MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhí Dịch Vụ Là Một Nụ CườiChương 4

Phí Dịch Vụ Là Một Nụ Cười

Chương 4

1,367 từ · ~7 phút đọc

Có một quy luật ngầm ở trường trung học mà ai cũng hiểu nhưng chẳng mấy ai nói ra: Những người càng tỏ ra hoàn hảo, thì ngăn bàn của họ càng đầy rẫy những mảnh giấy vụn và những nỗi lo âu không tên.

Sáng thứ Năm, không khí trong lớp 11A2 đặc quánh mùi phấn viết bảng và sự căng thẳng của tiết kiểm tra hóa học. Diệp An ngồi ở bàn thứ ba, chiếc đồng hồ không tiếng động của Minh đặt ngay góc bàn. Kim giây vẫn lướt đi êm ru, một sự tương phản kỳ lạ với tiếng bút bi gõ lạch cạch đầy sốt ruột của các bạn xung quanh. Cô nhìn lên bảng, rồi nhìn xuống trang giấy trắng, lòng bình thản một cách lạ thường. Có lẽ, khi người ta đã dám buông bỏ một chiếc tai nghe vốn là "lớp giáp bảo vệ", thì mấy phương trình hóa học hóa ra cũng chẳng đáng sợ đến thế.

Ngay khi tiếng chuông tan học vừa dứt, An vội vàng thu dọn sách vở. Cô có một "ca làm việc" tại nhà kho. Nhưng hôm nay, bước chân cô khựng lại khi thấy bóng dáng của lớp trưởng Thanh Mai đang đứng lấp ló sau gốc cây bằng lăng gần lối vào khu nhà kho.

Thanh Mai là hình mẫu "con nhà người ta" điển hình: học giỏi, xinh xắn, luôn nở nụ cười chuẩn mực và là niềm tự hào của cả khối. Thấy An, Mai giật mình, đôi bàn tay đang siết chặt một chiếc túi giấy nhăn nhúm run lên nhẹ.

"An... cậu cũng đi đường này sao?" Mai hỏi, giọng lạc đi.

An nhìn thấy sự hoảng loạn trong mắt bạn mình. Đó là ánh mắt của một người đang đứng bên bờ vực của sự vỡ vụn, giống hệt cô của vài tuần trước. Không chút do dự, An bước tới, nắm lấy khuỷu tay Mai.

"Đi với tớ. Có một nơi có thể giúp cậu cất đi những thứ nặng nề."

Khi cánh cửa gỗ của nhà kho rít lên một tiếng khô khốc, Hoàng Minh đang loay hoay với một chiếc máy ảnh cơ cũ. Cậu ngước nhìn hai vị khách, ánh mắt dừng lại ở Thanh Mai lâu hơn một chút. Minh không lạ gì Mai – người luôn đứng đầu các bảng xếp hạng mà cậu thì luôn nằm ở đáy.

"Lớp trưởng cũng có rác để đổ sao?" Minh hỏi, giọng có chút mỉa mai nhưng không ác ý.

Thanh Mai không đáp. Cô từ từ đặt chiếc túi giấy lên mặt hòm gỗ. Bên trong là một xấp chứng chỉ, những tấm bằng khen "Học sinh xuất sắc" và "Giải nhất học sinh giỏi cấp thành phố". Nhưng điều khiến An và Minh lặng người là chúng đều bị gạch xóa chi chít bằng bút mực đỏ, hoặc bị xé rách ở các góc.

"Tớ không chịu nổi nữa," Mai nghẹn ngào, những giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên gương mặt vốn luôn được trang điểm nhẹ nhàng, chỉn chu. "Mỗi tấm bằng khen này là một lần bố mẹ tớ cãi nhau về việc tớ phải vào trường đại học nào. Họ không nhìn thấy tớ, họ chỉ nhìn thấy những con số này để đi khoe khoang với họ hàng. Tớ muốn vứt hết đi, nhưng tớ sợ..."

An nhìn những tấm bằng khen bị hành hạ, cô cảm nhận được nỗi đau của sự kỳ vọng quá tải. Cô nhìn sang Minh, thấy cậu đã đặt chiếc máy ảnh xuống, gương mặt trở nên nghiêm túc hơn bao giờ hết.

"Gửi lại: Những kỳ vọng không phải của mình," Minh nói nhỏ, bàn tay đẩy cuốn sổ tay về phía Mai. "Viết đi. Viết rằng cậu là Thanh Mai, chứ không phải là một cái bảng thành tích di động."

Mai cầm bút, tay run đến mức nét chữ vẹo vọ. Khi cô viết xong, cả căn nhà kho dường như chìm vào một khoảng lặng dài. Minh cầm lấy một tấm bằng khen bị xé rách, cậu nhìn nó một hồi rồi lấy ra một lọ keo và những mảnh phim máy ảnh cũ.

"An, giúp tôi một tay," Minh ra hiệu. "Chúng ta sẽ không vứt những thứ này. Chúng ta sẽ 'thay áo' cho chúng."

Dưới bàn tay khéo léo của Minh và sự hỗ trợ của An, những tấm bằng khen khô khan bắt đầu biến đổi. Họ dùng những đoạn phim máy ảnh cũ để dán đè lên những điểm số, những dòng tên trường danh giá. Thay vào đó, Minh dùng bút sơn trắng viết lên những dòng chữ mới: "Ngày hôm nay cậu đã cười", "Cậu đã rất nỗ lực", "Hơi thở này là của riêng cậu".

Thanh Mai nhìn những tấm bằng khen của mình biến thành những bức tranh nghệ thuật trừu tượng đầy màu sắc và những lời khích lệ giản đơn. Cô đưa tay chạm vào mặt giấy, cảm giác như một gánh nặng nghìn cân vừa được nhấc khỏi lồng ngực.

"Tại sao hai cậu lại làm vậy?" Mai hỏi, giọng đã bình tĩnh hơn.

"Vì ở đây," An nhìn thẳng vào mắt bạn, "đồ vật được phép hỏng, và con người cũng vậy. Cậu không cần phải hoàn hảo để được lắng nghe, Mai ạ."

Minh thu dọn những mảnh giấy vụn, cậu nhìn ra cửa sổ, nơi nắng chiều bắt đầu nhạt màu. "Tiệm này không nhận rác, chúng tôi nhận những nỗi buồn quá tải. Cậu cứ để những tấm bằng khen 'biến hình' này ở đây. Khi nào cậu cảm thấy mình đủ mạnh mẽ để đối diện với bố mẹ, hãy đến lấy chúng về. Còn bây giờ, cậu chỉ là một nữ sinh mười bảy tuổi vừa tan học thôi."

Thanh Mai ra về với đôi mắt vẫn còn đỏ nhưng bước chân đã nhẹ nhàng hơn rất nhiều. Khi chỉ còn lại hai người trong nhà kho, An ngồi xuống cạnh Minh.

"Cậu có nghĩ là chúng ta đang làm điều đúng đắn không? Ý tớ là... chúng ta không thể giải quyết được vấn đề của họ mãi."

Minh cầm chiếc máy ảnh cơ lên, ngắm nghía qua ống kính. Cậu hướng ống kính về phía An, nơi có một vệt nắng cuối ngày đậu trên tóc cô.

"Chúng ta không giải quyết vấn đề, An ạ. Chúng ta chỉ tạo ra một trạm dừng chân. Để họ uống miếng nước, lau nước mắt, rồi lại có sức để bước tiếp. Thế giới ngoài kia khắc nghiệt lắm, ai cũng cần một nhà kho bụi bặm như thế này để trốn vào một lát."

Cậu bóp cò máy ảnh. Một tiếng “tạch” khô khốc vang lên.

"Này! Cậu chưa lắp phim mà?" An thốt lên.

Minh hạ máy ảnh xuống, nở một nụ cười hiếm hoi – một nụ cười không có sự cay đắng, chỉ có sự bình thản tận cùng.

"Không cần phim. Khoảnh khắc này, tôi đã lưu lại ở một nơi không bao giờ mất đi rồi."

An hơi đỏ mặt, cô vội vàng quay đi, giả vờ sắp xếp lại mấy hộp linh kiện. Nhưng trong lòng cô, một cảm giác ấm áp lạ lùng đang lan tỏa. Cô nhận ra, Tiệm đồ cũ không chỉ chữa lành cho những vị khách ghé qua, mà nó đang âm thầm hàn gắn những vết nứt trong chính trái tim cô và Minh.

Tối hôm đó, khi về đến nhà, An thấy bố mẹ lại đang ngồi ở hai đầu bàn ăn, không khí lạnh lẽo như băng. Nhưng thay vì đeo tai nghe để trốn chạy, cô đặt chiếc đồng hồ im lặng của Minh lên giữa bàn, rồi ngồi xuống, bình tĩnh cầm bát đũa lên.

"Bố, mẹ, con có chuyện muốn kể về một tiệm đồ cũ ở trường..."

Tiếng nói của An vang lên, phá vỡ sự im lặng đáng sợ. Cô không biết cuộc trò chuyện này sẽ đi đến đâu, nhưng cô biết mình đã không còn sợ những tiếng ồn của thực tại nữa. Bởi vì cô biết, chiều mai, nắng sẽ lại xiên qua mái tôn nhà kho, và có một người vẫn luôn ở đó để cùng cô "tái chế" những nỗi buồn.