Chiếc đồng hồ quả lắc trong phòng khách điểm 3 giờ sáng. Tiếng tích tắc đều đặn như những nhát búa gõ vào tâm trí đang căng ra vì mệt mỏi của Hạ Vy.
Trên bàn ăn dài sang trọng, nến đã cháy cạn, chỉ còn lại những vệt sáp khô khốc bám trên chân nến bạc. Những món ăn do chính tay cô chuẩn bị suốt 5 tiếng đồng hồ — những món mà Quốc Thiên yêu thích nhất — giờ đây lạnh ngắt, lớp mỡ đóng màng lại, trông thật thảm hại.
Hôm nay là kỷ niệm 3 năm ngày cưới.
Hạ Vy nhìn xuống chiếc váy lụa trắng mình đang mặc. Cô đã đặc biệt chọn nó vì đó là màu sắc anh nói rằng cô mặc trông thanh khiết nhất. Nhưng sự thanh khiết đó, trong căn phòng vắng lặng này, lại trông giống như một chiếc khăn tang cho cuộc hôn nhân của chính mình.
Cạch.
Tiếng khóa cửa vang lên khô khốc. Hạ Vy đứng bật dậy, đôi chân đã tê cứng vì ngồi quá lâu khiến cô loạng choạng.
Quốc Thiên bước vào. Ánh đèn vàng nhạt của phòng khách hắt lên gương mặt góc cạnh, lạnh lùng của anh. Anh không nhìn cô, chỉ thản nhiên ném chiếc áo vest sang một bên ghế sofa.
Ngay lập tức, một mùi hương xộc vào mũi Hạ Vy. Đó không phải mùi trầm hương quen thuộc của anh. Đó là mùi nước hoa hồng kiêu kỳ, nồng nặc và rẻ tiền — loại mà Bạch Liên thường dùng.
"Anh về rồi..." — Giọng Hạ Vy khản đặc, cô cố gắng nặn ra một nụ cười, dù nó méo mó vô cùng. "Đồ ăn còn một ít, để em hâm nóng lại..."
"Không cần." — Quốc Thiên ngắt lời, giọng nói không chút hơi ấm. "Tôi ăn rồi."
Hạ Vy đứng sững lại. Ánh mắt cô vô tình chạm phải cổ áo sơ mi trắng của anh. Ở đó, ngay sát vạch cổ áo, là một vết son đỏ thẫm đến gai người. Nó như một con dấu rực rỡ tuyên bố quyền sở hữu của một người đàn bà khác lên chồng cô.
"Anh... anh đã đi đâu?" — Tay cô run lên, bám chặt vào mép bàn để không ngã quỵ. "Hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, Thiên. Em đã gọi cho anh rất nhiều cuộc."
Quốc Thiên lúc này mới xoay người lại, ánh mắt anh nhìn cô đầy vẻ thiếu kiên nhẫn: "Hạ Vy, đừng có tỏ ra là một người vợ bị bỏ rơi nữa. Cô biết rõ Bạch Liên mới xuất viện, cô ấy không có ai bên cạnh. Một cái ngày kỷ niệm có quan trọng bằng mạng người không?"
"Vậy còn em?" — Tiếng cô vỡ vụn. "Em là vợ anh. Em đã đợi anh 8 tiếng đồng hồ. Anh bỏ mặc vợ mình để đi chăm sóc người cũ, rồi mang theo dấu vết của cô ta về nhà vào ngày hôm nay sao?"
Quốc Thiên tiến lại gần, bóp chặt lấy cằm Hạ Vy, ép cô phải nhìn thẳng vào đôi mắt lạnh lẽo của anh. "Đừng nhắc đến hai chữ 'vợ chồng' để ép buộc tôi. Cô nên nhớ, vị trí này là do cô dùng thủ đoạn để có được từ tay Bạch Liên. Cô giữ được cái danh phận này, nhưng trái tim tôi... cô đừng bao giờ mơ tới."
Anh buông tay, khiến cô ngã nhào xuống ghế. Quốc Thiên bước lên lầu, không một lần ngoái lại, để lại câu nói cuối cùng xé nát chút tự trọng cuối cùng của cô: "Rửa sạch cái đống rác trên bàn đi. Nhìn thật chướng mắt."
Hạ Vy ngồi bệt xuống sàn đá lạnh lẽo. Cô nhìn theo bóng lưng anh, rồi nhìn xuống bàn ăn tâm huyết của mình. Đúng vậy, trong mắt anh, tình cảm của cô, sự hy sinh của cô, và cả con người cô... tất cả chỉ là "rác rưởi".
Cô không khóc. Nước mắt của cô đã cạn từ hai năm trước rồi.
Hạ Vy đưa tay lên, lặng lẽ tháo chiếc nhẫn cưới kim cương sáng lấp lánh trên ngón áp út. Lần đầu tiên, cô thấy nó nặng nề và dơ bẩn đến thế.