Leo đứng trước cánh cửa đầu tiên của lõi ngân hàng, bàn tay anh run nhẹ khi chạm vào đầu sư tử bằng vàng ròng. Anh không dùng công cụ bẻ khóa, mà đưa ngón tay vào miệng sư tử, để những chiếc răng sắc nhọn bằng kim loại cứa một đường mảnh qua da. Một giọt máu thấm vào ổ khóa cổ. Tiếng động cơ thủy lực hiện đại rên rỉ hòa cùng tiếng xích sắt cổ xưa chuyển động phía sau bức tường. Cánh cửa Titan nặng nề từ từ giãn ra, tiết ra một luồng khí lạnh buốt mang mùi của ozone và hương trầm cũ kỹ.
Căn phòng bên trong không giống như một kho báu. Nó là một không gian hình cầu rộng lớn, được lấp đầy bởi những sợi dây cáp quang khổng lồ quấn quanh những cột đá Totem cổ đại. Tại trung tâm của căn phòng, treo lơ lửng trong một khối kén bằng thủy tinh lỏng, không phải là trái tim bằng vàng hay một viên kim cương vĩnh cửu.
Đó là một đứa trẻ.
Đứa bé trông khoảng chừng bảy tuổi, mái tóc trắng như tuyết trôi bồng bềnh trong dung dịch kỳ lạ. Cơ thể nhỏ bé của nó bị kết nối bởi hàng nghìn sợi dây dẫn siêu nhỏ xuyên thấu vào da thịt, nối trực tiếp vào hệ thống điện lưới của toàn bộ Babylon. Mỗi khi lồng ngực đứa trẻ phập phồng, những dải đèn neon trên trần nhà và toàn bộ ánh sáng của các tòa cao ốc bên ngoài lại rực lên một nhịp.
Hera hạ thanh rìu xuống, gương mặt lạnh lùng của cô lần đầu tiên lộ ra vẻ bàng hoàng. Cô đã chuẩn bị để đối đầu với rồng, với quái thú, hoặc những lời nguyền độc địa nhất, nhưng không phải là một sinh linh bé nhỏ bị biến thành linh kiện máy móc. Min thì quỵ xuống, đôi mắt dán chặt vào màn hình máy tính bảng đang hiển thị những thông số điên rồ. Cậu nhóc lắp bắp rằng đây không phải là một nguồn năng lượng hạt nhân hay điện từ, mà là năng lượng của sự tồn tại. Toàn bộ thành phố Babylon hiện đại, với những tiến bộ vượt bậc và sự xa hoa tột cùng, thực chất đang ký sinh trên nhịp tim của đứa trẻ này.
Leo tiến lại gần khối kén, bàn tay thấu thị của anh áp lên lớp kính. Thay vì cảm nhận được sự cứng nhắc của cổ vật, anh bị dội ngược lại bởi một cơn bão cảm xúc: nỗi đau, sự cô độc và một tiếng thét lặng câm kéo dài hàng thập kỷ. Đứa trẻ này là một "Vật phẩm số không", một thực thể được sinh ra từ điểm giao thoa giữa thần thoại và thực tại. Các tập đoàn lớn không chỉ cất giấu nó; họ đang khai thác linh hồn nó để duy trì sự vận hành của thế giới bên trên.
Khách hàng bí ẩn không thuê họ để lấy một món đồ, họ thuê họ để đánh cắp "động cơ" của thành phố. Leo nhận ra rằng ngay khoảnh khắc anh ngắt kết nối đứa trẻ khỏi hệ thống này, toàn bộ Babylon sẽ chìm vào bóng tối vĩnh viễn, và hàng triệu người sẽ lâm vào hỗn loạn. Nhưng nhìn những sợi dây cáp đang găm sâu vào cơ thể nhỏ bé kia, lương tri của một kẻ dọn rác – những kẻ vốn bị coi là cặn bã của xã hội – lại trỗi dậy mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Đứa trẻ đột ngột mở mắt. Đôi mắt nó không có con ngươi, chỉ là một vùng sáng trắng mênh mông như thiên hà. Nó nhìn thẳng vào Leo qua lớp kính, và một giọng nói không âm thanh vang lên trong tâm trí của cả ba người: "Giải thoát... hay kết thúc?".
Tiếng còi báo động đỏ bên ngoài hầm ngục bất ngờ vang dội, cắt đứt khoảng lặng. Hệ thống nhận diện đã phát hiện ra sự can thiệp trực tiếp vào nguồn năng lượng lõi. Leo nhìn Hera và Min, rồi nhìn đứa trẻ đang thoi thóp trong kén thủy tinh. Nhiệm vụ lấy một cổ vật vô tri giờ đây đã biến thành một phi vụ cứu chuộc đầy tội lỗi. Anh nắm chặt lấy chiếc chìa khóa vạn năng, ra lệnh cho Min bắt đầu quá trình ngắt kết nối khẩn cấp. Cuộc chiến thực sự không còn là để trộm đồ, mà là để sống sót trước sự truy đuổi của cả một thế giới sắp bị họ rút phích cắm.