MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHÁP SƯ TÁI SINHChương 4

PHÁP SƯ TÁI SINH

Chương 4

415 từ · ~3 phút đọc

Lam Tuyết tỉnh dậy, nằm trên giường trong ngôi đền thờ của mình. Bên cạnh cô là bà nội và Mộc Lan, một Y Sư hiền hậu, đang băng bó vết thương ở eo cho cô.

Mộc Lan, Y Sư thông thái và lạc quan, giải thích về tình trạng của cô: "Tinh thể đã vỡ, Lam Tuyết. Nó là vật bất ly thân của kiếp trước của cô, và nó đã chọn cô để tái sinh." Mộc Lan giải thích về Pháp Sư kiếp trước, về Tinh Thể Thiên Thanh, và về việc yêu quái Hắc Ảnh đang trỗi dậy.

Lam Tuyết nhìn những người xa lạ này. Lạc Thiên, Liệt Hỏa và Mộc Lan. Cô cảm nhận được sự quen thuộc, nhưng lý trí cô từ chối tất cả.

"Tôi không phải là Pháp Sư tái sinh nào cả! Tôi là Lam Tuyết, học sinh cấp Ba!" Lam Tuyết hét lên, cố gắng đứng dậy. "Tôi muốn về nhà! Tôi đang ở nhà rồi, và tôi muốn các người đi ra!"

Lạc Thiên, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát, nói: "Cô gái, cô phải hiểu. Chỉ có cô mới có khả năng cảm nhận được linh lực của các mảnh vỡ. Nếu chúng ta không thu thập lại, Hắc Ảnh sẽ tìm thấy chúng trước và trở thành Linh Vương, phá hủy cả thế giới của chúng ta và thế giới của cô."

Lam Tuyết nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi cây cổ thụ vẫn đứng sừng sững. Cô chợt nhớ lại cảm giác khi cô bị kéo qua. Cô kiểm tra, và đúng như cô dự đoán, cánh cổng năng lượng đang bất ổn. Cô có thể cảm nhận được nó đang mở ra và đóng lại một cách ngẫu nhiên.

"Các người không thể ép buộc tôi," Lam Tuyết nói, ánh mắt kiên quyết. Cô nhìn vào đồng phục cấp ba của mình, vào cuốn sách lịch sử vẫn còn dang dở trên bàn. "Trách nhiệm của tôi là ở thế giới này. Tôi chỉ muốn sống cuộc sống bình thường của mình. Tôi không phải là Pháp Sư kiếp trước của các người."

Lam Tuyết lợi dụng lúc mọi người không để ý, chạy ra sân. Cô đặt tay lên thân cây cổ thụ, tập trung toàn bộ ý chí. Cô cảm nhận được sự bất ổn của không gian, và bằng một ý chí mạnh mẽ, cô tạo ra một khe nứt đủ lớn để lách mình qua. Lam Tuyết quay lại thế giới hiện đại.