Sáng hôm sau, Hạ Vy bị Quốc Thiên áp giải đến bệnh viện như một tội nhân ra pháp trường. Cả đêm không ngủ cộng với những cơn co thắt vùng bụng dưới khiến sắc mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi môi không còn một giọt máu. Trong khi đó, Quốc Thiên chỉ mải mê nhìn vào chiếc điện thoại, lo lắng cập nhật tình hình của Bạch Liên từ phía bác sĩ mà không hề nhận ra dáng vẻ xiêu vẹo của người vợ đi ngay bên cạnh.
Tại phòng xét nghiệm, Hạ Vy một lần nữa cố gắng bám lấy cánh tay anh, giọng nói yếu ớt van nài rằng cô cảm thấy cơ thể thật sự không ổn. Cô hy vọng một chút trực giác của người cha sẽ khiến anh dừng lại, nhưng Quốc Thiên lại thô bạo hất tay cô ra. Anh gằn giọng mắng cô là loại đàn bà diễn kịch, nói rằng cô vì muốn trốn tránh việc cứu người mà không ngại dùng những chiêu trò hèn hạ nhất. Anh thậm chí còn đẩy cô vào phòng lấy máu với một cái nhìn đầy khinh bỉ, bỏ mặc cô đối diện với những mũi kim lạnh lẽo.
Quá trình lấy máu và kiểm tra tủy diễn ra trong sự căng thẳng tột độ. Áp lực tâm lý nặng nề cùng với cơ thể suy kiệt đã khiến điều tồi tệ nhất xảy ra. Ngay khi bước ra khỏi phòng xét nghiệm, một cơn đau xé lòng ập đến nơi bụng dưới, khiến Hạ Vy ngã quỵ xuống hành lang bệnh viện. Cảm giác ấm nóng và ẩm ướt lan ra nơi kẽ chân, nhuộm đỏ chiếc váy lụa trắng cô đang mặc. Cô nhìn xuống vệt máu ấy, đôi mắt mở to trong bàng hoàng. Đứa bé chưa kịp được thế giới này biết đến sự tồn tại, đã lặng lẽ rời bỏ cô giữa sự vô tình của chính cha nó.
Quốc Thiên từ xa chạy lại, nhưng thay vì lo lắng, khi nhìn thấy vệt máu dưới chân cô, anh lại lộ ra vẻ mặt ghê tởm xen lẫn tức giận. Anh cho rằng cô lại dùng chiêu "khổ nhục kế" để làm loạn bệnh viện, làm xấu mặt anh trước bạn bè và đồng nghiệp. Trong khi các bác sĩ vội vã đưa Hạ Vy vào phòng cấp cứu, Quốc Thiên vẫn đứng ở hành lang gào lên những lời cay nghiệt. Anh mắng cô là kẻ vị kỷ, chỉ biết đến bản thân mình, thậm chí còn mỉa mai rằng cô thà tự hủy hoại sức khỏe chứ nhất định không chịu cứu lấy một mạng người.
Bên trong phòng cấp cứu, Hạ Vy nằm trên giường bệnh, nước mắt âm thầm chảy dài xuống thái dương. Tiếng quát mắng của Quốc Thiên vẫn văng vẳng bên tai, từng câu "vị kỷ", từng chữ "ích kỷ" như những nhát búa đóng đinh vào quan tài của tình yêu này. Anh không biết rằng mình vừa mất đi một đứa con, và anh cũng không cần biết. Đối với anh, mạng sống của đứa trẻ và nỗi đau của cô chỉ là cái giá quá rẻ mạt cho sự bình an của Bạch Liên.
Khi bác sĩ bước ra khỏi phòng và thông báo cô đã bị sẩy thai do suy nhược quá mức và chấn động tâm lý, Quốc Thiên chỉ đứng đó với vẻ mặt ngẩn ngơ trong vài giây, nhưng rồi sự thù ghét đã lấn át tất cả. Anh bước vào phòng, nhìn Hạ Vy đang nằm bất động với ánh mắt trống rỗng, rồi buông lại một câu nói tuyệt tình rằng việc mất đi cái thai này chính là sự trừng phạt cho tâm địa ác độc của cô. Anh hoàn toàn không tin đứa bé là của mình, hoặc anh chọn cách không tin để bản thân không phải mang lấy mặc cảm tội lỗi. Hạ Vy nhắm mắt lại, một sự im lặng đáng sợ bao trùm, báo hiệu cho một sự sụp đổ không thể cứu vãn.