Trận chiến trở nên hỗn loạn. Hắc Ảnh, dù bị phân tâm, vẫn là một đối thủ đáng gờm. Hắn phóng ra những sợi tơ nhện độc và sử dụng ma thuật bóng tối. Lạc Thiên và Liệt Hỏa chiến đấu với sự ăn ý đáng kinh ngạc, như thể họ đã từng đồng hành với nhau hàng trăm năm.
Lạc Thiên hét lên với Liệt Hỏa: "Bảo vệ cô ấy! Ta sẽ chặn đứng hắn!"
Hắc Ảnh nhận ra mục tiêu chính là Tinh Thể, hắn lao về phía Lam Tuyết, cố gắng hoàn thành việc lấy tinh thể ra. Hắn lại cắn vào vùng eo cô. Lam Tuyết đau đớn tột cùng, cô cảm thấy như một phần linh hồn bị xé toạc. Viên Tinh Thể Thiên Thanh bắt đầu bị kéo ra khỏi cơ thể cô, tỏa ra ánh sáng xanh chói lòa.
Trong giây phút tuyệt vọng, Lam Tuyết thấy cây rìu của Liệt Hỏa đang nằm gần đó. Bằng một sức mạnh và phản xạ vô thức, cô vớ lấy chiếc rìu, nhắm mắt và ném về phía Hắc Ảnh. Lam Tuyết không có sức mạnh ma thuật, nhưng cây rìu đã mang theo lực ném của một chiến binh tuyệt vọng.
Cây rìu không trúng Hắc Ảnh, mà trúng ngay vào vị trí Tinh Thể Thiên Thanh đang bị kéo dở dang ở cổ hắn.
BÙM!
Tinh Thể Thiên Thanh, vốn là linh hồn của một Pháp Sư, không chịu được lực tác động kép giữa ma thuật Hắc Ảnh và vũ khí nặng. Viên tinh thể vỡ tan thành hàng trăm mảnh nhỏ, phát ra một luồng ánh sáng trắng chói lòa, mãnh liệt. Hắc Ảnh bị đẩy lùi, gầm lên đau đớn. Hắn đã hấp thụ được một phần linh lực nhưng không đủ để trở thành Linh Vương.
Lam Tuyết bị văng ra xa. Cô cảm thấy một cảm giác trống rỗng và hụt hẫng trong cơ thể mình. Cô ngất đi, nhưng trước khi mất ý thức, cô thấy một điều kinh hoàng: Một mảnh tinh thể nhỏ trong số đó không rơi xuống đất, mà xuyên qua một khe nứt không gian nhỏ do cánh cổng bị biến dạng, biến mất vào hư vô. Cô biết, nó đã quay lại thế giới của mình.