Sự im lặng của Hạ Vy trong những ngày tiếp theo không khiến Quốc Thiên bận tâm, bởi tâm trí anh hiện tại chỉ đặt lên bệnh tình của Bạch Liên. Sau vụ ngã cầu thang, sức khỏe của Bạch Liên đột ngột chuyển biến xấu. Các bác sĩ thông báo rằng căn bệnh hiếm gặp về máu của cô ta đang tái phát nghiêm trọng, cần tìm người có chỉ số tương thích để thực hiện quy trình thay máu và hiến tủy khẩn cấp. Trong lúc ngân hàng máu không có sẵn loại hiếm này, Quốc Thiên đã không ngần ngại lôi Hạ Vy từ trong phòng kho ra ngoài phòng khách ngay giữa đêm khuya.
Hạ Vy xanh xao đứng trước mặt anh, gương mặt cô gầy gò đến đáng thương do những cơn ốm nghén hành hạ. Thế nhưng, Quốc Thiên không mảy may nhận ra sự bất thường đó. Anh ném một xấp hồ sơ bệnh án lên bàn, giọng nói lạnh lùng mang tính ra lệnh rằng sáng mai cô phải có mặt tại bệnh viện để làm xét nghiệm tương thích. Anh nói bằng một thái độ hiển nhiên, rằng mạng của Bạch Liên đang ngàn cân treo sợi tóc, và vì Hạ Vy là người đã "đẩy" cô ta ngã, nên đây là lúc cô phải trả nợ.
Hạ Vy nhìn người đàn ông trước mặt, đôi môi khô khốc khẽ run lên. Cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể để nói rằng sức khỏe của cô hiện tại không tốt, cô không thể thực hiện những thủ thuật xâm lấn lớn như vậy. Cô muốn nói với anh rằng mình đang mang trong mình một sinh linh bé nhỏ, rằng đứa trẻ này không thể chịu đựng được những hóa chất hay sự mất mát quá lớn từ cơ thể mẹ. Nhưng khi cô vừa định mở lời, Quốc Thiên đã thô bạo ngắt lời, anh mỉa mai rằng cô đừng có dùng những cái cớ ốm đau tầm thường để trốn tránh trách nhiệm.
Anh tiến lại gần, bàn tay siết chặt lấy cổ tay gầy guộc của cô, ánh mắt tràn đầy sự căm phẫn. Anh gằn giọng rằng dù cô có phải rút cạn máu trong người mình ra để cứu Bạch Liên, anh cũng sẽ ép cô làm bằng được. Đối với anh, mạng sống của Bạch Liên là vô giá, còn sự tồn tại của Hạ Vy lúc này chỉ có ý nghĩa duy nhất là làm vật tế thần. Anh không cần biết cô yếu thế nào, anh chỉ cần biết người phụ nữ anh yêu phải được sống.
Nỗi đau đớn từ cổ tay lan truyền khắp cơ thể, nhưng cảm giác lạnh lẽo trong lòng mới là thứ khiến Hạ Vy tê dại. Cô nhìn sâu vào đôi mắt người chồng đã chung chăn gối ba năm, chỉ thấy trong đó là một vùng sa mạc không có lấy một giọt tình nghĩa. Anh ta hoàn toàn không quan tâm đến sự sống chết của cô, lại càng không hề biết rằng chính hành động này đang trực tiếp bức tử đứa con của chính mình. Sự tàn nhẫn ấy đã chạm đến đỉnh điểm của sức chịu đựng, khiến trái tim Hạ Vy vốn dĩ đã rạn nứt nay hoàn toàn vỡ vụn thành tro bụi.
Cuối cùng, Hạ Vy không giải thích thêm một lời nào nữa. Cô cúi đầu nhìn xuống chiếc bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, một nỗi xót xa vô hạn dâng lên. Cô chậm rãi gật đầu, chấp nhận đi đến bệnh viện vào sáng mai. Quốc Thiên lúc này mới buông tay cô ra, hừ lạnh một tiếng rồi quay lưng bước đi, không quên để lại lời cảnh cáo rằng đừng có giở trò sau lưng anh. Trong căn phòng khách vắng lặng, Hạ Vy đứng đó như một bóng ma, đôi mắt cô không còn một tia sáng nào của hy vọng, chỉ còn lại sự tuyệt vọng đen đặc bao trùm lấy cả hai mẹ con.