MTruyen
Danh sách
Ngôn TìnhĐô ThịHuyền HuyễnTiên HiệpKiếm HiệpĐam MỹXuyên KhôngTrọng SinhCổ ĐạiHiện ĐạiCung ĐấuHệ ThốngXem tất cả thể loại →
Bảng xếp hạng
MTruyen

Đọc truyện online miễn phí. Truyện hay, truyện hot, cập nhật liên tục.

Thể loại hot

Ngôn TìnhHuyền HuyễnĐô ThịTiên HiệpĐam MỹKiếm HiệpTrọng SinhXuyên KhôngQuan TrườngVõng Du

Truy cập nhanh

Tất cả truyệnTruyện hoàn thànhTruyện nhiều lượt đọcTruyện rating caoTìm kiếm truyện

Thông tin

Giới thiệuChính sách bảo mậtĐiều khoản sử dụng

MTruyen - Nền tảng đọc truyện online miễn phí hàng đầu Việt Nam.

© 2026 MTruyen. All rights reserved.

Trang chủPhí Dịch Vụ Là Một Nụ CườiChương 8

Phí Dịch Vụ Là Một Nụ Cười

Chương 8

1,133 từ · ~6 phút đọc

Biển tên "Xưởng Tái Chế Kỷ Niệm" không được làm bằng mica bóng bẩy hay đèn LED rực rỡ. Nó được Hoàng Minh tận dụng từ một tấm gỗ pallet cũ, những chữ cái được Diệp An tỉ mẩn dùng sơn trắng vẽ theo phong cách vintage, xung quanh điểm xuyết vài nhánh hoa bồ công anh đang bay. Khi tấm biển được treo lên trên cánh cửa nhà kho rỉ sét, cả hai đứng lùi lại vài bước, hít hà mùi gỗ mới hòa lẫn trong không khí ẩm ướt sau cơn mưa.

"Trông nó... thật sự giống một nơi thuộc về chúng ta rồi," An khẽ nói, hai tay đan vào nhau đầy cảm xúc.

Ngày khai trương "chính thức" không có cắt băng khánh thành, cũng chẳng có diễn văn. Nhưng từ sáng sớm, trước cửa xưởng đã xuất hiện những món quà ẩn danh. Ai đó đã để lại một chậu cây sen đá nhỏ, một nhóm bạn khác thì tặng một hộp trà túi lọc kèm mẩu giấy: "Để hai người chủ tiệm không bị khàn giọng khi nghe tụi này kể khổ".

Vị khách chính thức đầu tiên của xưởng trong tư cách một câu lạc bộ là người mà không ai ngờ tới: Thầy Nghĩa – giáo viên dạy Thể dục vốn nổi tiếng là "hung thần" của những học sinh lười vận động.

Thầy bước vào xưởng với dáng vẻ hơi ngập ngừng, đôi vai lực lưỡng dường như trở nên nhỏ bé hơn trong không gian đầy bụi bặm nhưng ấm áp này. Thầy đặt lên bàn một chiếc còi inox đã cũ, dây đeo bằng vải dù đã sờn rách và bạc màu.

"Nghe nói ở đây các em không chỉ sửa đồ, mà còn giữ lại những thứ không nỡ vứt đi phải không?" Thầy Nghĩa hỏi, giọng trầm đục khác hẳn với tiếng quát tháo trên sân cỏ thường ngày.

Minh cung kính đón lấy chiếc còi. Cậu nhận ra đây là loại còi cổ, dù vỏ ngoài trầy xước nhưng lõi bên trong vẫn là loại thép rất tốt. "Dạ thưa thầy, chiếc còi này... chắc là đã đi cùng thầy lâu lắm rồi ạ?"

Thầy Nghĩa ngồi xuống chiếc ghế đẩu, ánh mắt nhìn xa xăm ra phía sân bóng. "Ba mươi năm. Nó là của bố thầy – cũng là một giáo viên Thể dục. Ngày thầy nhận việc, ông ấy đã trao nó cho thầy. Tuần trước, ông ấy mất. Thầy định dùng nó trong tiết dạy, nhưng mỗi lần thổi, tiếng còi lại khiến thầy cảm thấy... hụt hẫng. Nó không còn phát ra âm thanh đanh thép như trước nữa, hay có lẽ là tại thầy không còn đủ hơi sức?"

Diệp An im lặng lắng nghe. Cô không vội vàng đặt bút viết vào sổ như mọi khi. Cô cảm nhận được một nỗi buồn rất "đàn ông" – một nỗi đau không ồn ào nhưng lại nặng trĩu sự kế thừa. Cô pha một tách trà gừng ấm, đặt nhẹ bên cạnh tay thầy.

"Thầy ơi," An nói nhỏ. "Đôi khi đồ vật cũng biết buồn giống con người. Nó đã nghe tiếng còi của hai thế hệ, có lẽ nó cũng đang nhớ chủ nhân cũ của mình."

Minh bắt đầu tháo rời các bộ phận của chiếc còi. Cậu phát hiện ra hạt đậu bên trong – thứ tạo nên tiếng rung của còi – đã bị mòn vẹt và kẹt bởi một lớp bụi thời gian. Minh không thay hạt đậu mới bằng nhựa rẻ tiền. Cậu lấy một mẩu gỗ nhỏ từ cành cây bàng già trong sân trường, tỉ mẩn mài giũa thành một hạt gỗ tròn trịa, nhẵn thín.

"Em sẽ thay cho nó một 'trái tim' mới bằng gỗ bàng của trường mình, thưa thầy," Minh giải thích. "Nó sẽ không còn kêu đanh thép như còi sắt, nhưng âm thanh sẽ trầm ấm và có chiều sâu hơn. Giống như cách thầy đang tiếp nối con đường của bố mình, nhưng theo cách riêng của thầy."

Trong lúc chờ Minh hoàn thiện, thầy Nghĩa bắt đầu kể cho An nghe về những ngày đầu thầy đứng lớp, về những học sinh cá biệt mà thầy đã dùng sự nghiêm khắc để rèn giũa thành người. An chợt nhận ra, đằng sau lớp vỏ b trọng vẻ ngoài gai góc của những người thầy, người cô, luôn là một trái tim lo lắng khôn nguôi cho đám học trò nghịch ngợm.

Khoảng một giờ sau, Minh đưa lại chiếc còi cho thầy Nghĩa. Dây đeo sờn cũ đã được An khéo léo đan lại bằng sợi dù màu xanh thẫm chắc chắn. Thầy đưa còi lên môi, hít một hơi thật sâu.

Tuýt!

Tiếng còi vang lên. Nó không chói tai mà vang vọng, trầm hùng như tiếng vọng của núi rừng. Thầy Nghĩa sững người, rồi một nụ cười rạng rỡ nở trên môi thầy – một nụ cười mà học sinh toàn trường chưa từng thấy bao giờ.

"Cảm ơn các em. Tiếng còi này... nó đúng là thứ thầy cần. Nó không bắt thầy phải giống bố, nó nhắc thầy rằng thầy đang mang theo ký ức của ông để bước tiếp."

Khi thầy Nghĩa rời đi, thầy không quên để lại một chiếc thẻ có chữ ký: "Miễn kiểm tra chạy bền cho hai đứa hết học kỳ". An và Minh nhìn nhau bật cười sảng khoái. Một "phí dịch vụ" thật sự độc đáo!

Nhưng khi niềm vui vừa kịp lan tỏa, Minh chợt nhận thấy một mẩu giấy nhỏ nhét qua khe cửa, rơi dưới chân An. An nhặt lên, mặt cô bỗng chốc tái nhợt.

Dòng chữ trên giấy được cắt ra từ các trang báo, nghuệch ngoạc và đầy đe dọa: "Cửa hàng chữa lành à? Để xem các người chữa được gì khi mọi thứ bốc cháy. Kẻ tội đồ không xứng đáng có một khởi đầu mới."

Minh giật lấy tờ giấy. Những ký ức kinh hoàng về vụ nổ năm xưa lại hiện về trong tâm trí cậu. Kẻ gửi tờ giấy này chắc chắn biết rất rõ về quá khứ của Minh, và hắn không hề có ý định để cậu yên ổn.

An nhìn thấy bàn tay Minh run lên. Cô không hỏi, chỉ lặng lẽ nắm lấy tay cậu, sức ấm từ lòng bàn tay cô truyền sang như một lời khẳng định.

"Đừng sợ, Minh. Tiệm của chúng ta không chỉ có hai người nữa. Chúng ta có những người đã được chữa lành ở phía sau."

Cửa kho khép lại, nhưng bóng tối bên ngoài dường như đang bắt đầu rình rập. Một vị khách không mời mà tới đang ẩn mình trong bóng tối của ngôi trường, chờ đợi thời cơ để lôi những bí mật cũ kỹ ra ngoài ánh sáng.