MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhí Dịch Vụ Là Một Nụ CườiChương 5

Phí Dịch Vụ Là Một Nụ Cười

Chương 5

1,310 từ · ~7 phút đọc

Có những ngày nỗi buồn không đến từ những lời cãi vã, mà nó đến từ sự tĩnh lặng của những món đồ đã ngưng hoạt động.

Sau khi chủ động mở lời với bố mẹ vào tối hôm trước, Diệp An nhận ra rằng sự thật đôi khi không giải quyết được vấn đề ngay lập tức, nhưng ít nhất nó khiến người ta thôi phải nín thở. Bố mẹ cô đã lắng nghe, dù ánh mắt họ vẫn đầy vẻ mệt mỏi và xa cách. Sáng nay, cô đến trường với tâm trạng nhẹ nhõm hơn một chút, nhưng sự tò mò về quá khứ của Hoàng Minh lại bắt đầu lớn dần lên như một đám cỏ dại sau mưa.

Vừa bước chân vào khu nhà kho, An đã nghe thấy những tiếng kim loại va chạm chát chúa, không hề nhẹ nhàng như tiếng tuốc-nơ-vít mọi khi.

Bên trong, Minh đang đứng đối diện với một nam sinh cao lớn, mặc đồng phục đội tuyển bóng rổ. Đó là Quốc Nam – người từng là bạn thân nhất của Minh trước khi sự cố ở câu lạc bộ Robotics xảy ra. Trên mặt bàn gỗ, một cánh tay robot bám đầy bụi bặm, các dây điện bên trong bị đứt tung tóe, nằm chỏng chơ như một xác ướp công nghệ.

“Tao đã bảo là đừng mang nó đến đây,” Minh gằn giọng, đôi bàn tay siết chặt thành nắm đấm đến trắng bệch.

“Mày định trốn chạy đến bao giờ?” Nam đáp trả, giọng vừa tức giận vừa xen lẫn sự thất vọng. “Nó là đứa con tinh thần của mày và... của cả thằng Tuấn. Từ sau vụ nổ đó, mày vứt bỏ tất cả để đi nhặt rác ở cái xó này à? Mày nhìn xem, nó đang hỏng, giống hệt như cách mày đang sống vậy!”

“Biến đi,” Minh chỉ tay ra cửa, giọng cậu run lên vì một nỗi đau bị đè nén quá lâu.

Quốc Nam hầm hầm bỏ đi, suýt chút nữa là đâm sầm vào An đang đứng thẫn thờ ở cửa. Cậu ta nhìn cô một cái đầy ẩn ý rồi biến mất sau giàn hoa giấy.

Căn nhà kho rơi vào một sự im lặng đáng sợ. Minh vẫn đứng đó, mắt trân trân nhìn cánh tay robot hỏng. Những tia nắng xiên khoai chiếu lên gương mặt cậu, lộ rõ vẻ rệu rã và cả những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán.

An tiến lại gần, cô không hỏi gì, chỉ lặng lẽ lấy chiếc khăn lau bụi mà Minh thường dùng, bắt đầu lau sạch lớp vỏ nhựa bám đầy bồ hóng của cánh tay robot.

“Đừng chạm vào nó,” Minh nói, giọng khàn đặc.

“Cậu nói đây là tiệm đồ cũ mà,” An bình thản đáp, tay vẫn không dừng lại. “Nó cũ, nó hỏng, và nó mang theo nỗi buồn. Vậy nó có quyền được ở lại đây.”

Minh bật cười, một tiếng cười tự giễu: “Đây không phải là nỗi buồn, An ạ. Đây là tội lỗi. Cậu có biết tại sao Tuấn – người cùng tôi làm cái này – lại phải chuyển trường không? Vì một lỗi tính toán của tôi, bộ nguồn đã nổ. Cậu ấy bị bỏng nặng ở tay, vĩnh viễn không thể cầm bút hay chơi đàn được nữa. Tôi là kẻ đã phá hỏng tương lai của bạn mình.”

Cậu ngồi thụp xuống sàn, vùi đầu vào hai đầu gối. Đây là lần đầu tiên An thấy "Minh Rác" yếu đuối đến thế. Một thiên tài bị gãy cánh, tự nhốt mình trong nhà kho để làm bạn với phế liệu như một cách tự trừng phạt bản thân.

An ngồi xuống cạnh cậu, trên nền xi măng lạnh lẽo. Cô lấy chiếc tai nghe bồ công anh mà Minh đã sửa cho mình, nhẹ nhàng đeo vào tai cậu. Cô không bật nhạc, nhưng bên trong chiếc tai nghe ấy, tiếng cát chảy râm ran như tiếng sóng biển bắt đầu vỗ về tâm trí đang nổi bão của Minh.

“Minh này,” An khẽ nói. “Cậu sửa đồ vật cho người khác vì cậu muốn họ có cơ hội bắt đầu lại. Vậy tại sao cậu lại không cho chính mình cái quyền đó? Cánh tay robot này không phải là bằng chứng của tội lỗi. Nó là bằng chứng của một giấc mơ đã từng rất đẹp.”

Minh ngước nhìn cô qua lớp kính của chiếc tai nghe. Tiếng sóng biển giả lập bên trong dường như đã làm dịu đi những bánh răng đang kẹt cứng trong lòng cậu.

“Tôi không biết mình có thể sửa được nó không,” Minh thú nhận, giọng nhỏ như tiếng gió. “Nó đã chết từ hai năm trước rồi.”

“Cậu không cần sửa nó để nó hoạt động lại như cũ,” An mỉm cười, đôi mắt cô lấp lánh sự kiên định. “Hãy biến nó thành một thứ khác. Giống như cách cậu biến đôi giày hỏng thành chậu hoa, biến bằng khen thành bức tranh phim ảnh. Hãy biến nỗi đau này thành một điều gì đó... có thể nở hoa.”

Minh nhìn cánh tay robot, rồi nhìn An. Cậu từ từ tháo chiếc tai nghe ra, đặt nó sang một bên. Đôi tay vốn dĩ đã định từ bỏ kỹ thuật bỗng nhiên run rẩy cầm lấy chiếc tuốc-nơ-vít.

“Cậu sẽ giúp tôi chứ?”

“Tớ luôn ở đây mà,” An đáp.

Buổi chiều hôm đó, "Tiệm đồ cũ" không nhận thêm vị khách nào. Chỉ có hai thiếu niên cùng nhau tháo dỡ những mảnh vỡ của quá khứ. Họ không cố gắng làm cho cánh tay robot chuyển động nữa. Minh đã dùng những vi mạch cũ kết hợp với những chiếc đèn LED nhỏ li ti và những mảnh kính màu nhặt được từ bãi phế liệu.

Đến khi mặt trời lặn hẳn, một tác phẩm mới ra đời. Cánh tay robot không còn là một cỗ máy khô khan, nó được dựng đứng lên như một thân cây. Những dây điện lộ ra được quấn bằng ruy băng hồng (từ hộp đồ của cô bạn chương trước), và ở mỗi đầu ngón tay robot là một bóng đèn nhỏ tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp.

Nó đã trở thành một chiếc đèn đứng độc nhất vô nhị. Khi Minh cắm điện, ánh sáng từ những mảnh kính màu phản chiếu lên vách nhà kho cũ kỹ, tạo nên một dải ngân hà huyền ảo ngay trong bóng tối.

Minh nhìn thành quả của mình, những ngón tay khẽ chạm vào ánh sáng. Cậu không nói gì, nhưng An thấy khóe mắt cậu đỏ hoe. Cậu đã không sửa được bàn tay của Tuấn, nhưng cậu vừa mới sửa được một phần linh hồn vụn vỡ của chính mình.

“Tên của nó là gì?” An hỏi.

“Sự trở lại của ánh sáng,” Minh đáp, rồi cậu quay sang nhìn An, ánh sáng vàng từ chiếc đèn phản chiếu trong mắt cậu. “Cảm ơn cậu, An. Vì đã không để tôi kẹt lại trong bóng tối.”

Đúng lúc đó, điện thoại của An rung lên. Một tin nhắn từ bố: “Bố đang ở cổng trường, bố đón con đi ăn tối nhé. Chúng ta... cần nói chuyện nhiều hơn.”

An mỉm cười, cô thu dọn đồ đạc rồi đứng dậy. Cô biết, cả cô và Minh đều đang bắt đầu hành trình "tái chế" cuộc đời mình. Những món đồ cũ có thể không bao giờ quay lại trạng thái ban đầu, nhưng chúng có thể trở thành những phiên bản mới đẹp đẽ và sâu sắc hơn.

Khi An bước ra đến cửa, cô ngoái lại nhìn. Minh vẫn ngồi đó, bên cạnh chiếc đèn robot tỏa sáng, trông cậu không còn giống một kẻ nhặt rác cô độc nữa, mà giống như một người gác hải đăng đang canh giữ những hy vọng của cả ngôi trường này.