MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhí Dịch Vụ Là Một Nụ CườiChương 3

Phí Dịch Vụ Là Một Nụ Cười

Chương 3

1,402 từ · ~8 phút đọc

Sáng hôm sau, Diệp An đến trường với một cảm giác rất khác. Việc không còn chiếc tai nghe bao bọc khiến cô thấy mình như một người vừa mới tháo bỏ lớp giáp sắt, vừa nhẹ nhàng nhưng cũng đầy sơ hở trước những ánh nhìn của người chung quanh. Tuy nhiên, sự tò mò về "Tiệm đồ cũ" và người con trai kỳ lạ tên Minh lại lớn hơn cả nỗi lo sợ bị thế giới làm phiền.

Suốt giờ ra chơi, An không còn ngồi lầm lì tại chỗ. Cô bước về phía dãy hành lang vắng người, đôi chân vô thức dẫn lối về phía nhà kho. Khi cô đẩy cửa bước vào, mùi gỗ mục và nắng sớm đã hòa quyện vào nhau. Minh vẫn ở đó, nhưng lần này cậu không ngồi một mình. Trước mặt cậu là một cô gái nhỏ nhắn, đôi mắt sưng mọng vì khóc, trên tay ôm khư khư một chiếc hộp thiếc đựng đầy những dải ruy băng màu hồng đã cũ.

“Nó không còn ý nghĩa gì nữa,” cô gái nức nở. “Chúng tôi đã chia tay, và mỗi lần nhìn thấy những dải ruy băng này, tôi lại nhớ đến lúc chúng tôi cùng nhau làm dự án tình nguyện. Tôi định đốt chúng, nhưng... tôi không nỡ.”

Minh ngồi khoanh tay, tựa lưng vào một chồng sách cũ, gương mặt không chút biểu cảm nhưng ánh mắt lại rất tập trung. Cậu không nói “đừng buồn” hay “rồi sẽ qua thôi”. Cậu chỉ chỉ vào cuốn sổ tay nằm trên mặt hòm gỗ, nơi Diệp An đã đặt bút ký tên hôm qua.

“Viết xuống đây. Lý do cậu muốn vứt bỏ chúng, và điều gì cậu muốn giữ lại cho riêng mình thay vì đống dây nhợ này.”

Cô gái run rẩy cầm bút. An đứng nép sau cánh cửa, chứng kiến toàn bộ sự việc. Cô định quay đi vì cảm thấy mình đang xâm phạm quyền riêng tư của người khác, nhưng Minh đã phát hiện ra cô. Cậu khẽ hất hàm, một ám hiệu bảo cô lại gần.

“Cộng sự đến rồi à? May quá, việc này có lẽ cần đến sự tinh tế của con gái đấy,” Minh nói, giọng thản nhiên như thể việc An xuất hiện là điều hiển nhiên trong lịch trình của cậu.

Cô gái khách hàng giật mình quay lại, vội vàng lau nước mắt. An lúng túng bước tới, đứng cạnh Minh. Cậu đẩy chiếc hộp thiếc về phía An.

“Này, ‘Máy thu âm’, cậu nghe câu chuyện của cô ấy đi. Tôi lo phần kỹ thuật, còn cậu lo phần tâm hồn. Đó là cách tiệm này vận hành, kể từ bây giờ.”

An ngỡ ngàng, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt tràn đầy hy vọng và cả sự tổn thương của bạn nữ kia, một bản năng trỗi dậy trong lòng cô. Cô ngồi xuống, nhẹ nhàng mở nắp hộp thiếc. Bên trong là hàng chục dải ruy băng đủ sắc màu, nhưng chủ yếu là màu hồng, được thắt nút vụng về.

“Cậu không cần phải đốt chúng đâu,” An dịu dàng nói. “Nếu cậu đốt, tro bụi vẫn sẽ bám vào ký ức của cậu thôi. Hãy để lại đây, chúng mình sẽ biến chúng thành thứ khác. Một thứ mà khi nhìn vào, cậu chỉ thấy sự nỗ lực của chính mình, chứ không thấy bóng dáng của người kia nữa.”

Cô bạn kia ngẩng lên, giọng sụt sùi: “Thật sao? Có thể làm thế sao?”

An nhìn sang Minh. Cậu nhún vai, nhưng trong mắt hiện lên một tia tán thưởng kín đáo. Cậu với lấy một khung gỗ nhỏ vốn là khung của một chiếc ghế gãy, rồi đưa cho An một vốc đinh ghim.

“Làm một bức tranh đan len đi. Thay vì là những sợi dây thắt nút nỗi buồn, hãy biến chúng thành một tấm lưới lọc kỷ niệm. Những gì đẹp đẽ sẽ ở lại trên mặt lưới, những gì đau lòng thì hãy để nó lọt qua những kẽ hở,” Minh gợi ý.

Trong suốt một tiếng đồng hồ sau đó, dưới mái nhà kho cũ, ba người họ cùng nhau làm việc. An lắng nghe cô bạn kể về những kỷ niệm vui buồn, về những áp lực khi yêu đương ở tuổi học trò, còn Minh thì tỉ mẩn đóng đinh và hướng dẫn cách đan dây. An nhận ra rằng, khi người ta tập trung vào việc tạo ra một thứ gì đó mới, nỗi đau cũ dường như lùi xa một chút.

Khi cô bạn khách hàng rời đi với một nụ cười nhẹ và lời cảm ơn chân thành, căn nhà kho trở lại vẻ yên tĩnh vốn có. Minh nhìn tác phẩm dang dở trên bàn, rồi nhìn An.

“Cậu làm tốt hơn tôi nghĩ đấy. Có vẻ như việc đeo tai nghe bấy lâu nay đã khiến cậu tích lũy được một khả năng lắng nghe rất đáng nể.”

An mỉm cười, một nụ cười thật sự sau rất nhiều ngày tháng u ám. “Hóa ra, lắng nghe nỗi buồn của người khác lại khiến nỗi buồn của mình bớt nặng nề hơn.”

“Đúng vậy,” Minh đứng dậy, phủi bụi trên áo. “Đó là quy luật của sự trao đổi. Ở đây, chúng ta không chỉ sửa đồ vật, chúng ta sửa lại cách nhìn nhận về sự mất mát.”

Đột nhiên, từ phía cửa nhà kho, một bóng người cao lớn xuất hiện, che khuất cả ánh nắng. Đó là thầy giám thị với vẻ mặt nghiêm nghị thường thấy.

“Hoàng Minh! Em lại trốn ở đây à? Và cả em nữa, Diệp An? Hai em đang làm cái gì trong khu vực cấm này?”

Tim An đập liên hồi. Cô định giải thích, nhưng Minh đã nhanh chóng bước lên phía trước, che chắn cho cô. Cậu đưa cho thầy một chiếc điều khiển từ xa vốn đã hỏng từ lâu của phòng hội trường mà cậu vừa sửa xong lúc sáng.

“Thưa thầy, tụi em đang... thực hành tái chế rác thải điện tử để chuẩn bị cho dự án môi trường của trường ạ. Em nhờ bạn Diệp An ghi chép lại nhật ký quy trình.”

Thầy giám thị nhìn chiếc điều khiển đã hoạt động trở lại, ánh mắt bớt đi vài phần gay gắt nhưng vẫn đầy nghi hoặc. Thầy hắng giọng: “Lần sau phải xin phép chính thức. Đừng có tụ tập ở cái nhà kho rách nát này nữa. Mau về lớp đi!”

Khi bóng thầy đã khuất hẳn, An thở phào nhẹ nhõm, tựa lưng vào cánh cửa gỗ. “Cậu nói dối cũng giỏi thật đấy.”

“Không hẳn là nói dối,” Minh nháy mắt. “Chúng ta thực sự đang tái chế mà. Chỉ là... thứ chúng ta tái chế quý giá hơn nhựa và đồng nhiều.”

Cậu bước đến góc phòng, lấy ra chiếc tai nghe của An từ hôm qua. Cậu đã thay đổi phần đệm da bằng một lớp vải nỉ màu xanh thiên thanh dịu mắt, và ở phía ngoài ốp tai, cậu đã dùng bút sơn vẽ lên những cánh hoa bồ công anh đang bay trong gió.

“Trả lại cậu. Tôi đã sửa lại một chút. Lần này, nếu có đeo nó, đừng dùng nó để chặn âm thanh. Hãy dùng nó để nghe thấy tiếng gió, nghe thấy tiếng lòng mình, và có lẽ là... nghe thấy cả tiếng gọi của những người cần được lắng nghe.”

An đón lấy chiếc tai nghe. Nó không còn lạnh lẽo như trước. Khi cô ốp thử lên tai, cô không thấy sự tĩnh lặng tuyệt đối nữa, mà nghe thấy tiếng lạch cạch nhè nhẹ của những hạt cát nhỏ mà Minh đã tinh ý cho vào bên trong lớp vỏ — một loại âm thanh của biển cả, của sự bình yên.

“Ngày mai... tôi lại đến nhé?” An khẽ hỏi.

Minh không nhìn cô, cậu lại quay về với những con ốc vít của mình, nhưng giọng nói lại mang theo một chút ấm áp: “Tiệm luôn mở cửa cho những người biết cách trả phí bằng sự chân thành.”

Diệp An bước ra khỏi nhà kho, nắng chiều nay không còn chói mắt nữa. Cô biết, hành trình của mình và "Tiệm đồ cũ" chỉ mới vừa bắt đầu. Ở nơi góc khuất của ngôi trường này, cô đã tìm thấy một lý do để không còn muốn trở nên vô hình.