Mẩu giấy đe dọa nằm trên bàn như một vết mực loang lổ trên bức tranh vừa mới tô điểm. Ánh sáng vàng từ chiếc đèn robot vốn dĩ ấm áp, giờ đây lại đổ những bóng dài chập chờn lên gương mặt tái nhợt của Hoàng Minh. Đôi bàn tay cậu, vốn dĩ cực kỳ chuẩn xác khi cầm tuốc-nơ-vít, lúc này lại run rẩy đến mức không thể nắm chặt.
"Minh, cậu đừng suy nghĩ quá nhiều. Có lẽ chỉ là một trò đùa dai của ai đó thôi," An cố gắng trấn an, dù chính cô cũng cảm nhận được cái lạnh chạy dọc sống lưng.
"Không phải đùa đâu An," Minh nói, giọng khàn đặc. Cậu ngồi phịch xuống hòm gỗ, ánh mắt dán chặt vào dòng chữ 'Kẻ tội đồ'. "Chữ 'tội đồ' đó... đó là cách mà những người trong đội Robotics năm ấy gọi tôi sau khi Tuấn bị thương. Họ nói tôi là kẻ sát nhân hụt, là kẻ vì tham vọng chứng tỏ bản thân mà bỏ qua các quy tắc an toàn."
An ngồi xuống bên cạnh cậu, không gian nhà kho bỗng trở nên chật chội và ngột ngạt. Cô nhận ra rằng, dù xưởng đã có tên, dù họ đã giúp bao nhiêu người, thì cái dằm trong tim Minh vẫn chưa bao giờ được rút ra. Cậu chỉ đang cố phủ một lớp sơn mới lên một cỗ máy đã bị rỉ sét từ bên trong.
Sáng hôm sau, bầu không khí ở trường có gì đó khác lạ. Trên bảng tin chính của trường, nơi thường dán danh sách học sinh giỏi hay thông báo hoạt động, bỗng xuất hiện những bức ảnh cũ. Đó là ảnh hiện trường vụ nổ phòng thí nghiệm hai năm trước: những mảnh nhựa cháy đen, những vệt máu khô trên sàn nhà, và bức ảnh chụp Minh đang đứng thất thần, gương mặt lấm lem bồ hóng.
Đám đông học sinh tụ tập bàn tán xôn xao. Những lời xì xào như những mũi tên độc hướng về phía Minh khi cậu bước qua hành lang. "Hóa ra 'thần đồng' là kẻ gây tai nạn à?" "Chữa lành gì chứ, chắc định tẩy trắng quá khứ đấy." "Nguy hiểm thật, sao nhà trường lại cho một đứa như vậy mở xưởng trong kho?"
An đứng giữa đám đông, lòng thắt lại vì đau đớn thay cho Minh. Cô nhìn thấy cậu cúi gầm mặt, bước đi thật nhanh như muốn tan biến vào không khí. Đúng lúc đó, một bàn tay đặt lên vai An. Là Quốc Nam – cậu bạn bóng rổ đã mang cánh tay robot đến ở chương 5.
"Cậu cần biết sự thật," Nam nói, gương mặt nghiêm trọng. "Kẻ làm việc này không phải vì ghét cái xưởng. Hắn làm vậy vì hắn không chịu nổi việc Minh được thanh thản."
Nam kéo An ra một góc vắng. Cậu tiết lộ rằng có một thành viên thứ ba trong nhóm Robotics năm xưa tên là Lâm. Lâm là người luôn đứng sau bóng của Minh và Tuấn. Trong vụ nổ đó, Lâm không bị thương về thể xác, nhưng cậu ta đã mất đi suất học bổng du học vì dự án bị hủy bỏ. Lâm luôn tin rằng Minh đã cố tình tạo ra sai sót để không ai có được thành công nếu cậu không có được nó.
"Lâm vừa mới chuyển từ trường khác quay lại đây tuần trước," Nam hạ thấp giọng. "Hắn đang trả thù đấy."
An không về lớp. Cô chạy thẳng đến nhà kho. Nhưng hôm nay, cánh cửa gỗ không khép hờ như mọi khi. Nó bị khóa chặt từ bên trong.
"Minh! Mở cửa cho tớ! Tớ biết chuyện của Lâm rồi!" An đập cửa liên hồi.
Bên trong im lặng một hồi lâu, rồi tiếng chốt cửa lạch cạch vang lên. Minh hiện ra, đôi mắt đỏ ngầu, xung quanh cậu là đống đồ đạc bị xới tung. Cậu đang thu dọn đồ đạc vào một chiếc thùng giấy lớn.
"Tớ sẽ đóng cửa xưởng," Minh nói, giọng phẳng lặng đến đáng sợ. "Họ nói đúng. Một kẻ mang theo mầm mống phá hủy như tớ không có tư cách để sửa chữa bất cứ điều gì. Càng ở lại, tớ sẽ càng làm liên lụy đến cậu và những người đến đây."
"Cậu định bỏ cuộc sao? Sau tất cả những gì chúng ta đã làm?" An chặn tay lên chiếc thùng giấy. "Minh, nhìn tớ này! Đồ vật hỏng có thể sửa, vậy tại sao sự hiểu lầm thì không? Lâm đang đau khổ, và cậu ta muốn cậu cũng phải đau khổ giống cậu ta. Nếu cậu bỏ chạy, cậu ta thắng, và cái xưởng này – nơi duy nhất mà những người như Lan Anh, Thanh Mai, hay thầy Nghĩa tìm thấy sự an ủi – sẽ biến mất!"
Minh nhìn An, ánh mắt cậu dao động. Đúng lúc đó, một mùi khét lẹt len lỏi qua khe cửa. Khói đen bắt đầu tràn vào từ phía cửa sổ sau nhà kho.
"Cháy! Có cháy!" Tiếng hô hoán vang lên từ phía sân trường.
Lâm đã không chỉ dừng lại ở việc dán ảnh. Trong cơn quẫn bách và hận thù, cậu ta đã ném một chai xăng vào phía sau kho – nơi chứa nhiều giấy vụn và gỗ pallet khô. Ngọn lửa bùng lên nhanh chóng, liếm vào những món đồ kỷ niệm đang chờ được chữa lành.
Minh khựng lại trong giây lát, nỗi ám ảnh của hai năm trước ùa về như một cơn sóng thần. Tiếng nổ, ánh lửa, và tiếng kêu cứu của Tuấn... Cậu đứng chôn chân, hơi thở gấp gáp.
"Minh! Tỉnh lại đi!" An hét lớn, cô quơ lấy bình chữa cháy nhỏ ở góc tường. "Chúng ta không thể để nó cháy rụi được!"
Tiếng hét của An như một gọng kìm kéo Minh ra khỏi cơn ác mộng. Cậu nhìn thấy chiếc đèn robot "Sự trở lại của ánh sáng" đang bị lửa đe dọa. Cậu nhìn thấy cuốn sổ tay ghi chép những nỗi buồn của mọi người đang nằm trên mặt bàn gỗ.
Không, lần này cậu sẽ không đứng nhìn nữa.
Minh lao đến, chụp lấy chiếc chăn cũ dập vào đám lửa bắt đầu bén vào kệ sách. An cũng không hề sợ hãi, cô dùng bình chữa cháy phun vào gốc lửa. Hai người phối hợp nhịp nhàng giữa làn khói đen kịt. May mắn thay, nhờ thầy Nghĩa và bác bảo vệ nghe thấy tiếng báo động đã kịp thời mang bình cứu hỏa lớn đến trợ giúp.
Khi ngọn lửa cuối cùng bị dập tắt, nhà kho đầy mùi khói và bọt tuyết trắng xóa. Lâm đứng ở phía xa, nhìn vào đống đổ nát với gương mặt thất thần. Cậu ta không chạy trốn. Cậu ta đứng đó, đôi vai run rẩy.
Minh bước ra khỏi nhà kho, gương mặt lấm lem khói nhưng đôi mắt lại sáng quắc. Cậu đi thẳng về phía Lâm. Mọi người nín thở, nghĩ rằng một cuộc ẩu đả sẽ xảy ra. Nhưng không, Minh dừng lại trước mặt Lâm, chậm rãi đưa ra một món đồ mà cậu vừa cứu được từ đám cháy.
Đó là một chiếc huy chương nhỏ của đội Robotics năm xưa, vốn thuộc về Lâm, đã bị Minh giữ lại và đánh bóng suốt hai năm qua.
"Tôi không giữ nó để chế nhạo cậu," Minh nói, giọng điệu kiên định. "Tôi giữ nó vì tôi luôn đợi ngày cậu quay lại để trả lại. Lâm này, vụ nổ đó là lỗi của tôi, tôi chưa bao giờ phủ nhận. Nhưng nếu cậu dùng lửa để đốt đi hiện tại, cậu cũng đang đốt luôn cả tương lai của chính mình đấy."
Lâm nhìn chiếc huy chương, rồi nhìn vào đôi bàn tay đầy vết bỏng nhỏ của Minh vì vừa dập lửa. Cậu ta gục xuống, òa khóc như một đứa trẻ.
Cơn mưa chiều lại bắt đầu rơi, gột rửa đi lớp bụi than trên sân trường. Nhà kho dù bị hư hại một phần, nhưng khung sườn vẫn vững chãi. An đứng cạnh Minh, nhìn đống đổ nát mà mỉm cười.
"Này 'chủ tiệm', hình như chúng ta lại có thêm một món đồ cực kỳ khó sửa rồi đấy," An huých tay Minh, nhìn về phía Lâm.
Minh nhìn người bạn cũ, rồi nhìn sang An. Cậu hít một hơi thật sâu, cảm nhận vị mưa mát lạnh. "Ừ, nhưng lần này chúng ta sẽ sửa nó cùng nhau."