Ba ngày sau khi rời viện, Hạ Vy trở về căn biệt thự như một cái xác không hồn. Trong nhà, tiếng nhạc du dương phát ra từ phòng ngủ chính – nơi Bạch Liên đang tận hưởng sự chăm sóc đặc biệt của Quốc Thiên – như một bản nhạc châm biếm cho sự tang thương đang bao trùm lấy cô. Hạ Vy không vào phòng kho nữa, cô lẳng lặng bước lên tầng, đi vào căn phòng từng là tổ ấm của mình khi Quốc Thiên đã đưa Bạch Liên ra sân sau đi dạo.
Cô ngồi xuống trước bàn trang điểm, nhìn bóng hình tàn tạ của mình trong gương. Đôi mắt từng chứa đựng cả bầu trời nghệ thuật giờ đây chỉ còn lại một vùng tro tàn. Hạ Vy lấy ra một tờ giấy trắng, chậm rãi viết xuống những dòng chữ cuối cùng. Tờ đơn ly hôn đơn phương được cô ký tên một cách dứt khoát, không một chút run rẩy. Cô đặt nó ngay chính giữa bàn, chèn lên trên bằng chiếc nhẫn cưới kim cương mà cô đã từng coi là báu vật. Chiếc nhẫn nằm đó, lạnh lẽo và trơ trọi, hệt như tình yêu của cô dành cho anh suốt ba năm qua.
Hạ Vy bắt đầu thu dọn. Cô không lấy đi bất cứ món đồ giá trị nào mà Quốc Thiên từng mua, cũng không đem theo quần áo lộng lẫy. Cô gom tất cả những kỷ vật ít ỏi còn sót lại: những tấm ảnh chụp chung từ thuở hàn vi, những mẩu giấy nhắn tin anh từng viết khi mới khởi nghiệp, và cả những bảng màu cũ kỹ cô từng nâng niu. Cô mang tất cả ra chiếc lò sưởi cũ ở góc phòng làm việc. Ngọn lửa bùng lên, liếm gọn lấy từng mảnh ký ức. Những tấm ảnh quăn lại trong lửa đỏ, gương mặt cười hạnh phúc của cả hai dần biến thành tro đen. Cô nhìn những bức vẽ dang dở bị thiêu rụi, cảm giác như chính da thịt mình cũng đang bị đốt cháy, nhưng nỗi đau ấy lại mang đến một sự giải thoát lạ kỳ.
Cô không dừng lại ở đó. Hạ Vy đi khắp căn nhà, thu dọn mọi dấu vết về sự hiện diện của mình. Cô vứt bỏ bàn chải đánh răng, thay đổi lọ hoa cô từng cắm, thậm chí xóa sạch lịch sử tìm kiếm trên máy tính chung. Cô muốn sau khi mình đi khỏi, ngôi nhà này sẽ giống như chưa từng có một người phụ nữ tên Hạ Vy tồn tại. Khi tất cả đã trở thành tro bụi, cô chỉ mang theo một chiếc túi xách nhỏ chứa những giấy tờ tùy thân quan trọng và một ít tiền tiết kiệm từ thời còn làm họa sĩ.
Trước khi bước ra khỏi cửa, Hạ Vy dừng lại nhìn căn biệt thự lần cuối. Nơi đây từng là giấc mơ của cô, nhưng giờ đây nó là một ngôi mộ chôn cất thanh xuân và đứa con tội nghiệp của cô. Cô khẽ chạm tay vào bụng, nơi cơn đau vẫn còn âm ỉ như một lời nhắc nhở về sự tàn nhẫn của người đàn ông trong kia. Không có sự quyến luyến, không có nước mắt, Hạ Vy quay lưng bước đi vào màn đêm đang dần buông xuống. Cô hòa mình vào dòng người trên phố, để lại sau lưng một quá khứ đã được hỏa táng sạch sẽ, chỉ còn chờ đợi một sự bùng nổ khi Quốc Thiên trở về và nhận ra sự trống rỗng đến rợn người trong chính căn nhà của mình.