Nắng tháng Năm của Sài Gòn như muốn nướng chín mấy cái đầu xanh đầu đỏ đang lổm ngổm trên sân thể dục của trường THPT Bình Minh. Tiếng ve kêu râm ran trên mấy cây phượng già nghe nhức cả óc, hòa cùng tiếng còi của thầy giám thị tạo nên một bản giao hưởng đặc trưng của những ngày cận kề kỳ thi cuối cấp.
"Nam! Chuyền đây! Mày nhìn đi đâu đấy?"
Gia Nam – biệt danh Nam "Bóng Quế" – giật mình suýt tí nữa thì vấp phải cái bóng của chính mình. Cậu chàng cao ráo, mặt mũi cũng thuộc hàng "hot boy" nhưng cái thần sắc thì lúc nào cũng như mất ngủ, đôi mắt cứ liếc qua liếc lại như thể đang canh chừng kẻ trộm. Nam không sợ bị thầy bắt vì tội đi học muộn, Nam chỉ sợ... những thứ không nên thấy.
"Tao thấy... hình như có ai đó đang ngồi trên xà đơn..." – Nam lí nhí, gương mặt xanh mét.
"Xà cái đầu mày! Có mà ma ném cầu cho mày ấy!"
Chi "Đại Đao" – cô lớp trưởng có cặp chân dài như người mẫu nhưng tính cách lại giống... đại ca giang hồ – hét lên một tiếng khiến cả đám con trai đang đá cầu cũng phải giật mình. Chi không bao giờ đi bộ bình thường, cô luôn cầm cái thước gỗ dài một mét đi nhịp nhịp bên hông, sẵn sàng "chỉnh đốn" bất cứ ai dám lơ là việc tập luyện.
"Đá cho tử tế vào, sắp thi tốt nghiệp đến nơi rồi, không qua môn Thể dục là cả lũ ở lại lớp đấy!" – Chi vừa nói vừa vung thước, tiếng gió rít qua không trung nghe lạnh cả sống lưng.
Đúng lúc đó, Tùng "Tủ" – thanh niên có cặp kính dày như đáy chai Coca – lững thững đi tới, tay cầm một cuốn sổ dày cộp. Tùng không đá cầu, Tùng đang tính toán quỹ đạo.
"Theo tính toán của tớ, với sức gió 2m/s và góc sút 45 độ, quả cầu của Nam sẽ bay thẳng vào... ồ, nó bay thật kìa."
Bộp!
Quả cầu lông bay một đường cong tuyệt đẹp, vượt qua hàng rào lưới, vượt qua cả sự mong đợi của cả nhóm, và chui tọt qua cái cửa sổ nhỏ xíu, tối om của nhà kho dụng cụ phía sau dãy phòng thí nghiệm.
Cả sân trường bỗng chốc im bặt. Đến cả tiếng ve dường như cũng ngừng bặt trong một giây.
Nhà kho dụng cụ.
Cái nơi mà ngay cả những học sinh cá biệt nhất cũng không dám bén mảng tới sau 4 giờ chiều. Người ta đồn rằng đó là nơi chứa những quả bóng đá từ thời Pháp thuộc, và đôi khi vào ban đêm, người ta vẫn nghe thấy tiếng tưng tưng của bóng dù chẳng có ai bên trong.
"Nam. Vào lấy." – Chi "Đại Đao" ra lệnh, giọng không chút cảm xúc.
"Không! Chết cũng không! Lớp trưởng, bà giết tôi luôn ở đây đi!" – Nam ôm chặt cột điện, mặt cắt không còn giọt máu.
"Mày có tin là quả cầu đó là quả duy nhất còn lại của lớp không? Mất quả đó là cả đám bị thầy trừ điểm chuyên cần. Vào. Lấy. Ngay."
Vừa lúc đó, Hà "Hóng" từ đâu lao tới, tay cầm ly trà sữa trân châu đường đen, hơi thở hổn hển nhưng mắt sáng rực: "Ê ê! Đừng có vào! Tao mới nghe bà bán xôi đầu cổng kể, cái kho đó hồi xưa là phòng y tế cũ, có một ông bảo vệ từng ngủ quên trong đó rồi... ủa mà thôi, nói chung là kinh lắm!"
"Kinh cái gì mà kinh!" – Tùng "Tủ" đẩy gọng kính, giọng đều đều – "Về mặt vật lý, đó chỉ là một không gian hẹp tích tụ nhiều bụi và CO2, dễ gây ảo giác. Để tớ đi cùng Nam, tớ có mang theo máy đo điện từ trường tự chế đây."
Tùng rút trong túi ra một thiết bị nhìn như cái radio cũ gắn thêm mấy sợi dây đồng loằng ngoằng. Nam nhìn cái máy, rồi nhìn Chi, rồi nhìn cái kho tối om, cuối cùng đành mếu máo bước đi dưới sự "áp giải" của lớp trưởng.
Bốn đứa trẻ – một đứa nhát gan, một đứa bạo lực, một đứa mọt sách và một đứa mê hóng hớt – đứng trước cánh cửa gỗ bạc màu của nhà kho. Mùi gỗ mục và mùi ẩm mốc xộc thẳng vào mũi.
"Nam, vào đi." – Chi đẩy mạnh vai Nam.
Nam run rẩy chạm tay vào nắm cửa. Lạ thay, cửa không khóa. Nó rít lên một tiếng kít... kít... kéo dài như tiếng kêu của một sinh vật cổ đại. Bên trong tối đen như mực, chỉ có những hạt bụi li ti nhảy múa trong một vài tia nắng hiếm hoi lọt qua khe hở.
"Hắt... hắt... xìiiii!"
Nam hắt hơi một cái chấn động cả căn phòng.
"Suỵt! Mày làm gì mà ồn thế?" – Hà "Hóng" thì thầm, dù cô nàng đang đứng tít phía sau lưng Chi.
"Tao... tao không biết... mũi tao nó... hắt xìiiii!"
Mỗi lần Nam hắt hơi, Tùng lại nhìn chằm chằm vào cái máy trên tay. Kim đồng hồ trên máy bắt đầu nhảy loạn xạ như bị động kinh.
"Lạ thật... sóng điện từ ở đây đang dao động ở tần số 40Hz... tương đương với não bộ lúc đang... sợ hãi tột độ." – Tùng lẩm bẩm.
Nam tiến thêm ba bước vào vùng tối. Quả cầu nằm ngay cạnh một cái tủ gỗ cũ nát. Cậu cúi xuống, tay run cầm cập định nhặt lấy nó. Bỗng nhiên, một bàn tay xám xịt, khô khốc từ gầm tủ vươn ra, đặt nhẹ lên mu bàn tay Nam.
Một luồng khí lạnh chạy dọc từ xương cụt lên tận đỉnh đầu Nam. Cậu đóng băng tại chỗ. Mắt cậu trợn trừng nhìn vào cái gầm tủ tối om. Ở đó, có một đôi mắt đỏ lòm đang nhìn chằm chằm vào cậu, và một giọng nói khàn đặc vang lên:
"Này cậu học sinh... có thấy... cái kính lão của tôi đâu không?"
"A... A... MAAAAAA!"
Nam hét lên một tiếng xé toạc không gian, nhưng thay vì chạy ra ngoài, cậu lại trượt chân vì sàn nhà quá trơn và ngã nhào vào lòng... cái tủ.
Rầm!
Cánh cửa nhà kho bỗng nhiên đóng sầm lại trước sự ngỡ ngàng của ba đứa đứng ngoài. Chi "Đại Đao" lao tới vặn nắm cửa nhưng nó cứng ngắc như đã bị hàn chết.
"Nam! Mày có sao không? Mở cửa ra!" – Chi đập cửa thình thình.
Bên trong, Nam đang ngồi bệt dưới đất, đối diện với một "ông cụ" mặc đồng phục bảo vệ cũ mèm, người hơi trong suốt đang lúi húi tìm đồ dưới gầm tủ. Ông lão ngước lên nhìn Nam, khuôn mặt không đáng sợ như trong phim kinh dị mà trông có vẻ... bối rối.
"Kìa, đừng có hét. Tôi chỉ là bảo vệ trực ca đêm năm 1995 thôi mà. Ngủ quên một tí mà lúc tỉnh dậy thấy trường đổi tên, lại còn mất cái kính, nhìn cái gì cũng nhòe..."
Nam há hốc mồm, cơn sợ hãi bỗng dưng bị sự tò mò (và sự vô tri) lấn át. Cậu nhìn xuống dưới chân mình, thấy một gọng kính đen nằm lăn lóc.
"Của... của ông đây hả?" – Nam run rẩy đưa cái kính ra.
"Ồ! Cảm ơn cháu! Đám trẻ bây giờ ngoan quá, không như cái thằng ngày xưa đá bóng làm vỡ cửa kính của tôi."
Ông cụ đeo kính vào, nụ cười hiền hậu hiện ra trên khuôn mặt mờ ảo. Ngay lúc đó, cánh cửa kho bật mở tung ra do Chi "Đại Đao" dùng hết sức bình sinh đạp một cú trời giáng.
"NAM! MÀY CÒN SỐNG KHÔNG?"
Chi, Tùng và Hà lao vào như một cơn lốc. Chi nhìn thấy Nam đang ngồi dưới đất, tay cầm quả cầu, mặt ngẩn ngơ.
"Nó... nó đâu rồi?" – Hà "Hóng" cầm điện thoại bật đèn flash lia lịa – "Con ma đâu? Tao phải quay lại đăng lên Story!"
"Ma gì?" – Tùng "Tủ" soi máy dò điện từ trường, lúc này kim đã trở về vạch số 0 – "Chỉ số hoàn toàn bình thường. Nam, chắc là mày bị hạ đường huyết rồi nên ảo giác đấy."
Nam nhìn quanh. Ông bảo vệ đã biến mất, chỉ còn lại làn khói trắng nhạt nhòa tan vào nắng chiều. Cậu cúi xuống nhìn mu bàn tay mình, vẫn còn một vết lấm lem bụi cũ, nhưng hơi lạnh thì đã tan biến.
"Tao... tao nhặt được cầu rồi. Đi ra thôi, nóng quá." – Nam đứng dậy, chân vẫn còn hơi run.
Chi nhìn Nam một lúc lâu, ánh mắt vốn sắc sảo bỗng mềm lại một chút. Cô đưa tay phủi bụi trên vai áo Nam, rồi lại gằn giọng: "Đã nhát còn bày đặt ngã. Lần sau tao đi lấy cho lẹ, mất thời gian quá!"
"Thôi mà lớp trưởng, Nam nó cũng dũng cảm mà." – Hà "Hóng" vừa đi vừa lướt điện thoại – "Nhưng mà lạ nha, tao vừa check lại lịch sử trường, năm 1995 đúng là có một ông bảo vệ bị cận nặng đột tử vì đau tim trong kho này thật!"
Cả nhóm bước ra sân trường. Nắng đã bắt đầu nhạt đi, để lại những vệt màu cam cháy trên dãy hành lang lớp học. Nam đi cuối cùng, cậu bỗng cảm thấy một bàn tay vỗ nhẹ vào vai mình, kèm theo một tiếng thì thầm thoảng qua tai: "Nhớ học bài kỹ nhé, kỳ thi này khó đấy!"
Nam giật nảy mình, hắt xì một cái rõ to.
"Nam! Mày lại làm sao đấy?" – Chi quay lại mắng.
"Không... không có gì. Chỉ là... bụi quá thôi."
Nam nhìn về phía Chi, thấy cô nàng đang nắm chặt cái thước gỗ nhưng bước chân bỗng chậm lại như chờ cậu đi cùng. Bên cạnh là Tùng đang thao thao bất tuyệt về thuyết âm dương và Hà đang hì hục gõ tin bài cho "Hội hóng biến Bình Minh".
Cậu nhận ra, ba năm cấp 3 của mình có lẽ sẽ không kết thúc trong êm đềm như cậu tưởng. Những con ma ở ngôi trường này hình như cũng... lầy lội y hệt đám bạn của cậu vậy. Và dù có sợ đến mức nào, thì chỉ cần nhìn thấy cái thước gỗ của Chi và nghe tiếng lầm bầm của Tùng, Nam lại thấy cái "duyên âm" này cũng không đến nỗi tệ.
Tiếng chuông báo hết tiết vang lên, báo hiệu một buổi chiều đầy biến động đã khép lại, nhưng hành trình của "Biệt đội 4.0" thì chỉ mới bắt đầu dưới mái trường Bình Minh đầy rẫy những bí ẩn chưa có lời giải.
Cả bốn cái bóng đổ dài trên sân trường, hòa vào nhau thành một khối. Họ không biết rằng, trên tầng thượng của dãy nhà A, một bóng đen khác đang mỉm cười nhìn xuống, chờ đợi họ ở vụ án tiếp theo.