MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPHẾ TÍCH TÌNH YÊUChương 2

PHẾ TÍCH TÌNH YÊU

Chương 2

790 từ · ~4 phút đọc

Sáng hôm sau, Hạ Vy tỉnh dậy trên chiếc ghế sofa lạnh lẽo. Những tia nắng đầu ngày chiếu qua ô cửa kính lớn không mang lại chút ấm áp nào, trái lại chỉ làm rõ thêm sự tan hoang của căn phòng khách đầy những món ăn đã ôi thiu. Cô chưa kịp thu dọn tàn tích của đêm qua thì tiếng động cơ xe hơi đã vang lên ngoài sân.

Quốc Thiên bước xuống lầu, trang phục chỉnh tề nhưng gương mặt vẫn là vẻ lạnh lùng như băng mỏng. Anh không thèm liếc nhìn vợ mình lấy một lần, trực tiếp sải bước ra cửa. Hạ Vy cứ ngỡ anh đi làm, cho đến khi thấy anh cẩn thận mở cửa xe, dìu một người phụ nữ mảnh khảnh bước xuống.

Bạch Liên trở về. Cô ta mặc một chiếc váy trắng tinh khôi, gương mặt nhợt nhạt nhưng đôi mắt lại lấp lánh sự đắc thắng khi nhìn thấy Hạ Vy đang đứng thẫn thờ giữa phòng khách. Quốc Thiên ôm lấy eo Bạch Liên, bàn tay mà đêm qua vừa bóp chặt cằm Hạ Vy giờ đây lại dịu dàng che chở cho người phụ nữ kia.

Khi cả ba đứng đối diện nhau, bầu không khí đặc quánh sự ngột ngạt. Quốc Thiên nhìn đống bát đĩa bẩn trên bàn rồi nhíu mày, giọng nói vang lên đầy vẻ ra lệnh. Anh bảo Hạ Vy rằng sức khỏe của Bạch Liên rất yếu, căn hộ của cô ta lại đang sửa chữa nên cô ta sẽ ở lại đây một thời gian. Hạ Vy nghe tim mình thắt lại, cô hỏi anh rằng tại sao lại là nhà của họ, tại sao lại phải là lúc này.

Đáp lại sự chất vấn của cô, Quốc Thiên chỉ đưa mắt nhìn lên tầng hai. Anh thản nhiên nói rằng phòng ngủ chính có hướng nắng tốt và không gian rộng rãi, rất thích hợp để Bạch Liên dưỡng bệnh. Anh yêu cầu Hạ Vy ngay trong sáng nay hãy dọn toàn bộ đồ đạc sang căn phòng kho nhỏ ở cuối hành lang hoặc phòng dành cho khách ở dưới lầu.

Hạ Vy đứng chôn chân tại chỗ, đôi môi run rẩy không thốt nên lời. Căn phòng ngủ đó chứa đựng biết bao kỷ niệm, dù là cay đắng hay chút ngọt ngào ít ỏi mà cô huyễn hoặc bản thân suốt ba năm qua. Đó là lãnh địa duy nhất chứng minh cô là chủ nhân của ngôi nhà này. Vậy mà giờ đây, chồng cô lại muốn cô nhường giường cưới cho người yêu cũ của anh ta chỉ vì một lý do nực cười là cô ta cần dưỡng bệnh.

Bạch Liên lúc này khẽ tựa đầu vào vai Quốc Thiên, giọng nói thẽ thọt đầy vẻ hối lỗi giả tạo. Cô ta bảo rằng mình không muốn làm khó Hạ Vy, hay là để cô ta ra khách sạn ở cũng được. Ngay lập tức, Quốc Thiên siết chặt vai cô ta, ánh mắt nhìn Hạ Vy càng thêm chán ghét. Anh gằn giọng hỏi cô còn đứng đó làm gì, chẳng lẽ muốn thấy Bạch Liên ngất xỉu ngay tại đây thì mới vừa lòng.

Hạ Vy nhìn sâu vào mắt Quốc Thiên, hy vọng tìm thấy một chút do dự, nhưng tất cả những gì cô nhận được là sự tuyệt tình. Cô chậm rãi bước lên cầu thang, mỗi bước chân nặng nề như đeo chì. Phía sau lưng, tiếng cười nói dịu dàng của anh dành cho người phụ nữ kia cứ thế đâm xuyên qua lồng ngực cô.

Trong căn phòng ngủ chính, Hạ Vy bắt đầu thu dọn quần áo. Cô không khóc, đôi tay chỉ lặng lẽ vơ đại mọi thứ nhét vào vali. Cô nhận ra rằng, khi một người đàn ông đã coi mình là rác rưởi, thì dù cô có quỳ xuống cầu xin, anh ta cũng chỉ thấy vướng chân. Sự kiên trì bấy lâu nay của cô, hóa ra lại là một trò cười không hơn không kém trong vở kịch của hai người họ.

Hạ Vy kéo vali bước ra khỏi phòng, đối diện với Bạch Liên đang đứng ở cửa hành lang. Khi Quốc Thiên đã đi xuống bếp lấy nước, Bạch Liên tiến sát lại gần cô, nụ cười ngây thơ biến mất, thay vào đó là một lời thì thầm đầy ác độc rằng những thứ vốn dĩ không thuộc về Hạ Vy thì sớm muộn cũng phải trả lại. Hạ Vy không đáp lời, cô chỉ lẳng lặng kéo vali về phía căn phòng tối tăm ở cuối hành lang, nơi mà ngay cả ánh mặt trời cũng không thèm ghé qua.