Phủ Đốc quân hiện ra giữa lòng Vụ Thành như một pháo đài cô độc, uy nghiêm và lạnh lẽo. Những bức tường đá cao vút được bao phủ bởi lớp rêu xanh rì, nhưng kỳ lạ thay, chúng không hề mang lại cảm giác của sự sống. Dưới ánh trăng tà, những tháp canh nhô lên như những móng vuốt của một con quái vật đang canh giữ giấc ngủ cho sự thối nát. Thẩm Kiên đứng nép mình trong bóng tối của một căn nhà kho cũ, toàn thân quấn chặt lớp áo choàng sờn rách để che đi những hình xăm kí tự đang phát sáng âm ỉ trên cổ và cánh tay. Máu từ vết thương cũ đã khô, tạo thành một lớp vảy cứng nhắc, nhắc nhở anh về cái giá của sự thật.
Anh nhìn vào mu bàn tay mình. Những kí tự da người mà anh hấp thụ từ hầm ngầm nhà Thầy Diệp giờ đây như đang sống dậy. Chúng không chỉ là bản đồ; chúng là một hệ thống định vị sinh học. Khi anh tập trung, những đường gân xanh xao trên tay anh sẽ nổi lên, chỉ dẫn một lối đi bí mật dẫn thẳng vào hệ thống thoát nước ngầm của Phủ – nơi mà ngay cả những kẻ gác gương trung thành nhất của Tống cũng không hề hay biết.
Lối vào là một miệng cống rỉ sét, nằm khuất sau một bức tường đổ nát phía Đông. Kiên lách mình vào trong, ngay lập tức bị bủa vây bởi mùi xú uế và cái lạnh buốt của những dòng nước thải hóa chất. Nhưng điều kinh khủng hơn cả là âm thanh. Dưới lòng đất này, hệ thống ống dẫn của Phủ Đốc quân được thiết kế như một loại nhạc cụ khổng lồ. Gió rít qua các khe hở tạo thành những tiếng hú kéo dài, mô phỏng lại tiếng khóc của phụ nữ và trẻ em – một đòn tấn công tâm lý liên tục để ngăn chặn bất cứ ai muốn thâm nhập.
Kiên bước đi trong bóng tối, tay chạm vào những vách tường nhầy nhụa. Những hình xăm trên da anh bắt đầu nóng ran lên mỗi khi anh tiến gần đến một cạm bẫy. Anh nhận ra rằng "Mẫu thi số 0" không chỉ là một danh hiệu; đó là một chìa khóa sống. Những cánh cổng sắt dày đặc dọc đường hầm tự động xoay chuyển khi anh đi qua, như thể chúng nhận diện ra DNA của kẻ đã kiến tạo nên chúng.
Tình huống khó khăn thực sự bắt đầu khi Kiên chạm trán với "Đội quân Hàm răng sắt". Đây không phải là người, mà là những sinh vật cơ khí sinh học – những cái xác được phục dựng bằng thép và dây đồng, có khả năng nhận biết rung động của âm thanh dù là nhỏ nhất. Chúng không có mắt, chỉ có những bộ hàm bằng thép sắc lẹm không ngừng nghiền ngẫm trong không khí.
Anh nín thở, ép mình vào kẽ đá. Nhịp tim của anh – thứ duy nhất anh không thể điều khiển hoàn toàn – giờ đây trở thành một cái chuông báo động. Một sinh vật răng sắt tiến lại gần, cái đầu kim loại của nó xoay 360 độ, phát ra tiếng tạch tạch lạnh lẽo. Những hình xăm trên cổ Kiên rung lên, như muốn thôi thúc anh giải phóng "Khoảng lặng tử thần" để tiêu diệt nó. Nhưng anh biết, chỉ cần một dao động nhỏ nhất, toàn bộ hệ thống báo động của Phủ sẽ kích hoạt, và anh sẽ bị nghiền nát ngay lập tức bởi hàng nghìn tấn nước thải.
Kiên nhắm mắt, anh không dùng sức mạnh của mình để tấn công. Anh nhớ lại những dòng kí tự câm lặng trên da: "Âm thanh của sự thật là sự đồng nhất". Anh bắt đầu điều chỉnh nhịp tim của mình theo nhịp đập của máy móc trong hầm ngầm. Một nhịp... hai nhịp... chậm dần... cho đến khi nhịp tim của anh hòa làm một với tiếng máy bơm rỉ sét của Phủ Đốc quân.
Sinh vật răng sắt dừng lại ngay trước mặt anh. Cái hàm thép chỉ cách mũi anh vài centimet. Nó đứng yên một lúc lâu, rồi lầm lũi quay đi, coi anh như một phần của bức tường đá vô hồn.
Vượt qua được đội quân cơ khí, Kiên tiến sâu vào trung tâm của mê cung – một căn phòng hình tròn với trần nhà cao hun hút, được bao phủ hoàn toàn bởi những tấm gương soi bóng. Đây là "Hội đồng Gương soi", nơi mà mọi âm thanh của Vụ Thành đều được thu nhận và giải mã.
Giữa căn phòng, một bóng người đang đứng đợi sẵn. Đó không phải là Tống, cũng không phải Lâm Văn.
Đó là Trưởng đồn Mã.
Nhưng Mã không còn là ông già suy sụp mà Kiên thấy ở cổng đồn cảnh sát. Lão mặc bộ quân phục rực rỡ của Phủ Đốc quân, trên tay cầm một chiếc điều khiển giống hệt cái mà Lâm Văn đã dùng.
"Con trai," Mã nói, giọng lão vang vọng trong căn phòng gương, nghe như hàng nghìn người cùng nói một lúc. "Ta đã đợi con rất lâu ở điểm cuối của sự thật này."
Twist tàn độc lộ diện: Mã không phải là kẻ bị tống tiền hay kẻ đáng thương phải nuôi dưỡng đứa trẻ của người khác. Mã chính là người đứng đầu Hội đồng Gương soi, là kẻ đã trực tiếp ra lệnh cho Lâm Văn và Tống thực hiện các thí nghiệm. Việc lão đóng vai một trưởng đồn cảnh sát nhu nhược chỉ là để quan sát "mẫu vật" Thẩm Kiên trong môi trường tự nhiên nhất.
"Mẹ con... Lâm Thị... bà ấy không tự nguyện hiến dâng mạng sống đâu," Mã cười, một nụ cười rách toác đầy nham hiểm. "Ta đã buộc bà ấy phải chọn giữa trái tim của mình và mạng sống của con. Và giống như mọi người mẹ ngu ngốc khác, bà ấy đã chọn con. Bản đồ trên da con, những kí tự đó... chúng không phải để con tìm đường cứu thế giới. Chúng là bản thiết kế hoàn thiện cuối cùng cho mạng lưới 'Nhãn Thần'. Cảm ơn con đã mang nó đến tận đây, nơi có đủ năng lượng để kích hoạt toàn bộ thành phố."
Kiên đứng sững sờ. Anh nhận ra mình đã bị dẫn dắt bởi chính nỗi đau và khát khao sự thật của chính mình. Mỗi bước anh đi, mỗi nhát dao anh tự rạch lên cổ, mỗi người bạn anh thấy hy sinh... đều là một phần của quy trình "lão hóa" để các kí tự trên da anh chín muồi.
Toàn bộ căn phòng gương bắt đầu xoay chuyển. Những ánh sáng laser bắt đầu quét qua cơ thể Kiên, đọc dữ liệu từ những hình xăm sũng máu. Kiên cảm thấy linh hồn mình đang bị hút ra ngoài thông qua những kẽ hở của thanh quản.
"Con sẽ là người cầm lái cho kỷ nguyên mới, Kiên ạ. Một thành phố không có tiếng cãi vã, không có tội ác, vì không ai có thể nói dối dưới sự điều khiển của con."
Sự tuyệt vọng bủa vây lấy Kiên. Anh nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của mình trong hàng vạn tấm gương – một con quái vật với những kí tự xanh tím bao trùm, một kẻ mang nợ máu của tất cả những người anh yêu thương. Nhưng ngay trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy một hình ảnh khác ở một góc gương khuất.
Đó là Trình Hiểu. Không phải Hiểu của ngày bị sát hại, mà là Hiểu của thuở thiếu thời, đang mỉm cười và chỉ tay vào vết sẹo ở cổ Kiên. Anh chợt nhớ ra một chi tiết trong cuốn nhật ký ở hũ tro cốt: "Kẻ cầm gương sẽ bị mù bởi chính sự phản chiếu của họ."
Kiên nhận ra sai lầm của Mã. Lão nghĩ rằng lão có thể điều khiển anh bằng những kí tự trên da, nhưng lão quên mất rằng Kiên đã phá vỡ phong ấn của cô Phương. Anh không còn là một vật chủ bị thụ động.
Anh há miệng. Không có âm thanh nào phát ra, nhưng toàn bộ căn phòng gương bắt đầu rung chuyển theo một tần số nghịch đảo. Anh không dùng "Khoảng lặng tử thần" để tấn công Mã, anh dùng nó để tự sát về mặt tần số. Anh cố tình bẻ gãy nhịp điệu của chính mình, tạo ra một sự hỗn loạn âm thanh cực đại ngay trong huyết quản.
Rắc! Rắc!
Những tấm gương xung quanh bắt đầu nứt vỡ. Hệ thống máy móc của Hội đồng Gương soi bị quá tải bởi dữ liệu sai lệch. Mã hoảng hốt bấm nút điều khiển nhưng vô hiệu.
"Mày đang làm gì vậy? Mày sẽ chết đấy!" Mã gào lên.
Kiên nhìn Mã bằng đôi mắt rực sáng ánh bạc. Anh dùng mảnh kính vỡ của mẹ, rạch một đường ngang qua những kí tự trên mu bàn tay, phá hủy hoàn toàn sơ đồ mạch điện mà Mã khao khát. Máu của anh bắn lên những tấm gương, che khuất sự phản chiếu.
Một vụ nổ từ trường cực lớn xảy ra. Kiên bị hất văng vào một đường ống thải, trong khi căn phòng gương sụp đổ xuống đầu Mã.
Trong cơn mê man khi bị cuốn đi bởi dòng nước đục ngầu, Kiên cảm nhận được một sự thanh thản lạ lùng. Anh đã mất đi bản đồ, mất đi khả năng trở thành "Nhãn Thần", nhưng anh đã giữ lại được linh hồn mình. Anh trôi dạt ra ngoài ngoại ô Vụ Thành, nơi sương mù bắt đầu tan dần dưới ánh bình minh của một ngày mới.
Kiên lết lên bờ cỏ, toàn thân rệu rã. Phía sau anh, Phủ Đốc quân đang chìm trong khói lửa. Sự tắc trách của Mã và sự kiêu ngạo của Hội Quang Học đã tự thiêu rụi chính chúng. Tuy nhiên, Kiên biết rằng đây chưa phải là kết thúc. Những mảnh vỡ của Hội vẫn còn đó, và Lâm Văn cùng Tống vẫn đang lẩn trốn trong bóng tối.
Anh nhìn xuống đôi bàn tay trắng bệch, nơi những vết sẹo mới đã đè lên những kí tự cổ. Anh không còn là một mẫu thi, anh là một con người – một con người câm lặng mang theo bí mật của cả một thành phố. Cuộc hành trình tìm lại giọng nói thực sự của chính mình, không phải bằng tần số mà bằng lòng nhân ái, bây giờ mới thực sự bắt đầu. Anh bước đi về phía chân trời, nơi ánh nắng đầu tiên đang cố gắng xuyên qua lớp tro bụi của quá khứ.