Mảnh vỡ tinh thể thứ tư được Lam Tuyết tìm thấy ở một Phế Tích Cung Điện Cổ, một nơi mang đậm dấu ấn lịch sử và tích tụ linh lực mạnh mẽ. Lam Tuyết cảm nhận được sự hiện diện của mảnh vỡ đang nằm trên bệ thờ chính, nơi linh khí ngưng tụ.
Cô tiến lên, Lạc Thiên đi ngay phía sau, cảnh giác mọi mối nguy hiểm. Khoảnh khắc cô chạm vào mảnh vỡ thứ tư, ký ức lần này mạnh mẽ và đau đớn nhất, như một nhát cắt sâu vào linh hồn. Cô thấy Pháp Sư kiếp trước đang nói chuyện với Lạc Thiên (kiếp trước) dưới ánh trăng cuối cùng.
Ký ức hiện về rõ ràng: Pháp Sư kiếp trước đã giao phó trách nhiệm bảo vệ Tinh Thể Thiên Thanh và tìm kiếm sự tái sinh của mình cho Lạc Thiên sau khi cô hi sinh. Họ không phải tình yêu nam nữ, nhưng là sự gắn bó sâu sắc, vượt trên cả tình bạn và sự nghiệp. Pháp Sư đã hứa: "Nếu có tái sinh, anh hãy tìm và bảo vệ cô ấy. Cô ấy sẽ yếu ớt, không nhớ gì, nhưng cô ấy là hy vọng cuối cùng. Hãy dẫn dắt cô ấy."
Lạc Thiên đã hứa: "Dù bao nhiêu kiếp, dù nàng là ai, ta sẽ bảo vệ nàng. Đây là lời hứa khắc sâu vào linh hồn ta."
Ký ức đó giải thích tại sao Lạc Thiên luôn kiên quyết bảo vệ Lam Tuyết, luôn đi theo cô mà không đòi hỏi hay nghi ngờ. Đó là một lời hứa bảo hộ đã in sâu vào linh hồn anh.
Lam Tuyết rút tay lại, nước mắt chảy dài. Cô nhìn Lạc Thiên, người đang đứng yên lặng, gương mặt trầm tĩnh nhưng ánh mắt chứa đựng sự mệt mỏi vĩnh cửu.
"Anh không nhớ gì sao? Về lời hứa đó?" Lam Tuyết hỏi, giọng cô run rẩy.
Lạc Thiên lắc đầu: "Tôi không nhớ lời hứa đó. Nhưng tôi luôn cảm thấy có một sợi dây vô hình buộc tôi phải ở bên cô, phải bảo vệ cô bằng mọi giá. Bây giờ, tôi biết, đó là trách nhiệm và cũng là lý do để tôi tồn tại."
Lam Tuyết hiểu rằng, sự gắn bó của họ là một sự cam kết. Cô không còn cảm thấy bị ép buộc nữa, mà là một phần của sứ mệnh chung, một lời hứa được thực hiện vượt qua thời gian và kiếp sống.