗi đau của mẹ làm khiên chắn."

Nước mắt Kiên rơi xuống trang giấy da, làm nhòe đi những vết mực cũ. Anh vừa nhận ra mình được nuôi sống bằng chính cái chết của người mẹ mà anh hằng thương nhớ. Nhưng sự thương cảm nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác đau đớn dữ dội ở vùng cổ.

Mảnh xương móng nhân tạo trong cổ anh bắt đầu phản ứng với không gian nồng nặc mùi hóa chất này. Nó không chỉ rung, mà nó đang nở hoa. Những sợi dây thần kinh nhân tạo li ti bắt đầu đâm xuyên qua lớp da cổ của Kiên, hiện rõ lên bề mặt như những hình xăm màu xanh tím kì dị.

Tình huống khó khăn ập đến khi tiếng còi xe cảnh sát vang lên ngay trên đầu. Tống đã tìm ra anh. Hắn không đi cùng đội cảnh vệ thông thường, mà đi cùng một nhóm "Kẻ gác gương" – những sát thủ được trang bị mặt nạ có khả năng phản xạ toàn bộ sóng âm hạ âm.

"Thẩm Kiên! Cậu không thể trốn trong hầm mộ của thầy mình mãi được đâu!" Giọng Tống vang lên qua hệ thống thông gió, nghe méo mó và đầy đe dọa. "Chúng tôi đã bơm đầy khí oxy tinh khiết vào căn hầm này. Chỉ cần một tia lửa nhỏ, cậu và toàn bộ hồ sơ của mẹ cậu sẽ tan thành mây khói."

Kiên nhìn xung quanh. Đúng như lời Tống, tiếng xì xì của khí oxy đang lan tỏa khắp phòng. Anh bị kẹt giữa việc bảo vệ những trang hồ sơ đẫm máu này và việc giữ mạng sống để thực hiện lời hứa với Minh và cô Phương.

Trong lúc tuyệt vọng, Kiên nhìn vào những hình xăm đang hiện rõ trên cổ mình thông qua mảnh gương vỡ trên bàn. Anh nhận ra những đường nét đó không phải ngẫu nhiên. Chúng là một dạng sơ đồ mạch điện sinh học. Nếu anh có thể kích hoạt đúng tần số, anh có thể tạo ra một "vùng chân không" xung quanh mình, ngăn chặn sự cháy nổ của oxy.

Nhưng để làm được điều đó, anh phải tự tay rạch nát những thớ thịt đang bị phong ấn bởi chỉ vàng của cô Phương. Anh phải phá vỡ cái kén bảo vệ để giải phóng hoàn toàn sức mạnh của "Mẫu thi số 0".

Kiên cầm lấy một con dao mổ sắc lẹm trên bàn. Anh không hề do dự. Từng nhát dao cứa vào cổ họng mình, máu tươi tuôn ra, thấm đẫm tấm hồ sơ da người. Cơn đau khiến tầm nhìn của anh nhòe đi, nhưng thính giác thì đạt đến một cảnh giới mới. Anh nghe thấy tiếng từng phân tử oxy đang chuyển động.

Anh mở miệng, phát ra một âm thanh cực thấp, một thứ rung động mà không một thiết bị thu âm nào của Hội Quang Học có thể bắt được.

Vù...

Một luồng áp suất cực đại từ cổ họng Kiên tỏa ra, đẩy bạt toàn bộ khí oxy ra khỏi căn hầm qua đường thông gió. Cùng lúc đó, Tống ném một quả lựu đạn cháy xuống.

Một tiếng nổ lớn vang lên trên mặt đất, nhưng bên dưới hầm, nhờ vùng chân không mà Kiên tạo ra, ngọn lửa không thể bén xuống. Tuy nhiên, cái giá phải trả là Kiên ngã khụy xuống, phổi anh như sụp đổ vì thiếu dưỡng khí cục bộ.

Tống lao xuống hầm ngay sau vụ nổ, hắn đeo mặt nạ dưỡng khí, trên tay là một chiếc kìm phẫu thuật cỡ lớn. Hắn nhìn thấy Kiên đang nằm thoi thóp giữa vũng máu, tay vẫn ghì chặt xấp hồ sơ.

"Thật là một ý chí kiên cường," Tống cúi xuống, nhấc bổng Kiên dậy bằng một tay. "Cậu đã tự giải phóng mình khỏi sự phong ấn của bà già đó. Bây giờ, cậu chính là món quà hoàn hảo nhất dành cho Lâm Văn."

Hắn định bẻ gãy xương cổ của Kiên để mang mảnh xương móng đi, nhưng ngay khi tay hắn chạm vào những hình xăm phát sáng trên cổ Kiên, một luồng điện sinh học cực mạnh giật bắn ra. Tống bị hất văng vào kệ chứa mẫu vật, hàng chục hũ thủy tinh đổ ập xuống người hắn.

Kiên dùng chút sức tàn cuối cùng, vơ lấy xấp hồ sơ và mảnh kính vỡ, bò theo một đường hầm nhỏ dẫn ra giếng nước sau nhà. Anh cảm nhận được từng kí tự trong hồ sơ như đang thấm vào da thịt mình, hòa cùng dòng máu đang chảy. Anh không còn đọc hồ sơ nữa, anh đang cảm nhận nó.

Khi trồi lên khỏi mặt giếng, Kiên thấy bầu trời Vụ Thành đang bị nhuộm đỏ bởi ánh lửa từ ngôi nhà của Thầy Diệp. Mọi dấu vết về quá khứ của anh đã bị xóa sạch, chỉ còn lại xấp hồ sơ da người sũng máu trong tay.

Anh nhìn vào bàn tay mình, những kí tự câm lặng trong hồ sơ dường như đang hiện lên dưới lớp da tay, tạo thành một bản đồ dẫn đến Phủ Đốc quân. Mẹ anh đã để lại cho anh không chỉ là một mảnh xương, mà là cả một thư viện kiến thức được mã hóa bằng chính DNA của bà.

Kiên bước đi trong đêm tối, toàn thân đẫm máu và hóa chất. Anh không còn là một con người, cũng không còn là một vật thí nghiệm. Anh là hiện thân của sự thật bị bóc trần. Cuộc hành trình đến Phủ Đốc quân sẽ không còn là một cuộc thâm nhập bí mật, mà là một cuộc hành hương của máu. Sự tắc trách của cả một hệ thống đã tạo ra một con quái vật mang linh hồn thánh thiện, và giờ đây, con quái vật đó đang đi đòi lại thanh danh cho những người đã chết.

Âm thanh của sự im lặng giờ đây đã mang một hình hài mới. Đó là thanh âm của sự trừng phạt. Mỗi bước chân của Kiên trên con đường lát đá dẫn về trung tâm thành phố đều để lại một vết máu hình nanh sói – biểu tượng của sự trả thù mà Trình Hiểu đã định sẵn ngay từ đầu. Kiên biết, trận chiến cuối cùng đang đợi anh phía sau những cánh cổng sắt vàng son kia, nơi mà Lâm Văn và những bí mật cuối cùng của Hội Quang Học đang ngự trị.